Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Tác giả: Mạn Nông

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341999

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1999 lượt.

ức nào.
Đối tốt với người ta, cũng không dễ dàng nói ra. Là một người sẽ không biểu đạt tình cảm trong lòng mình đến cực đểm.
Cho dù vào lúc trao hết tấm lòng lại bị đối phương làm tổn hại đến đổ máu không ngừng, anh vẫn sẽ không nói một câu không tốt nào về người đó. Giống như đối với Kỉ Lan, rõ ràng là cô ta đã ra đi, đã từ bỏ anh trước, nhưng anh vẫn cảm thấy mình mới là người thay lòng đổi dạ mà áy náy với cô ta.
Anh chính là một người đàn ông như vậy, yêu đến có thể dung túng bạn vô hạn, vì bạn làm bất cứ chuyện gì.
Mà tôi thật may mắn vì mình đã yêu anh, cũng được anh yêu.
"Anh ta đặc biệt dặn anh, đừng nói với em nhiều quá." Niếp Phong liếc nhìn tôi một cái, khóe miệng mang ý cười nói.
"Anh nói một người khôn khéo quá có thể mệt đến chết không?" Bỗng nhiên tôi cảm thấy hình như trong đầu mình nghĩ điều gì hay muốn làm gì, Lôi Nặc cũng đều biết rõ ràng rành mạch.
"Khôn khéo của anh ta sẽ không dùng với em, mà đó gọi là quan tâm. Chỉ khi em cực kỳ quan tâm đến một người, mới có thể biết được người ấy nghĩ điều gì, người ấy muốn làm gì."
"Em gả đúng người rồi, phải không?" Thay bằng vẻ mặt hạnh phúc, tôi nhìn Niếp Phong.
"Phải." Anh vỗ vỗ đầu tôi, cũng thừa nhận. Trong ánh mắt kia, ngoài sủng nịch, còn có quý mến, cũng thêm phần thoải mái.
Có lẽ cuối cùng đã yên tâm được.
"Thân thể thế nào rồi?" Anh mang vẻ mặt quan tâm hỏi.
"Chiều nay sẽ đến bệnh viện, lần này hẳn là có thể lấy trứng thành công." Tôi vui mừng nói xong, trong lòng âm thầm cầu nguyện đừng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
"Vất vả cho em rồi." Anh đau lòng nói.
Tôi cười cười, nói với anh là không hề gì.
Tôi cũng là tới bây giờ mới biết được mình đối với đau đớn trên thân thể có thể chịu đựng đến mức nào. Tuy rằng sức mạnh tinh thần có tác dụng rất lớn đối với bác sĩ tâm lý như tôi mà nói cũng không phải xa lạ gì, nhưng chính thức thể nghiệm thì thật là lần đầu tiên sau hơn hai mươi năm sống trên đời.
Bữa trưa, vào sau khi biết được rõ ràng tất cả liền trở nên đã cảm nhận được mùi vị. Sau khi ăn qua loa xong, anh trở về công ty. Cũng bảo tài xế đưa tôi về phòng khám.
Ngồi trở lại không gian nhỏ của mình lần nữa, tâm tình tôi đã bình tĩnh hơn rất nhiều.
Tuy rằng biết vẫn đang tràn ngập nguy cơ, nhưng không có gì khó chịu hơn loại cảm giác chẳng hay biết gì mà cứ lo lắng suông.
Bộ dáng Lôi Nặc bỗng nhiên xuất hiện trong đầu, đủ loại về anh.
Mệt mỏi, đáng yêu, tà ác, thâm tình, cuồng dã.
Đau lòng.
Đau lòng đến hận không thể bỏ chạy đến trước mặt anh ngay bây giờ, ôm lấy anh thật chặt mà an ủi anh.
Tôi xong rồi.
Càng ngày càng thích anh.
Càng ngày càng cảm thấy cái gì cũng không quan trọng hơn được ở cùng với anh.
Giống như cô gái mới biết yêu, tôi xúc động gọi điện thoại cho anh.
"Alô?" Giọng mỏi mệt của anh truyền vào.
Lòng tôi, nhất thời bị đâm thủng.
"Anh bận nhiều việc lắm sao?" Tôi nhỏ nhẹ nói, đau lòng cực độ.
"Không bận lắm, còn em? Sao bỗng dưng lại nhớ tới gọi điện cho anh vậy." Anh thoáng mang ý cười đặt câu hỏi, giọng điệu cũng nhẹ nhàng rất nhiều.
"Vì nhớ anh." Tôi ăn ngay nói thật, nghe được giọng anh liền cảm thấy ấm áp.
"Đúng là tâm linh tương thông, anh cũng nhớ em." Anh dịu dàng nói xong, ngay sau đó là một tiếng thở dài thỏa mãn.
"Anh ăn cơm chưa?" Tôi lo lắng cho việc ăn uống của anh.
"Vừa ăn xong."
"Đừng làm quá sức, chú ý nghỉ ngơi, anh biết chưa?" Biết mình thật giống một bác gái dong dài, nhưng vẫn không nhịn được muốn dặn dò anh.
"Tuân lệnh, bà xã đại nhân!" Anh đùa giỡn nói xong, cất lên tiếng cười sang sảng.
Tôi cũng nở nụ cười theo, vì chính mình có thể mang đến vui vẻ cho anh mà cảm thấy vui mừng.
Đây là bộ dạng người làm vợ nên có đi. Mặc dù không thể ngăn giông bão, nhưng củng cố nền móng, luôn luôn sửa chữa và bảo trì cũng có tác dụng quan trọng.
"Bốn giờ, anh bớt chút thời gian được không?" Tôi hỏi anh, không biết anh bận rộn như vậy phải sắp xếp thế nào.
"Đương nhiên, anh đến đón em. Ngoan ngoãn chờ anh, không được đi đâu đấy." Anh cười lên tiếng, ra lệnh cho tôi.
"Vâng, em chờ anh." Tôi mỉm cười ngọt ngào, cực kỳ thỏa mãn.
Biết rằng dù có bận anh cũng không bao giờ để tôi đi đến bệnh viện một mình trước.
Hơn nữa hôm nay lại là một ngày cực kỳ trọng đại. Anh nhất định sẽ đi cùng tôi.
"Vậy...... anh làm việc trước đi, gặp lại sau." Tuy rằng cực kỳ không nỡ, nhưng vẫn không muốn làm chậm trễ công việc của anh.
"Ừm." Anh hừ một tiếng, nhưng không có dấu hiệu muốn gác máy.
Từng giây từng giây trôi qua, tiếng hít thở của anh vẫn đang thật sự rõ ràng.
Rất lâu, không biết bắt đầu từ khi nào, gác điện thoại đã trở thành một chuyện tốn thời gian như thế.
"Được rồi, gác thôi." Tôi cười lên tiếng, trong lòng ngọt ngào.
"Ừ, em gác trước đi."
Lại là những lời này, lại là cảnh tượng này. Tôi đã vô cùng quen thuộc.
Thở nhẹ một hơi, tôi gác máy trong tiếc nuối.
Tôi bây giờ đã có được hạnh phúc trước nay chưa từng có.
Cái loại ngọt ngào nhìn như thản nhiên này, lại đã xâm n