Tác giả: Mạn Nông
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341975
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1975 lượt.
với cô hơn anh ấy! Cô không thể buông người đàn ông như vậy ra, cho nên, cô dù chết cũng phải giữ chặt lấy phần tình cảm kia.”
Cô ta nhìn tôi, cũng không trả lời.
Nhưng ánh mắt lại bắt đầu trở nên phức tạp.
“Tôi…… yêu anh ấy” Ánh mắt kia là nghiêm túc, không ai lại không tin.
Tôi cũng biết cô yêu anh ấy.
“Nhưng tình cảm vốn là chuyện đơn giản, một khi cô trầm trọng quá mức, sẽ ép anh ấy tới không thở nổi. Dù sao anh ấy vẫn là một người đàn ông phải quản lý thiên quân vạn mã. Cô muốn giữ được trái tim anh ấy, không bằng trước tiên thử tìm hiểu về anh ấy đi.”
Tôi cũng không định làm người tốt rách nát gì, nhưng người phụ nữ trước mắt này hiển nhiên không phải một người hiểu chuyện. Cứ tiếp tục như vậy, không chỉ làm tổn thương chính mình, mà còn liên lụy đến Lôi Nặc. Cục diện như vậy, chính tôi cũng không muốn nhìn thấy.
“Cô…… thật sự rất tốt.” Cô ta giống như cực kỳ không muốn thừa nhận mà nói vậy.
Biến đổi này làm tôi cười khổ. Được tình nhân của chồng khen là người tốt, là làm người rất thành công hay rất thất bại đây.
“Cảm ơn.” Nhưng lễ phép cơ bản vẫn là phải có.
“Cô nhất định cảm thấy tôi rất chán ghét có phải không?” Cô ta nói.
Không đến mức chán ghét, nhưng tôi không thích cô.
“Gần như vậy.” Đáp lại chỉ có thể là những lời này.
“Thật ra trước khi đến đây, tôi rất khẩn trương, cũng rất sợ hãi. Rốt cuộc là kiểu phụ nữ như thế nào mà có thể khiến anh ấy khen ngợi cô, quý mến cô như vậy. Nói cô là người phụ nữ hiếm có, đáng giá tốt nhất. Tôi phải thừa nhận, tôi ghen tị với cô, cho dù là bây giờ, tôi vẫn ghen tị với cô như cũ.”
Ánh mắt kia tựa như cũng phối hợp với lời nói của cô ta, cô ta đúng là ghen tị thật.
Bỗng nhiên tôi có loại cảm giác đắc chí của người thắng cuộc, đối thoại tiến hành đến tận bây giờ, tôi bắt đầu cảm thấy tâm tình cũng không tồi.
“Bây giờ tôi chỉ có thể nói với cô rằng, nếu cô muốn có được anh ấy, nhận được những gì cô muốn, sẽ khó khăn hơn tưởng tượng của cô rất nhiều.” Tôi cảm thấy mình cần phải nhắc nhở cô ta.
“Dĩ nhiên, tôi không phải chướng ngại vật chính của cô. Chỉ cần cô có thể thay đổi tâm ý của anh ấy thì tôi hay bất cứ thứ gì cũng sẽ không là vấn đề.” Tôi nói ra sự thật.
Cô ta đang quan sát tôi, suy xét độ chân thành trong lời nói của tôi.
Sau một lúc lâu, cô ta nói câu
“Cảm ơn……”
“Cảm ơn tôi thì không cần rồi.” Tôi nhận không nổi.
“Cô…… vẫn luôn thấu hiểu rõ như vậy sao?” Cô ta hỏi.
“A……” Tôi cảm thấy buồn cười, sau đó thở dài thật sâu.
“Hiểu rõ của tôi là được thành lập trên một hệ thống so sánh mà thôi. Tin tôi đi, hiện giờ chính tôi cũng vẫn mơ hồ không rõ như trước. Cô tối thiểu còn có mục tiêu, có cái để theo đuổi. Có thống khổ nhưng đồng thời cũng sẽ được đến vui sướng thật lớn. Còn tôi, nói dễ nghe một chút là bình thản như nước, mà nói khó nghe một chút, thì chính là cục diện đáng buồn.”
“Nếu chúng ta không phải gặp nhau với thân phận hiện tại, tôi thật sự sẽ rất muốn kết làm bạn bè với cô.” Cô ta hơi tiếc hận nhìn tôi.
Tôi chỉ có thể cười nhẹ. Thời cơ trêu người đi.
“Cô…… có sẽ yêu anh ấy không?” Cô ta lộ ra lo lắng không thể che dấu.
Đó là một câu hỏi ngu xuẩn. Tôi sẽ yêu anh không ư?
“…… Tôi sẽ!” Thậm chí không cần tự hỏi, tôi cũng biết mình sẽ yêu một người đàn ông như vậy.
Mỗi người đều có một mẫu người yêu thích của mình. Mà mẫu người đàn ông như anh chính là hình mẫu tôi thích. Đối với điểm này, tôi vẫn luôn hiểu rõ.
Phong lưu của anh, tôi thích. Ngang ngược của anh, tôi thích. Âm hiểm của anh, tôi cũng vẫn thích. Dịu dàng, tà ác, làm người ta giận sôi, v.v…… Tôi đều thích.
Anh, hình mẫu hỗn hợp phức tạp này. Là người tôi muốn.
Giống như uy hiếp người khác, hình mẫu như anh, có thể dễ dàng hòa tan tôi.
Có lẽ lời của tôi đã dọa cô ta. Sau một lúc lâu cũng không thấy cô ta lên tiếng, mà chỉ nhìn tôi chằm chằm, trong ánh mắt có vẻ không vui.
“Kỉ tiểu thư?” Tôi định kéo ý thức của cô ta trở lại.
“A ~ thật ngại quá.” Cô ta chuyển thành áy náy.
“Bất ngờ sao?” Tôi hỏi.
“Ừ. Thái độ vừa rồi của cô làm cho tôi có chút hiểu lầm. Cho nên……”
“Từ đầu tới cuối tôi cũng chưa từng nói với cô rằng tôi sẽ không yêu anh ấy, không phải sao?”
“Ừ.”
“Người đàn ông tốt, cũng không chỉ có cô thấy được. Huống hồ anh ấy còn là chồng tôi, thân phận đặc biệt này, làm cho tôi đối với anh ấy cũng có hơn phần tình cảm không giống với người khác. Điểm ấy, tôi nghĩ là cô không thể thể nghiệm.”
Tôi thừa nhận, lời nói này của mình là không có thiện ý.
Nhưng cô ta cũng thật sự là quá trong sáng vô tư đi, lấy thân phận một tình nhân, mà cho rằng sau khi cùng tôi nói chuyện một phen, là có thể đạt được tôi chắp tay nhường cho, thậm chí còn chúc phúc sao?! Điệu bộ không cho phép tôi yêu Lôi Nặc kia cũng quá rõ ràng rồi đi.
“La tiểu thư……” Cô ta bày ra một vẻ mặt bị thương.
Có lẽ thật sự bị lời nói của tôi tổn thương đến, nhưng xem ở trong mắt tôi lại đều thành cố ý.
“Rốt cuộc hôm nay cô tới để làm gì? Đàm luận tình yêu của cô, thống khổ của cô, hay là thăm dò ‘