Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341756
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1756 lượt.
nước lạnh, lâu sau mới hỏi: “Hai người đã dự định có con rồi à?”
“Hiện tại thì chưa gấp. Nhưng cần tính toán, chuẩn bị trước thật tốt. Dẫu sao vợ chồng em cũng đã đến tuổi làm bố mẹ.”
Mạc Tử Tuyền cười khẩy, lặng thinh không nói.
Mục Táp lẳng lặng ngồi cạnh chị ta, trông chừng chị ta nghỉ ngơi. Hơn hai mươi phút sau, Mạc Tử Tuyền ngẩng đầu, nhìn đồng hồ treo tường: “Chị phải xuống dưới thôi, không thể biến mất lâu hơn nữa.”
Mục Táp đứng dậy đỡ chị ta. Chị ta xua tay, ý bảo không cần, tự mình có thể đứng được. Lúc Mạc Tử Tuyền đứng dậy, bước chân chệnh choạng, “sơ ý’ giẫm lên giày Mục Táp. Mục Táp bị đau, “Á” một tiếng.
Mạc Tử Tuyền giả vờ ngu đần, trì trệ. Đợi giẫm đã đời, chị ta mới nhấc chân ra, mơ màng hỏi: “Ối, giẫm lên chân em ư? Xin lỗi em, chị vừa đứng dậy thì cả người lại chóang váng, mơ mơ hồ hồ không chú ý chân em.”
Mục Táp cúi đầu, ngắm nghía mũi giày bị lõm xuống một góc của mình. Cô cười thầm, chị ta quả thật dồn hết sức lực vào cú giẫm đạp này. Khỏi cần cởi giày, Mục Táp cũng biết, ngón chân của mình chắc chắn đã sưng vù. Cô cười giễu, lắc đầu: “Sức lực của chị dâu mạnh ghê gớm. Ngón chân của em được dịp lãnh đủ.”
Mạc Tử Tuyền luôn mồm nói xin lỗi.
“Không sao đâu chị. Đợi lát về nhà, em nhờ Tống Vực xoa bóp. Anh ấy từng học qua mát xa, tay nghề rất chuyên nghiệp. Tuyệt lắm cơ.” Mục Táp dừng như lơ đễnh nói.
Đôi tròng mắt của Mạc Tử Tuyền gắt gao co rút, hàng chân mày chau chặt.
Hai người xuống lầu, liền nhìn thấy Tống Vực.
Tống Vực đứng đưa lưng về phía họ, nổi bật thân hình cao lớn vững chãi. Anh chăm chú lắng nghe các chuyên gia trên khán đài đàm luận về những thương hiệu trà, nghe họ chỉ dẫn loại trà nào thích hợp dùng cho mùa đông. Chợt nghe giọng nói Mục Táp truyền từ đằng sau, anh lập tức xoay gót:“Xong rồi?”
Khi nói chuyện, anh nhìn Mục Táp đăm đắm, không mảy may liếc nhìn Mạc Tử Tuyền.
“Chị dâu đã uống thuốc và nghỉ ngơi một lúc, tạm ổn rồi anh.” Mục Táp đáp.
Bấy giờ, Tống Vực mới nhìn qua Mạc Tử Tuyền, thấy thần sắc chị ta khá hơn lúc nãy, lãnh đạm nói “Chị nhớ giữ gìn sức khỏe.”
Mạc Tử Tuyền gật đầu, ánh mắt lưu luyến nơi sườn mặt anh hồi lâu.
Đến phần hoạt động tự do, có vài thương nhân tới chào hỏi, tán gẫu cùng Tống Vực. Mục Táp một mình, đi loanh quanh thưởng thức thư họa.
Mạc Tử Tuyền vừa tiếp xong một vị thương nhân chuyên kinh doanh trà đạo, đúng lúc trông thấy Tống Vực kết thúc đối thoại với mấy vị khách. Chị ta dáo dác nhìn xung quanh, chẳng thấy ai nữa, bèn hớt hải lại gần Tống Vực, hạ giọng: “Anh nhất quyết không dọn về Tống gia, chỉ muốn cùng cô ta tận hưởng thế giới riêng của hai người? Còn dự định sinh con?”.
“Chị dâu, chị lại đi quá giới hạn rồi đấy. Việc này chả liên quan tới chị.” Vẻ mặt Tống Vực hững hờ. Tầm mắt anh lướt qua bả vai Mạc Tử Tuyền, dừng trên người Mục Táp đứng cách đó không xa.
‘Em ngược lại muốn tận mắt chứng kiến, anh còn định trốn tránh bao lâu đây?” Mạc Tử Tuyền áp sát người Tống Vực, vươn tay bẻ bẻ cổ áo anh, híp cặp mắt mưu mô quỷ quyệt: “Anh muốn phủi sạch ngày tháng trước kia, tàn nhẫn vứt em qua một bên ư? Tống Vực, hôm nay em tuyên bố thẳng thừng trước mặt anh, chưa được em phê chuẩn, thì anh đừng hòng.”
Thuở còn quen nhau, hễ Mạc Tử Tuyền xụ mặt nói câu ‘em không phê chuẩn’, Tống Vực tức khắc chiều theo ý chị ta. Mà hiện giờ, cũng câu nói đấy, nhưng Tống Vực lạnh lùng đáp trả: “Tôi nhắc lại, chị đừng xía mũi vào chuyện của vợ chồng tôi.” .
Ngăn cách giữa bọn họ không đơn giản chỉ có Mục Táp. Năm tháng đổi dời, việc đời thay đổi, đã khiến người đàn ông mà Mạc Tử Tuyền mê luyến nhất dần trưởng thành, chín chắn hơn trong chuyện tình cảm. Rồi biến cố nọ nối tiếp biến cố kia, cứ thế mang Tống Vực cách xa thế giới của chị ta.
Mạc Tử Tuyền đâu còn là thiếu nữ ngây thơ, trong sáng đến mức ngờ nghệch, ngu ngốc. Chị ta đương nhiên biết, trên cõi đời này, làm gì có gã đàn ông nào tự nguyện yêu một cách vô điều kiện, thủy chung đến trọn đời trọn kiếp. Huống chi, vào lúc Tống Vực rơi vào hoàn cảnh khó khăn nhất, chị ta lại lạnh lùng quay gót đi theo Tống Hạo. Hành động ấy chẳng khác nào châm dầu vào lửa, gián tiếp dùng dao khoét sâu thêm vết thương nhục nhã của anh. Vì thế, Tống Vực lúc này chán ghét, bài xích chị ta là điều dễ hiểu.
Nhưng Mạc Tử Tuyền vẫn cố chấp ôm vọng tưởng cuồng, rằng sâu trong thâm tâm Tống Vực, chị ta luôn đặc biệt, không bao giờ có thể thay thế.
Sau khi Tống Hạo chết bệnh, nguyên nhân khiến Mạc Tử Tuyền tình nguyện ở lại Tống gia chỉ có một, chính là Tống Vực.
Mục Táp tươi cười gật đầu, rồi cầm miếng mứt hoa quả đưa sát miệng anh. Anh cắn một nửa, đem nửa còn lại đút ngược cho cô, cô vui vẻ hé miệng, cảm thấy…ngọt chết người.
Mùi hương sen thoang thoảng trong làn gió ngâm nga, như tấm lụa mỏng phất phơ khắp gương mặt, khiến lòng người đặc biệt khoan khoái. Mục Táp hài lòng nhấp ngụm nước trái cây. Sau đó, cô lấy máy ảnh, hào hứng chụp liên tục cảnh đẹp xung quanh.
Thuyền trôi đến gi