Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341755
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1755 lượt.
nhất.” Nói tới đây, gương mặt Thượng Minh liền ủ rũ,”Nào ngờ, giữa đường nhảy ra một Trình Giảo Kim*. Vừa quen biết mấy tháng, hắn ta đã thành công rước nàng về dinh, cũng trực tiếp phá nát hi vọng của tôi.”
*Người dân Trung Quốc thường dùng cụm từ Trình Giảo Kim để chỉ những cự cố phát sinh ngoài ý muốn. Muốn biết thêm về nhân vật trình giảo kim, bấm vào link
“Thất tình muôn năm.” Mục Táp vỗ vỗ bả vai anh ta, tỏ vẻ an ủi, “Kì thực, xét theo khía cạnh khác, anh chính thức được giải thoát khỏi cuộc tình vô vọng rồi đấy. Tối nay, anh có thể đi bar, làm quen mấy cô em xinh đẹp, rất có ý vị đúng không? Nào nào anh bạn, cố gắng giữ vững tinh thần nhé.”
“Vậy…chị cảm thấy con người tôi thế nào? Nói thẳng ra, chị có thích tôi không?” Thượng Minh bất thần đặt câu hỏi.
Mục Táp “Hả?”.
“Chị đừng hiểu lầm ý tôi. Có cho tôi thêm mười lá gan, tôi cũng không dám đào góc tường của Tống Vực đâu. Tôi chỉ muốn biết, trong mắt phái nữ các chị,Thượng Minh tôi có bảnh, có ngầu hay không? Giả dụ chị còn độc thân, chị sẽ thích tôi chứ?” Thượng Minh vừa dí dỏm vừa nghiêm túc hỏi.
“Tôi không biết.” Mục Táp đáp,“Loại câu hỏi này… cần trải qua một khoảng thời gian mới tìm ra đáp án chính xác. Nam nữ lúc mới quen, hiếm khi xảy ra trường hợp vừa gặp đã yêu (nhất kiến chung tình). Chúng ta cần có thời gian tiếp xúc, tìm hiểu lẫn nhau. Qua đó, phát hiện những ưu, khuyết điểm của đối phương, rồi mới nhận định được, đây có phải là người thích hợp với mình hay không. Thành thử, câu hỏi của anh, tôi không có biện pháp trả lời”
“Trả lời gì?” Giọng nói Tống Vực sang sảng, từ phía sau truyền tới. Anh lại gần Mục Táp, giơ tay khoác vai cô, điềm nhiên tuyên bố chủ quyền.
“Không có gì đâu ạ, buồn buồn tâm sự thôi sếp ơi.” Thượng Minh cười hì hì.
“Muốn tâm sự thì đi tìm mấy cô gái độc thân đấy. Đừng làm phiền vợ tôi.” Tống Vực mỉm cười, dùng ánh mắt phát tia cảnh cáo.
Thượng Minh vội vàng nói: ‘Ấy quên, tôi còn có việc phải làm”, sau đó chạy biến.
“Thì ra Ngu Nhiên từng thích anh. Gớm, giấu kín nhỉ.” Mục Táp trêu ghẹo.
Tống Vực bất đắc dĩ lắc đầu:“Trời ạ, chuyện tình từ tám trăm năm trước, đã sớm tan thành mây khói, nhắc lại làm chi?”
“Thế anh chuẩn bị quà cưới chưa?”
“Chưa! Hay em giúp anh chuẩn bị nhé?”
“Được thôi. Em sẽ chuẩn bị lễ vật thật tốt.” Mục Táp nói,“Sẽ không khiến anh thất lễ đâu. Dù sao cô ấy cũng từng là partner hợp rơ của anh mà.”
Tống Vực nghiêng người, nựng nựng hai má cô:“Bó tay với em, mấy chuyện từ thời xa lắc xa lơ, mà em cũng ăn giấm ngon ơ.”
Bởi Ngu Nhiên thích thưởng thức tác phẩm nghệ thuật. May mắn Lục Tây Dao có anh bạn là chuyên gia sưu tầm những tác phẩm nghệ thuật. Mục Táp liền thông qua quan hệ với Lục Tây Dao, thuyết phục anh ta bán cho cô bức tượng Quý Phi Túy Tửu* ( Dương quý phi say rượu) bằng sứ trắng do nghệ nhân Trịnh Bằng Hùng chế tác, làm quà cưới tặng Ngu Nhiên.
Khối tượng được nung tỉ mỉ, dày đặc cứng cáp, nhưng bề mặt sít sao, nhẵn bóng. Ngu Nhiên cực kì yêu thích món quà. Cô hớn hở nhận lấy, và mời Mục Táp đi uống cà phê.
“Chắc anh chàng ba hoa Thượng Minh đã kể chị nghe chuyện lúc trước giữa tôi và Tống Vực?” Vừa ngồi xuống ghế, Ngu Nhiên đã hỏi.
Mục Táp gật đầu.
Bàn tay thon dài nhịp nhàng khuấy đảo tách cà phê, ý cười trên môi Ngu Nhiên không hề suy suyển:“Chuyện xưa rồi diễm ơi. Lúc ấy, Tống Vực vừa là nhân tài kiệt xuất vừa là một thiên chi kiêu tử. Phụ nữ thích anh ấy khẳng định không ít. Tôi cùng lắm chỉ là một trong số đấy, nhưng tuyệt đối không phải dạng phụ nữ thích đến mụ mị đầu óc. Tôi chỉ thuần túy thích đơn phương anh ấy, và không làm ra bất kì hành động ám muội nào. Sau này sếp phát hiện được, liền chủ động tìm tôi nói chuyện, nói một tràng những lí do cứng ngắc và nhàm chán. Nào là anh ấy không ủng hộ tình yêu nơi công sở, vì rất dễ ảnh hưởng chất lượng công việc, còn tự nhận tính tình bản thân không tốt, hay nổi nóng, hay cáu kỉnh, không đáng để phụ nữ thích. Tóm lại, anh ấy ra sức nói bóng nói gió, hòng chặt đứt tình cảm vừa manh nha của tôi. Khi đó, tôi cảm thấy vô cùng mất mặt, đến mức quên béng cả nỗi buồn vì bị anh ấy từ chối.”
“Theo tôi lí giải, lúc mới đi làm, phụ nữ chúng ta thường hay liêu xiêu trước những ông sếp vừa phong độ vừa giỏi giang.” Mục Táp nở nụ cười nhàn nhạt,“Tuy nhiên, qua thời gian dài, chúng ta sẽ hiểu rõ, loại tình cảm này chỉ dừng ở mức hâm mộ và tán thưởng, cũng giống như nữ sinh hay có những cơn say nắng ngắn ngủi với thầy giáo của mình. Đây là chuyện thường tình.”
Ngu Nhiên gật đầu tán thành:“Đúng vậy, tôi đã sớm tỉnh ngộ từ lâu, tính cách của tôi và Tống Vực không hợp. Nếu ở cùng nhau, quả thật là hành tội cả hai. Chị yên tâm, tôi bây giờ chẳng còn lưu luyến tình cảm ngày xưa đâu.”
Về điểm ấy, Mục Táp hoàn toàn tin tưởng. Một người phụ nữ thông minh, chín chắn sẽ không bao giờ để bản thân đắm chìm trong một cuộc tình vô vọng. Tình yêu cần sự tương tác hồi đáp, cần được xây đắp, vun vén từ hai phía. Chỉ có thế, tình yêu ấy mới thực sự bền vững, mới chân thành tha thiết, mới là một tình y