Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341758

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1758 lượt.

a cửa.
Cảnh Chí Sâm đứng sững tại chỗ, mắt mở trân trân nhìn theo bóng hai người. Lần đầu tiên, Cảnh Chí Sâm chứng kiến Mục Táp thân thiết với người đàn ông khác. Bấy chừ, anh ta không cách nào diễn tả được tư vị dưới đáy lòng mình. Lồng ngực dường như co thít lại, anh ta khẽ nhíu mày, giơ tay nới lỏng caravat, thở dài nặng trĩu.
Tống Vực – người chồng hợp pháp của Mục Táp – một người đàn ông xuất sắc, có thể tay không đánh lui mọi tình địch……
Vợ chồng Mục Táp đi rồi, điện thoại Cảnh Chí Sâm liền đổ chuông, là bà Kiều Tuệ Tuệ gọi đến.
Khoảng thời gian này, cảm xúc Mục Kiều vẫn bất ổn, nên thường xuyên kiếm chuyện gây gỗ với anh ta. Mỗi lần cãi vã là một lần Mục Kiều đỏ bừng mặt, tìm cách lái sang câu hỏi “Cảnh Chí Sâm, anh phải thành thật trả lời tôi biết, rốt cuộc anh và Mục Táp đã làm chuyện gì có lỗi với tôi hay chưa?” Anh ta luôn miệng biện giải bản thân và Mục Táp hoàn toàn trong sạch. Nhưng Mục Kiều lại ương bướng, nhất quyết không tin, hành xử dai như đĩa, cứ truy hỏi tới lui.
Cuối cùng tức nước vỡ bờ, vào ba ngày trước, anh ta nhịn hết nổi, phẫn nộ cùng Mục Kiều tranh cãi một trận kịch liệt. Ngay lúc Mục Kiều giở thói đa nghi như Tào Tháo, dùng những lời chối tai nói sốc óc anh ta. Lúc ấy, huyện thái dương anh ta nhảy bùm bùm như muốn vỡ tung mạch máu, đôi mắt đục ngầu, anh ta rống lên:“Đúng đấy, cô nói chính xác lắm luôn. Tôi quả thực chưa dứt tình cũ, vẫn nhớ mãi không quên Táp Táp. Những khi ôm cô ngủ, tôi đều ảo tưởng mình đang ôm cô ấy, nói thế cô vừa lòng chưa?!”
Mục Kiều giận đến phát run,chỉ tay thẳng mặt anh ta, song đôi môi mấy máy, mãi không nói nên lời. Nhìn thấy bộ dáng cô ta như vậy, nội tâm anh ta lại dội lên luồn khoái cảm hả hê độc địa.
Nói thì nói sướng mồm thật đấy, nhưng cuối cùng, anh ta vẫn phải có trách nhiệm thu dọn cục diện rối rắm này. Bằng chứng là, hôm nay bà Kiều Tuệ Tuệ đã gọi điện tới.
Cảnh Chí Sâm thở dài thườn thượt, lấy tay day day mi tâm, đoạn tiếp máy, dùng giọng điệu hòa nhã:“Dì Kiều, dì gọi con có việc gì ạ?”
“Tiểu Cảnh, con lại cãi nhau với Kiều Kiều ư? Con bé mấy ngày nay không ăn không uống, chỉ nhốt mình trong phòng. Dì và ba nó khuyên hết lời, nhưng nó vẫn cố chấp không nghe. Ôi chao, tính tình nó tệ hại như vậy, mà trước giờ con vẫn chịu đựng được nó. Dì thật sự phải cám ơn con nhiều lắm. À, lúc trước bác sĩ đã nói, chuyển sẩy thai ảnh hưởng rất lớn đến tâm lí và cảm xúc của con bé, tạo thành gánh nặng trong lòng nó, khiến nó hay suy nghĩ mọi chuyện theo chiều hướng tiêu cực. Con người ta sống ở đời, cần có một sức khỏe tốt và một tinh thần thoải mái, đấy là nền móng quan trọng để tạo đà thuận lợi cho mọi việc. Gia đình dì đang cố gắng giúp Kiều Kiều vực dậy tinh thần. Và dì cũng mong con góp một phần sức lực. Dẫu sao con cũng lớn hơn Kiều Kiều tám tuổi, ắt hẳn tư tưởng sẽ chín chắn, thành thục hơn nó. Còn Kiều Kiều, cùng lắm chỉ vừa rời khỏi ghế nhà trường, lại xui xẻo gặp trở ngại trong công việc, khó tránh khỏi điều tiết cảm xúc không tốt, giận chó đánh mèo, đem chuyện công việc lẫn lộn vào chuyện đời sống. Mong con thông cảm cho em nó. Cứ xem như dì Kiều nhờ con vậy.”
Kiều Tuệ Tuệ nói một mạch không ngừng nghỉ. Cảnh Chí Sâm không hề có cơ hội xen vào. Nghe bà nói xong, anh ta biết bản thân vô phương từ chối. Vì anh ta là đầu sỏ dẫn tới việc Mục Kiều sẩy thai. Vả lại, anh ta lớn hơn Mục Kiều tám tuổi, anh ta là đàn ông, Mục Kiều là cô bạn gái nhỏ. Bởi vậy, anh ta phải yêu thương, phải có trách nhiệm săn sóc, chiếu cố Mục Kiều. Đấy là việc thuận theo lẽ thường.
Nhưng ai sẽ băn khoăn tới cảm thụ của anh ta?
Cho dù anh ta là người sắt, thì cũng có lúc cảm thấy mệt mỏi. Huống chi, một người đàn ông bình thường, ai đời chịu nổi cô bạn gái có tính tình ương ngạnh, chỉ chăm chăm đề cao cảm xúc bản thân, coi cảm xúc bạn trai như rác rưởi?
Dẫu trong lòng tích tụ oán khí, song trước mặt người trưởng bối đã cố tình nói hết nước hết cái, anh ta đành đưa ra câu trả lời thấu tình đạt lí.
“Con biết rồi dì.” Cảnh Chí Sâm thấp giọng nói,“Ngày mai, con đến thăm Kiều Kiều.”
Gác máy, anh ta tức tối xoay người, tung cú đấm mạnh lên tường, miệng chửi đổng câu tục tĩu bằng tiếng Anh, cặp mắt gắt gao khép chặt.
Trong đầu anh ta lại lởn vởn khuôn mặt Mục Táp. Tuy là chị em, nhưng tính cách Mục Táp khác xa Mục Kiều. Cô hiền lành, tốt bụng, năng quan tâm, chiếu cố anh ta. Suốt bốn năm, cô luôn cùng anh ta chia sẻ những niềm vui lẫn nỗi buồn. Ngày xưa, những khi anh ta lao lực vì công việc, Mục Táp luôn canh thời gian bê tách trà nóng vào phòng, và cầm theo thỏi chocolate đen nguyên chất, mỉm cười bảo anh ta hãy tạm nghỉ ngơi, bổ sung chút năng lượng, mới có thể bảo trì sức khỏe và tinh thần, để đón đầu những thứ thách tiếp theo.
Những lúc ấy, anh ta thích ngắm nhìn thần sắc phấn chấn, và nụ cười rạng rỡ của cô. Sức sống tỏa ra từ con người cô, như thể trực tiếp lan truyền đến anh ta, giúp thể xác và tinh thần anh ta luôn căng tràn nhựa sống.
Giá như Mục Táp thì tốt biết bao. Cảnh Chí Sâm u uất ngẩng đầu, giơ tay che trán, miện