XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341750

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1750 lượt.

.
Sau, toàn thân Mục Táp nhễ nhãi mồ hôi, nằm rúc trong lòng anh, nhẹ nhàng vuốt cằm anh:“Hóa ra anh nhỏ mọn đến vậy.”
Anh cầm cổ tay cô, đặt lên môi cắn cắn. Gương mặt vẫn chưa tan hết vẻ lười nhác, anh phụng phịu nói:“Vì thế em nên cẩn thận đấy, đừng dại dột đắc tội với anh.”
Giây tiếp theo, anh mạnh mẽ xoay người, đặt Mục Táp dưới thân, dúi đầu vào cần cổ mảnh dẻ, hai ngón tay thuần thục trượt xuống dưới, len vô đường hầm nhỏ hẹp, rồi đột ngột nhấn sâu vào, khiến cô thần hồn điên đảo.
Giọng nói khàn đục vang sát bên tai cô:“Đừng mong qua cửa dễ dàng như thế, em nghĩ anh dễ dụ lắm ư?”
*
Chớp mắt lại đến cuối tuần, Tống Vực theo thường lệ bận bịu ở công ty, Mục Táp chuẩn bị ‘bữa ăn tình yêu’ đem đến cho anh, vừa vặn gặp lúc phó phòng thị trường Ngưu Nhiên thông báo tin vui của bản thân.
Anh chàng Thượng Minh mếu máo thở dài :“Em thật sự muốn đi ‘chống lầy’ ư? Giời ơi, anh biết làm sao đây. Không phải ngày trước chúng ta từng hứa hẹn, nếu mai này tận thế, hoặc phát sinh nguy cơ sinh hóa, cương thi xâm chiếm địa cầu…lúc ấy, trên thế giới chỉ còn anh và em, em sẽ nguyện ý lấy anh, nguyện ý sinh con cho anh ư? Sao giờ em lại nhẫn tâm chơi trò nuốt lời? Ngu Nhiên hỡi Ngu Nhiên, sao em nỡ vội lấy chồng?”.
Ngu Nhiên lườm anh chàng một phát:“Em không nuốt lời đâu nhé. Nếu một trong những tình huống kia xảy ra, em sẽ lập tức gả cho anh. Thế nhưng quá đáng tiếc, hiện tại thế giới sống trong hòa bình, hằng ngày ánh mặt trời vẫn soi sáng rực rỡ, chúng ta đều sống lâu trăm tuổi. Vì vậy, anh bị loại khỏi phạm vi tuyển chọn của em.”
Thượng Minh trưng ra vẻ mặt “tôi bị thất tình’ cực kì bi đát.
Mục Táp tình cờ đi ngang qua, nghe lỏm được đoạn đối thoại của họ, cô nở nụ cười chúc mừng Ngu Nhiên.
Ngu Nhiên gật đầu, mỉm cười nói cảm ơn cô. Sau đó, di động trong túi Ngu Nhiên đổ chuông. Cô ấy tiếp điện, nói ‘tôi tới liền’, rồi xoay người, vội vàng đi đến khách sạn kiểm tra sân bãi.
Thượng Minh u buồn vò rối mái tóc, khoa trương kêu gào hai tiếng.
Mục Táp cảm thấy buồn cười, mở miệng nói đùa:“Ngu quản lí kết hôn, xem ra cõi lòng anh tan nát.”
“Tình cảm của tôi với cô ấy, mọi người đều biết, càng đáng buồn là cô ấy cũng biết, nhưng chưa bao giờ chấp nhận.” Thượng Minh thở dài đánh thượt, rồi đột ngột tới gần Mục Táp, nhỏ to từng chữ,“Tôi kể chị nghe một bí mật nhé. Trước kia, Ngu Nhiên từng thích chồng chị đấy.”
Mục Táp thoáng ngơ ngác, nửa tin nửa ngờ nhìn Thượng Minh.
“Nhưng chuyện xưa lắm rồi. Dẫu sao cô ấy cũng sắp lập gia đình, chị chẳng thèm để bụng, đúng không?” Cặp mắt Thượng Minh sáng rực như chùm pha lê,“Có hứng thú nghe tôi kể không?”
Mục Táp quyết định cho anh chàng chút mặt mũi, bèn gật đầu, bày ra phong thái ‘xin rửa tai lắng nghe’.
“Là chuyện của nhiều năm trước, lúc ấy Tống Vực giữ chức CEO, Ngu Nhiên quản lí khâu tuyên truyền. Tính cách hai người đều khá bướng bỉnh, vì công việc mà cãi nhau thường xuyên. Có điều, càng ầm ĩ thì cảm tình càng tốt. Nhưng phần tình cảm này chỉ bó hẹp trong phạm vi của những partner thôi. Chẳng qua lúc ấy Ngu Nhiên còn trẻ, dễ dàng xử trí theo cảm tính. Còn Tống Vực tài hoa có thừa, diện mạo xuất chúng, khí chất tôn quý, mị lực cứ bắn ào ào, nên khiến tâm hồn Ngu Nhiên xao xuyến. Không lâu sau, Tống Vực phát hiện tình cảm của Ngu Nhiên, lập tức tìm cô ấy nói chuyện, ý tứ là, bọn họ chỉ thích hợp làm đồng nghiệp tốt. Còn trên phương diện tình cảm trai gái, anh ấy không hề có hứng thú với Ngu Nhiên. Chao ôi, chồng chị ăn nói thẳng đuột, chẳng nể nang ai cả, làm Ngu Nhiên mất mặt một phen.” Nói đoạn, Thượng Minh tạm dừng lại, lấy hơi kể tiếp,“Nhưng Ngu Nhiên là người phụ nữ có bản lĩnh, cầm lên được thì buông xuống được, cô ấy bị từ chối, liền thu lại tâm tư tình cảm, an phận làm tốt công việc của bản thân. Về sau, Tống Vực xảy ra chuyện không may, cô ấy bất đắc dĩ chuyển công việc sang thành B. Còn tôi lập tức đi theo tiếng gọi của trái tim, sát cánh cùng cô ấy.”
Mục Táp chuyên tâm lắng nghe, hỏi:“Anh cố gắng theo đuổi cô ấy nhiều năm như vậy, cuối cùng vẫn thất bại. Tại sao không chịu buông tay sớm?”
“Bởi lúc trước cô ấy từng nói, nếu khi cô ấy năm mươi tuổi mà vẫn chưa lập gia đình, cô ấy sẽ lấy tôi. Vì niềm hi vọng le lói ấy, nên tôi hát mãi điệp khúc “Chờ Nhiên”.” Thượng Minh nở nụ cười vô ưu vô phiền.
“Năm mươi tuổi?” Mục Táp phì cười,“Đừng nói anh tưởng thật nhé? Cứ cho đến lúc năm mươi tuổi, cô ấy vẫn độc thân, thì anh cũng sớm tìm được một nửa thích hợp của mình rồi.”
“Tôi đương nhiên biết, đấy là cách cô ấy từ chối khéo, vì muốn giữ lại chút thể diện cho tôi. Dù sao cũng là đồng nghiệp chung công ty, thường xuyên chạm mặt, nếu dùng cách thức quá thẳng thắn thì không hay lắm. Nhưng tôi nghĩ, trên đời này không có gì là tuyệt đối, biết đâu cô ấy vẫn sống độc thân tới tận tuổi năm mươi. Biết đâu ông trời không phụ lòng người, cho nên tôi quyết định chờ. Hơn nữa, Ngu Nhiên là người cuồng công việc, ít có thời gian tiếp xúc hay hẹn hò với người khác phái. Còn tôi cả ngày sát cánh cùng cô ấy, suy ra vẫn có cơ hội lớn