Tác giả: Mạn Nông
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341996
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1996 lượt.
hập vào tận xương tủy, khiến tôi hoàn toàn tan chảy.
Bản kế hoạch tương lai, chẳng những lại lần nữa thấy được hình dáng, mà bây giờ cũng đang dần dần rõ ràng.
Hy vọng ông trời phù hộ cho chúng con. Cho dù phải chịu những đau khổ không thể tránh khỏi, nhưng mong ông nhất định phải thủ hạ lưu tình.
Phù hộ cho hai trái tim vô cùng chân thành này của chúng con luôn gắn kết chặt chẽ với nhau, đừng mệt mỏi quá mức, đừng cực khổ quá mức......
Tôi khó có thể tin nhìn mẹ, hết hi vọng mà lắc đầu, nở nụ cười.
Cười nhạo mình ngu xuẩn, cười nhạo mình vừa rồi còn cảm thấy một chút đau lòng cùng ấm áp kia.
"Các người......"
"Con à, con rời bỏ nó thì tốt hơn." Mẹ giống như rất chân thành nói, vẻ mặt thống khổ.
Nhưng trong mắt tôi, lại không có cảm giác gì cả.
"Con bé này, ba mẹ đều là vì tốt cho con thôi." Mẹ nóng nảy.
"Vậy sao?" Về điểm ấy, tôi thật ra lại vô cùng hoài nghi.
"Con hãy nghe mẹ nói, nhà họ Lôi bây giờ đang bị vây trong tình trạng cực kỳ nguy hiểm. Con càng rời bỏ Lôi Nặc sớm, đối với con càng tốt. Con biết không?" Rồi mẹ đặc biệt hạ giọng, gần như ghé vào lỗ tai tôi mà nói với tôi một ít bí mật bà biết được.
"Các người lại muốn làm gì nữa? Những thứ có được vẫn còn chưa đủ sao?!" Tôi nhích về phía sau, giữ một khoảng cách với mẹ.
"Ài...... không phải như vậy. Tóm lại, con rời bỏ nó đi."
"Mẹ...... mẹ vẫn là trở về đi. Con đang mang thai, cần được yên tĩnh." Mệt mỏi ngồi lại giường bệnh, không muốn nhìn bà thêm nữa.
"Tâm Âm! Ngoại trừ Lôi Nặc cũng không phải không còn đàn ông tốt! Người đàn ông không để ý đến nguy hiểm tính mạng của con mà vẫn muốn con sinh đứa bé thì rốt cuộc là yêu con, hay là yêu đứa bé! Còn nữa, giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời! Bây giờ lòng nó đã quay lại, còn sau này thì sao? Con dám cam đoan không! Đến lúc con già đi, mập ra, nó chẳng phải lại bắt đầu ăn chơi trác táng ư!"
Mẹ phẫn nộ, gào thét chói tai. Đứng ở bên tai tôi, tần suất tạp âm lại cực cao. Tôi từ chối nghe, từ chối ô nhiễm.
"Con bé hư này, con còn bịt kín chăn với mẹ phải không! Mẹ cũng là muốn tốt cho con! Con thật sự là không hiểu tấm lòng cha mẹ mà! Thật không biết sao Niếp Phong còn đến chết vẫn không đổi với con như vậy!" Mẹ tức giận, rời khỏi bên giường, đi qua đi lại, còn tạo ra tiếng động lớn hơn.
Cái tên Niếp Phong, đã làm tôi mở chăn ra.
"Niếp Phong? Sao mẹ lại nhắc đến anh ấy? Không phải mẹ lại đi tìm anh ấy đấy chứ!?" Rốt cuộc không khống chế được phẫn nộ nữa, tôi cảm thấy đầu mình cũng bắt đầu choáng váng rồi.
"Cảm tình giữa mẹ với thằng bé ấy vẫn luôn rất tốt. Hơn nữa, đứa bé Tiểu Phong này gần đây lại tiếp quản xí nghiệp của gia tộc, vô cùng vất vả. Mẹ đương nhiên phải đến thăm nó, giúp nó giải tỏa áp lực rồi."
Cách nói đường đường chính chính đến chói lóa, lại dễ dàng bày tâm tư của mình ra trước mặt người khác.
"Mẹ đừng có ý đồ gì với anh ấy!" Tôi lạnh lùng nhìn mẹ, vì hành vi của bà mà cảm thấy thẹn.
"Con bé này! Cái gì gọi là có ý đồ với nó? Mẹ chẳng qua chỉ tìm nó nói chuyện phiếm mà thôi. Hơn nữa, là tự nó muốn đối tốt với con, muốn chiếu cố con cả đời, chứ có ai ép buộc nó!"
"Con biết các người đang có tính toán gì! Không cần phải giả vờ với con! Niếp Phong thì tốt nhất các người đừng có ý đồ gì nữa, cuộc sống của con và Lôi Nặc các người cũng đừng đến quấy rầy. Bất kể các người muốn làm gì với nhà họ Lôi, con cũng sẽ không rời khỏi. Con dâu của nhà họ Lôi, con nhất định sẽ làm đến cùng!"
Nói xong ý của mình, tôi trùm kín chăn ngủ. Không muốn nhìn thấy bộ mặt bắt đầu dữ tợn và gào thét sắp đến kia của mẹ.
Quả nhiên, bà giống như phát điên, nói một loạt. Rằng tôi thật bất hiếu, tôi không phải đứa con ngoan, tôi không biết tốt xấu, tôi hồ đồ v.v....
Trút hết xong, bà cũng đi rồi. Nhưng cửa phòng lại gặp tai ương.
Phòng trở về yên tĩnh, có điều lòng tôi lại rất lâu cũng không thể bình ổn.
Còn chưa chịu để yên nữa sao? Phải làm Lôi thị sụp đổ thì mới tính là thật sự kết thúc chăng?
Lo lắng dâng lên trong lòng, tôi thật sự không biết phải làm thế nào. Anh bay đi New York, có ổn không.
Nhất định anh đã biết từ trước rồi. Chuyện lớn vậy, vẫn có thể trấn định như thế.
Không nói cho tôi biết, không để tôi lo lắng. Không có chút khác thường nào mà vẫn chăm sóc tôi, dặn dò tôi.
Vốn tưởng rằng người làm vợ như tôi sẽ đỡ đần được nhiều cho anh, nhưng giờ xem ra cũng là tôi từng bước một liên lụy anh mà thôi.
"Lôi thái thái." Ngoài cửa truyền đến giọng nói của bác sĩ.
"Mời vào." Suy nghĩ bị cắt ngang, tôi ngồi dậy.
"Kiểm tra hằng ngày." Thản nhiên nói xong, bác sĩ đi đến, y tá cũng đi theo phía sau.
"À, vâng." Tôi ngồi thẳng người chờ y tá đi đến.
"Hôm nay kiểm tra lớn." Bác sĩ nói xong, bảo y tá dìu tôi đứng lên.
Mỗi ngày làm vô số lần các kiểm tra lớn nhỏ. Không biết là cái bệnh viện đắt tiền đến đòi mạng này phục vụ chu đáo, hay là chỉ chiếu cố có thừa với mình tôi.
Đi vào gian phòng không chút xa lạ kia, tôi trực tiếp nằm xuố