Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341761

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1761 lượt.

g cười chua chát, nỗi hối hận ăn mòn trên từng tế bào.






Ngày hôm sau, Cảnh Chí Sâm đến Mục gia. Sau khi chào hỏi hai người lớn, anh ta lập tức lên lầu, tới phòng Mục Kiều, nhẹ nhàng đẩy cửa, trông thấy Mục Kiều đang ngơ ngác ngồi trên giường.
Khuôn mặt Mục Kiều lạnh lẽo tựa băng, cô ta vẫn bất động trước sự hiện diện của Cảnh Chí Sâm. Hiển nhiên, cục tức không hề nhỏ.
Cảnh Chí Sâm đi tới mép giường, ngồi xuống, nói dỗ cô ta vài câu. Tay anh ta vén lại mái tóc rối bù. Mục Kiều không né tránh, cũng không nhìn anh ta.
Thấy dáng vẻ cô ta như vậy, Cảnh Chí Sâm biết rõ, những lời nói ngày đó của mình đã khiến Mục Kiều tổn thương rất nặng. Nét mặt anh ta thoáng xấu hổ, ngữ khí bất giác dịu dàng hơn: “Nghe nói mấy ngày nay, khẩu vị của em rất kém. Em không chịu ăn uống gì cả, hai bác lo lắm đấy”.
Mục Kiều chậm chạp giương mắt, bình tĩnh nhìn anh ta. Ánh mắt cô ta đặc nồng một cảm xúc khó tả, tựa hồ muốn xuyên thấu cả người Cảnh Chí Sâm.
“Cảnh Chí Sâm!” Mục Kiều hất mạnh tay anh ta, kích động hét toáng “Ý anh muốn nói, sự việc đi tới mức này, là do một tay tôi gây ra sao? Nếu không phải vì anh và Mục Táp lừa dối tôi lâu như thế, liệu tôi có biến thành kẻ suốt ngày nghi thần nghi quỷ không? Anh từng hứa hẹn sẽ lấy chị ta. Ngày chị ta kết hôn, anh bùi ngùi nhớ mãi không quên. Việc lớn đến thế mà tôi không thể so đo ư? Anh nghĩ tôi là thánh mẫu chắc?”
“Vậy giờ em muốn anh làm thế nào?” Cảnh Chí Sâm chau mày,“Em có yêu cầu gì, cứ trực tiếp nói thẳng.”
“Tôi muốn anh làm thế nào ư?” Mục Kiều cười lạnh,“Vứt mẹ cái bộ dáng bất đắc dĩ của anh đi, đừng làm ra vẻ bị tôi đày đọa, áp bức ghê lắm . Cảnh Chí Sâm, anh đừng quên, lúc trước chính anh chủ động theo đuổi tôi. Khi xưa chưa chiếm được thì giả vờ ân cần ngọt ngào. Giờ lại chườn bộ mặt chán nản cho ai xem? Anh đang nghĩ cách thoát khỏi tôi à? Muốn tôi đề xuất yêu cầu ư? Vậy yêu cầu gì mới đúng ý anh? Yêu cầu chia tay sao?”
“Em biết rõ, ý anh không phải thế.” Cảnh Chí Sâm không giấu nổi sự phiền chán,“Em vì cớ gì cứ thích xuyên tạc ý anh? Tại sao chúng ta không thể bình tĩnh nói chuyện?”
“Có gì hay để nói? Mặc kệ anh thanh minh thế nào, cũng không xóa bỏ được quá khứ của anh và Mục Táp. Hai người ròng rã ở chung suốt bốn năm. Trong bốn năm, chị ta hết lòng đối tốt với anh, còn anh từng có ý định kết hôn cùng chị ta. Buồn cười, đã phát triển đến mức dự định kết hôn, mà cứ bô bô cái mồm, bảo chúng tôi trong sạch, hoàn toàn không có điều mờ ám” Tiếng thét của Mục Kiều càng lúc càng chối tai,“Anh tưởng tôi là con ngốc à, tới tận giờ vẫn muốn gạt gẫm tôi?!”
Dưới lầu, bà Kiều Tuệ Tuệ nghe thấy tiếng rống kinh hồn của con gái, liền ba chân bốn cẳng chạy lên xem tình hình. Vừa lúc bà nhìn thấy Cảnh Chí Sâm bị Mục Kiều đuổi khỏi phòng. Mục Kiều điên tiết ném chiếc điều khiển tivi vào mặt anh ta, chuẩn xác đập trúng thái dương anh ta. Cảnh Chí Sâm thét lớn một tiếng, sẵng giọng:“Mục Kiều, cô vừa phải thôi nhá!”
“Kiều Kiều, con điên à, dừng tay ngay cho mẹ?” Kiều Tuệ Tuệ hốt hoảng lao đến, ngăn chặn hành vi bạo lực của con gái, thuận tiện dò xét gương mặt Cảnh Chí Sâm. Trên thái dương Cảnh Chí Sâm vừa đỏ vừa sưng, nom rất chật vật, bà vội nói,“Tiểu Cảnh, con cùng dì xuống lầu mau. Dì lấy khăn nhúng nước nóng đắp cho con.”
“Thôi khỏi ạ.” Cảnh Chí Sâm xoa xoa cục u trên thái dương, ráng kìm nén cơn giận, nói với bà Kiều Tuệ Tuệ,“Dì Kiều, con còn bận chút việc, không quấy rầy gia đình mình nữa. Nhờ dì chăm sóc Kiều Kiều.” Dứt lời, anh ta nhanh nhảu bước xuống lầu, không buồn liếc nhìn Mục Kiều.
Tiễn Cảnh Chí Sâm đi về, bà Kiều Tuệ Tuệ quay lại phòng Mục Kiều, thấy Mục Kiều úp mặt vô gối, khóc thút thít .
Kiều Tuệ Tuệ vỗ nhẹ sau lưng con gái:“Kiều Kiều, rốt cuộc con có muốn làm hòa với Tiểu Cảnh hay không? Nó không đến, thì con tự hành xác, bỏ ăn bỏ uống. Mà nó đến, con lại dữ dằn ra tay đánh nó. Vì con, trên mặt nó mọc lên trái chanh đấy. Nếu để bà Cảnh thấy được, bà ta thể nào cũng xót ruột thay con trai, rồi lại có thêm thành kiến với con nữa.”
“Cảnh Chí Sâm là tên khốn nạn. Con hận không thể đập chết anh ta!” Giọng Mục Kiều khàn đục.
“Con như vậy, chỉ khiến sự việc lợi bất cập hại thêm thôi. Có lẽ, Tiểu Cảnh đã chán chường trước thái độ của con. Hôm nay con hành động quá quyết liệt, không hề lưu lại chút tôn nghiêm cuối cùng cho nó. Ngộ nhỡ nó vì tức giận mà dứt khoát chia tay, lúc ấy con phải làm sao? Con hiện tại giận quá mất khôn, chỉ biết bù lu bù loa giải tỏa cảm xúc của riêng mình. Chờ Tiểu Cảnh thật sự không cần con nữa, lúc ấy con hối hận cũng không kịp” Kiều Tuệ Tuệ khuyên lời thấm thía,“Lòng dạ con quá hẹp hòi, mãi cố chấp truy vấn ngọn ngành chuyện quá khứ. Theo mẹ nghĩ, quá khứ của Tiểu Cảnh và Mục Táp chẳng còn mấy quan trọng. Hai đứa nó đã cam đoan, giữa bọn nó không hề phát sinh những chuyện như con suy đoán. Vậy tại sao con chưa chịu buông tha? Sao dại thế hả con, tội tình gì cứ tự chuốc khổ vào mình. Nghĩ thoáng một chút, mở lòng hướng tới cuộc sống mớ


Snack's 1967