Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341765
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1765 lượt.
ữa hồ, ở đấy dựng một bia đá. Trên bia đá đề hai câu thơ: Hồ sơn thử địa tằng mai ngọc. Phong nguyệt kì nhân khả chú kim.*
*Nghĩa nôn na: Sâu dưới hồ sơn chôn ngọc quý, kết thành mối tình vàng thắm đượm.
Mục Táp hối hả muốn chụp lại bia đá, nhưng con thuyền tròng trành, lung lay quá, khiến cô canh mãi không được góc độ tốt. Tống Vực thấy cô loay hoay đến phát rầu, bèn giờ tay lấy máy ảnh, nhắm ngay bia đá, dùng vài giây điều chỉnh ánh sáng, ‘tách’ một tiếng, chụp xong xuôi.
Sau đó, vật hoàn chủ cũ. Mục Táp ngắm nghía hồi lâu, không nhịn được bật thốt: “Anh chụp đẹp quá.”
‘Trước kia, anh từng có sở thích chụp ảnh, đặc biệt là chụp cảnh những chú chim bay lượn. Kỹ năng đã sớm tôi luyện từ lâu. Mấy cái này chẳng nhằm nhò gì.” Tống Vực dùng vẻ mặt tỉnh queo khoe tài.
Mục Táp ném cho anh ánh mắt “Anh khiêm tốn một tí thì chết à?”.
Cách họ không xa, một con thuyền khác đang chở một gia đình gồm sáu thành viên: hai cặp vợ chồng – một già một trẻ và hai đứa nhóc sinh đôi trai gái. Hình ảnh bọn họ quây quần bên nhau thật ấm áp biết bao. Mục Táp ghi lại hình ảnh đấy. Chụp xong, cô mải mê ngắm ảnh, bụng bảo dạ, gia đình này thật hạnh phúc. Hai cụ già tuy đã cao tuổi nhưng thoạt nhìn vẫn tràn đầy sức sống, tình cảm đôi vợ chồng trẻ thắm thiết qua từng cử chỉ nhỏ, thêm hai đứa nhóc hoạt bát, đáng yêu.
Đây là điển hình của một gia đình hạnh phúc: trên có già, dưới có trẻ, thêm tình yêu làm chất giữ lửa tuyệt vời.
Gần đến giữa trưa, thuyền mới cập bờ, Tống Vực nhảy lên trước, đoạn xoay người đỡ Mục Táp. Hai người đi tới nhà hàng cách đấy không xa để dùng bữa.
Bởi đã đặt phòng trước, nên sau khi khai báo tên tuổi, nhân viên phục vụ liền nhanh nhẹn dẫn đường cho họ. Ba người đi xuyên qua hai tấm bình phong in hình hạc múa trên ao sen, tiến đến phòng bao. Vừa bước vào phòng, họ liền nhìn thấy trên bàn đã dọn sẵn hai tách trà nóng hổi và đĩa xà lách trộn.
Tống Vực xem thực đơn, gọi phần ăn dành cho hai người.
Lúc bê đồ ăn lên, Mục Táp nhìn thấy nữ nhân viên phục vụ mặc sườn xám màu hồng nhạt. Đôi mắt Mục Táp nhất thời lóe sáng, cô bỗng nhớ tới hình ảnh Mạc Tử Tuyền mặc bộ sườn xám màu xanh thẫm. Chờ cô phục vụ lui ra, cô hiếu kì hỏi:“Anh thích phụ nữ mặc sườn xám không?”
Tống Vực gật đầu:“Phụ nữ mặc sườn xám rất đẹp. Bộ sườn xám bao dọc theo cơ thể người phụ nữ, có tác dụng tôn lên những đường cong gợi cảm. Đẹp một cách kín đáo và tinh tế, không hề lộ liễu.”
“Em đi may một bộ sườn xám nhé?”
“Mặc cho anh ngắm?” Ngữ khí của anh dạt dào niềm thích thú.
“Đương nhiên không chỉ có mình anh. Em dự định mặc sườn xám đi dạo khắp phố.”
“Sườn xám mang phong cách uyển chuyển, duyên dáng, tôn nét đẹp nội hàm, cởi mở quá thì phản tác dụng đấy.” Anh nghiêm nghị nhắc nhở.
“Ối giời, anh cổ hữu thế. Lâu lâu mới có dịp mặc sườn xám, nên em muốn để nhiều người chiêm ngưỡng tí thôi mà.”
“Em chỉ cần mặc sườn xám, đi loang quanh trong nhà để anh ngắm. Hứa với em, anh sẽ thưởng thức…một cách nồng nhiệt nhất” Ánh mắt anh chứa đầy thâm ý.
Mục Táp lần nữa câm nín.
Mặc dù gọi phần dành cho hai người, nhưng trên bàn có tới sáu, bảy món mặn và một món canh, hai người không cách nào ăn hết. Mục Táp đặc biệt thích món ba ba nấu bồ câu, cảm thấy bỏ thừa rất đáng tiếc. Tống Vực liền nói không sao cả, ăn không hết thì gói lại, đem về nhà, để dành làm thức ăn khuya, chẳng phải bụng em hay đánh trống vào giữa đêm à? Lúc nói chuyện, ngữ khí của anh ẩn chứa sự trêu đùa. Xem ra anh đang giễu cợt việc rạng sáng hôm kia, cô vì đói bụng mà phải tỉnh dậy mò xuống bếp, lục tục nấu vội món sủi cảo hấp để ‘cứu đói’ . Lúc cô vừa bỏ sủi cảo vào nồi hấp điện, giọng nói anh đột ngột vang lên từ đằng sau:“Anh cũng đói bụng, em nhớ hấp thêm mấy viên cho anh.”.
Sau, anh còn bảo gần mực thì đen. Trước kia, anh nào có thói quen ăn khuya. Từ ngày làm chồng cô, dần dà anh bị lây nhiễm thói xấu của cô. Mục Táp liền đáp trả, đấy là nhờ cô khai phá bản chất ‘dễ sa ngã’ tiềm tàng của anh.
Nhân viên đem máy quét thẻ đến, Tống Vực móc thẻ đưa đối phương. Mục Táp đứng dậy, nói: “Em đi toilet.”
Lúc cô rửa tay, thuận tiện thoa lại chút son bóng.
Trên đường trở về phòng, Mục Táp trông thấy phòng bao phía trước bất chợt mở toang cửa. Vài giây sau, gương mặt quen thuộc hiện ra trước mắt cô. Đúng là oan gia ngõ hẹp, người cô thấy là Cảnh Chí Sâm.
Cảnh Chí Sâm tựa hồ muốn tìm chỗ hút thuốc, vì giữa hai ngón tay anh ta kẹp điếu thuốc lá chưa đốt lửa. Khi thấy Mục Táp, cặp mắt anh ta tức thời sáng rỡ, đôi chân tự động tăng tốc, lại gần cô.
“Táp Táp, em đến đây dùng bữa à?” Cảnh Chí Sâm cất giọng tự nhiên chào hỏi, tay phối hợp nhét điếu thuốc vô túi.
Không chờ Mục Táp ừ hử, Tống Vực đã mở cửa phòng bao, áo khoác giắt trên khuỷu tay, thanh âm không nặng không nhẹ:“Táp Táp, chúng ta nên về rồi.”
Mục Táp ‘Dạ’ một tiếng, vội vã lách qua người Cảnh Chí Sâm, chạy đến bên Tống Vực. Tống Vực tươi cười mơn trớn mái tóc cô, rồi ngón tay anh trượt xuống bờ môi đỏ: “Màu son này đẹp nhỉ” Dứt lời, tay anh ôm sát eo cô, sóng đôi r