80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Tác giả: Mạn Nông

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341977

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1977 lượt.

cưới con gái của một người mới nổi lên ở chính đàn, còn Cố Tắc Hạo thì nhắm vào thiên kim duy nhất của nhà họ Bạch, Bạch Hân Linh. Hai người còn rất vừa lòng hợp ý với nhau.”
“Ừm…… Vậy chẳng phải anh nên cảm tạ Cố Tắc Hạo rồi sao?”
“Ha ha, là anh giới thiệu cho bọn họ quen nhau đấy.” Niếp Phong cười âm hiểm.
“Anh học cái xấu rồi.” Tôi chọc khuôn mặt anh.
“Ừm. Xã hội là cái thùng nhuộm mà.” Anh thẳng thắn thừa nhận.
“Anh thật sự không định nói với bác trai bác gái sao? Có một số việc không thể giấu được, cho dù bây giờ anh có che giấu tốt, cũng vẫn sẽ bị người ta biết được. Anh và Vince cũng không thể cả đời không ra ánh sáng.” Tôi lo lắng nhìn Niếp Phong, cảm thấy anh hẳn nên thẳng thắn với người trong nhà.
“Anh sẽ, nhưng không phải bây giờ.” Vẻ mặt anh thống khổ nhìn tôi, thở dài thật sâu.
“Từ từ cũng được.” Vỗ vỗ bờ vai anh, tôi biết chuyện này không dễ dàng.
Anh nhìn tôi cười cười, mệt mỏi tựa vào sô pha. Im lặng một lúc lâu sau, giống như nghĩ tới gì đó, bỗng nhiên lên tiếng.
“Em có biết Kỉ Lan hiện giờ đang rất thân với Lôi Nặc không?”
“Thì thế nào?” Tôi không mấy hăng hái, tiếp tục bấm kênh không có mục đích.
“Anh không biết là cô ta đã thật sự từ bỏ, hay là dùng cách khôn khéo hơn. Cô ta bây giờ, rất thân với Lôi Nặc. Còn tuyên bố mình chỉ là bạn thân của anh ta chứ không có quan hệ gì khác.” Niếp Phong cố ý nói xong, còn quan sát sắc mặt tôi.
Nhìn anh ấy cười cười, tôi không hề gì mà lắc đầu.
“Thật sự không còn để ý nữa sao?” Anh ấy hoài nghi nhìn tôi.
“Để ý hay không cũng vô dụng. Quá khứ, chung quy cũng đã qua rồi. Em bây giờ chỉ muốn sống cuộc sống đơn giản, vậy thôi.” Vỗ vỗ đầu anh ấy, tôi chậm rãi lên tiếng.
“Có lẽ vậy.” Niếp Phong thở dài nói xong, cũng chuyển tầm mắt đến màn hình.
Kỉ Lan, từng là người tôi không muốn nhắc đến. Nhưng bây giờ, thật sự không sao nữa.
Dưới không khí thoải mái, Niếp Phong và tôi nói chuyện này, chuyện kia.
Sau khi mua thêm mấy vật dụng cần thiết hàng ngày, mới cùng đi đến cuộc hẹn ăn tối với Vince.
Nhà hàng kiểu Pháp lãng mạn.
Tràn ngập hơi thở tình yêu. Ngay cả phụ nữ không có người yêu như tôi, cũng bị không khí lãng mạn cuốn hút sâu sắc.
“Vince! Nghe danh đã lâu.” Tôi chủ động vươn tay hữu nghị, chào hỏi người đàn ông lai cao lớn trước mắt này.
“Gặp em mới là vinh hạnh của anh.” Anh ta cười đáp lại, mắt hoa đào còn cố ý vô tình phóng điện.
“Anh ấy là đang phóng điện với em sao?” Tôi quay đầu, hỏi Niếp Phong.
“Cậu ta nhìn ai cũng đều như vậy.” Niếp Phong ngắn gọn nói xong, cùng Vince nhìn nhau cười.
“Trước khi anh chưa đồng tính, nhất định hại không ít phụ nữ.” Tôi nói đùa. Người đàn ông này nhìn thế nào cũng giống một tai họa, một tai họa sẽ làm phụ nữ mê muội.
“Không ít.” Vince gật gật đầu, lơ đễnh nhún nhún vai. Ánh mắt quét thẳng về phía tôi, sau khi đánh giá từ đầu tới đuôi một phen, lại lên tiếng lần nữa.
“Anh thích em.”
“Sao?” Tôi hơi bật cười.
“Khéo léo, xinh đẹp. Không làm ra vẻ, lại khéo ăn nói. Anh thích phụ nữ như vậy.” Vince vừa giải thích, vừa gật đầu.
“Cậu ta luôn thẳng thắn như vậy, em quen rồi sẽ thấy bình thường.” Niếp Phong đúng lúc lên tiếng, vỗ vỗ đầu tôi.
“Ha ha. Cuối cùng em cũng hiểu được vì sao anh lại thay đổi nhiều như vậy.” Quay đầu, tôi nói khẽ với Niếp Phong.
“Vì sao?”
Tôi cười mà không đáp, sau đó nhìn Vince một cái.
“Tâm Âm thích ăn món gì?” Vince cầm thực đơn, hỏi tôi.
“Hai người đề cử món gì?”
“Anh chọn giúp em nhé?” Vince đề nghị.
Tôi gật gật đầu. Sau đó nhìn anh ta gọi phục vụ đến, từ món ăn đến rượu vang, sau đó là món tráng miệng. Toàn bộ một mình đảm trách, chuẩn bị tốt mọi thứ.
Nói thật, tôi là kinh ngạc.
Một người đàn ông cường thế như Vince, mà lại để Niếp Phong chi phối mình.
Nhìn vẻ mặt bọn họ thản nhiên, chắc hẳn đã quen rồi.
Tình yêu, quả thật có thể làm cho người ta biến thành một người hoàn toàn khác.
Bữa tối tiến hành thật sự vui vẻ, chuyện trò rất thoải mái. Hiểu biết của tôi về Vince cũng càng tiến thêm một bước, cũng có nhận biết mới về Niếp Phong.
Hai người này sẽ được dài lâu. Trực giác, nói với tôi như vậy.
“Tâm Âm, làng du lịch mới mở gần đây nhất của chồng em là do anh thiết kế đấy.” Khi sắp dùng xong bữa, Vince bỗng nhiên lên tiếng.
“Này!” Niếp Phong kéo tay áo anh ta.
“Gì vậy?” Vince tựa hồ không biết nhiều chuyện giữa tôi và Lôi Nặc lắm.
“Bọn em ly hôn rồi.” Tôi bình thản nói xong, bày ra một khuôn mặt tươi cười.
“Vậy sao? Thế tại sao anh ta lại nói nơi đó là xây cho vợ anh ta.” Vince không rõ cho nên nhìn tôi, rồi lại nhìn Niếp Phong.
“……”
Vince khiến tôi khó chịu. Tại sao anh lại nói nơi đó xây cho vợ mình? Chúng tôi đã ly hôn lâu rồi, mà anh hình như vẫn còn chưa có người mới. Hay là, anh đã tìm được đối tượng thích hợp rồi?
“Vince nghe lầm thôi.” Niếp Phong thấy tôi sững sờ tại chỗ mới lên tiếng nói.
“Có lẽ vậy.” Vince nhíu mày kiếm.
Tôi cười nhìn nhìn hai người, cúi đầu ăn món tráng miệng.
Trong lòng chua chua. Chết tiệt!
Rõ ràng đã buô