Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341751

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1751 lượt.

êu trọn vẹn. Khi đã trưởng thành, phụ nữ mới thấm thía, thời gian là thứ quý báu nhất. Nó sẽ không chờ đợi bất kì ai, nên chúng ta không thể lãng phí nó cho những yêu hận tình thù rối ren, mà xao nhãng những mục tiêu khác….
Mặt đối mặt, Mục Táp nhìn thấy trong ánh mắt Ngu Nhiên phát ra ánh quang bình thản và rộng lượng.
Đương trò chuyện, tầm mắt Ngu Nhiên bất chợt bị hấp dẫn bởi tốp người đang bước vào quán, cô chăm chú nhìn hồi lâu.
Mục Táp nhìn theo tầm mắt Ngu Nhiên, trông thấy gương mặt hơi quen quen. Trong nháy mắt, cô nhớ ra người đàn ông cao gầy đó, chính là người tình cờ gặp cô và Tống Vực ở trước quán lẩu, hình như là bạn cũ của anh?
“Đinh Triệt, đồ tiểu nhân, ti tiện bỉ ổi.” Ngu Nhiên cười lạnh.
“Ai cơ?” Mục Táp hoài nghi chính mình nghe nhầm.
“Tôi chửi gã đàn ông kia kìa, mặc áo khoác ca rô màu lam đấy. Hắn ta tên Định Triệt, là kẻ có nhân phẩm suy đồi.” Ngu Nhiên cầm thìa xắn một miếng bánh ngọt, hỏi lại,“Tống Vực chưa kể chị nghe à?”
Mục Táp lắc đầu.
“Cũng đúng, anh ấy không bao giờ muốn nhắc lại nỗi đau ngày ấy.” Ngu Nhiên nói,“Tên Đinh Triệt đó, ngày trước là bạn thân của anh ấy. Tống Vực vì giúp hắn, mà không tiếc cả mạng sống. Hắn ta lại nhẫn tâm đâm sau lưng anh ấy, làm ra những chuyện không bằng súc vật. Nhớ đến là tức lộn ruột.”
“Hắn hại Tống Vực thế nào?” Mục Táp sốt sắng hỏi.
Ngu Nhiên nhún vai. Cô cảm thấy sự việc đã qua lâu, cũng chẳng cần kiêng kị, bèn chậm rãi kể Mục Táp nghe.






Trên đường về nhà, tâm trí Mục Táp vẫn luẩn quẩn những lời Ngu Nhiên kể, cô cảm thấy đau lòng thay Tống Vực.
“Mẫu người đàn ông như Tống Vực, khi còn thanh niên, thường xem trọng tình bạn của đấng mày râu hơn những chuyện nhi nữ tình trường. Hồi đại học, Tống Vực và Đinh Triệt ở cùng phòng kí túc xá, thậm chí thân đến mức chia nhau giường ngủ. Hai người cùng nhau đọc sách, cùng nhau tìm tòi nghiên cứu, cùng chia sẻ những ý tưởng mới mẻ, sau này cùng bắt tay gầy dựng sự nghiệp, đồng cam cộng khổ đưa công ty vượt qua thời điểm khó khăn ban đầu, hợp sức kiếm thật nhiều tiền. Năm đó, Tống Vực vì giúp Đinh Triệt mới bất đắc dĩ ra tay đả thương người. Nào ngờ, tên Đinh Triệt là con sói nham hiểm đội lốt chú cừu hiền lành, Tống Vực gặp nạn chưa được bao lâu, hắn liền trộm toàn bộ mật mã của chương trình mới, đem bán cho công ty đối thủ, đút túi riêng hơn mười triệu tệ. Tại thời điểm đó, mười triệu tệ là con số không hề nhỏ đâu nhé. Hắn dùng toàn bộ đồng tiền bất lương thanh toán hết nợ nần của cá nhân, số tiền còn dư thì hắn đầu tư kinh doanh những tác phẩm nghệ thuật. Ông trời quá bất công, lại phù hộ cho việc làm ăn của hắn phất lên như diều gặp gió. Hiện tại, bất động sản của hắn rải đều ở thành H, thành B, thành S, Thành W…Chưa kể nắm trong tay khối tài sản khiến người ta nghẹn họng. So sánh với Tống Vực phải trải qua nhiều bước thăng trầm, thì hắn một bước lên mây, tài lộc dồi dào, đường quan rộng mở.” Ngữ khí Ngu Nhiên chứa đầy vẻ bất bình,“Những lúc tình cờ nhắc đến Đinh Triệt, tôi và Thượng Minh đều nghiến răng nghiến lợi, hận không thể băm vằm hắn thành trăm mảnh. Mà Tống Vực chỉ cất tiếng cười trừ. Bề ngoài anh ấy ra vẻ thản nhiên, không buồn quan tâm, nhưng chúng tôi đều biết, việc này đã trở thành vết sẹo khó phai trong lòng anh ấy.”
“Anh ấy là người trọng tình trọng nghĩa, luôn bao che, dung túng cho những người anh ấy quý trọng. Nhưng Đinh Triệt lại trực tiếp phản bội niềm tin của anh ấy. Chị cũng biết đấy, tín nhiệm càng nhiều, thì thất vọng càng sâu. ”
Tống Vực là người đàn ông luôn sẵn sàng che chở cho người nhà và bạn bè của mình. Mạc Tử Tuyền cũng từng nhận xét như vậy. Mục Táp cúi đầu, nhìn lăm lăm đường vân trên lòng bàn tay, thâm tâm nhói cơn chua chát. Ngay cả Ngu Nhiên cũng hiểu con người Tống Vực hơn cả cô. Quá khứ của Tống Vực như thể bức tường thành kiên cố, đứng sừng sững trước mặt cô, không chút khe hở để cô có thể len lỏi vào.
Cô chỉ có thể chạm tới hiện tại và tương lai của anh. Còn những chuyện đã qua, cô vẫn quyết định sẽ không gặng hỏi. Nếu có ngày, anh đủ tin tưởng cô, nguyện ý chia sẻ cùng cô. Cô sẽ lắng nghe bằng tất cả tấm lòng, và nhất định sẽ ôm anh thật chặt, nói anh biết, hiện tại và tương lai, đã có cô luôn sát cánh cùng anh.
“Nhất thiết phải mang bao tay à?”
“Ừm. Nếu không sẽ hại da tay lắm.” Mục Táp giúp anh đeo vào.
Anh nở nụ cười:“Đàn ông không ngại mấy chuyện này đâu. Anh không cần bàn tay mịn màng, hay trắng nõn nã, không nhiễm chút bụi.”
“Sao không cần? Đôi tay này giúp anh thiết kế chương trình, cài đặt mật mã, kí văn kiện, kiếm tiền nuôi gia đình…Toàn thân anh từ trên xuống dưới, đôi tay là thứ đắt giá nhất đấy, nên anh phải giữ gìn thật kĩ vào.” Mục Táp nghiêm túc giảng dạy.
Tống Vực bật tiếng cười lớn, nhẹ nhàng lắc đầu.
Lúc anh rửa bát, thì điện thoại bàn đổ chuông. Mục Táp nghe máy, là bà Tống gọi đến.
Ngữ khí của bà ôn tồn, nhã nhặn: “Tuần sau là cuối tháng, hai vợ chồng con nhớ đến quán trà của Tử Tuyền, ủng hộ chị nó nhé.”.