Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Tác giả: Mạn Nông

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341992

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1992 lượt.

ng giải thích .
“Tôi có biết, nhưng việc này cũng không phải là lỗi của tôi chứ.” Quý Phong Nhiên cười nói.
Tôi đã biết anh ta âm hiểm mà, chỉ sợ thiên hạ không loạn!
“Em…… có cần suy nghĩ thêm hay không.” Niếp Phong nhìn tôi.
Miệng nói như vậy, nhưng ánh mắt kia của anh cũng đã nói cho tôi biết, anh đoán chắc tôi sẽ không đổi ý.
“Anh biết rõ em sẽ làm thế nào mà.” Tôi không nhịn được trừng mắt anh một cái.
“Tốt rồi.” Anh nhìn tôi nói, sau đó lại nhìn Quý Phong Nhiên cùng nhau cười.
Hai kẻ xấu xa! Bẫy tôi vào khốn cảnh!
Sự việc tuyệt đối sẽ không đơn giản như vậy!
Người phụ nữ kia vừa tuyên cáo xong, bọn họ lại tìm tôi giúp đỡ. Người quấy rầy anh lại là em họ người ta. Trong thiên hạ tuy rằng rất nhiều chuyện thật trùng hợp, nhưng chuyện này thì tuyệt đối kỳ quái.
“Chuyện này tốt nhất đừng gây ra nhiễu loạn gì, nếu ầm ĩ quá lớn, em sẽ không bỏ qua cho các người đâu. Nhất là anh đó!”
Quý Phong Nhiên! Chủ ý thiu thối chết tiệt này rõ ràng là muốn làm tôi gây ra một chút ầm ĩ gì đây.
Mà kẻ xấu xa Niếp Phong thế mà cũng chọn nghe theo anh ta ! Rốt cuộc là thân với tôi hơn hay là anh ta hơn vậy!
“Sẽ không đâu.” Quý Phong Nhiên cười đến vô hại.
“Em yên tâm.” Niếp Phong cũng cam đoan .
“Đưa tôi trở về!” Tôi ra chỉ thị với Quý Phong Nhiên.
“Buổi tối anh đến đón em.” Niếp Phong cũng đứng dậy theo chúng tôi.
“Ừm……” Tôi nhanh chóng liếc mắt nhìn qua anh một cái rồi ra khỏi phòng.
Trên xe, tôi không nói gì.
Một đường đều im lặng.
Quý Phong Nhiên lại không nhịn được mở miệng .
“Không đến mức tức giận chứ?” Anh ta quan sát tôi.
“Tôi còn chưa đến mức vì anh mà tức giận.” Tôi quét liếc mắt anh ta một cái, lại chuyển tầm mắt về phía trước.
“Vậy là vì Niếp Phong sao?”
“Chuyện của anh ấy sao anh lại biết!” Giọng điệu của tôi có chút gay gắt.
“Lúc tập thể hình cậu ấy có nhắc qua ấy mà.” Quý Phong Nhiên không rõ tôi là đang làm sao.
“Không phải chuyện kia! Chuyện anh ấy…… thích đàn ông luôn chứ!”
“A……” Anh ta bừng tỉnh đại ngộ. Nhưng không nói gì, quay sang nhìn tôi.
“Nói đi, nhìn tôi làm cái gì?” Tôi có chút không kiên nhẫn.
“Không chấp nhận được việc cậu ấy ngoài em ra còn tin tưởng người khác sao?” Trong con ngươi anh ta tỏa ra tia sắc bén nhìn tôi.
“Phải.” Tôi nhìn thẳng anh ta.
Cho dù anh ấy hiện tại có là gay đi nữa thì tôi vẫn hy vọng mình là người anh ấy tín nhiệm nhất. Mà không phải người trước mắt này. Mặc kệ giao tình của bọn họ có tốt bao nhiêu chăng nữa, tôi cũng không muốn Niếp Phong có chuyện gì cũng tìm anh ta thương lượng, mà không phải tôi. Giữa chúng tôi với nhau cũng không cần một ‘bên thứ ba’.
“Em nên biết có một số việc phụ nữ không thể hiểu được.” Mày kiếm anh ta khẽ nhếch.
Tôi không nói gì.
Biết là một chuyện, nhưng có thể làm được hay không lại là một chuyện khác.
“Vì sao lại đề nghị anh ấy chọn tôi? Chẳng lẽ đây là cách anh theo đuổi người khác sao?” Tôi nhìn anh ta từ trên xuống dưới.
Nếu anh ta thật sự nghĩ như vậy, thì tôi thật sự phải kết luận lại với anh ta một lần nữa.
Anh ta nở nụ cười.
“Chuyện này nhất cử lưỡng tiện. Nếu tìm người con gái khác thì phải gánh chịu mạo hiểm thân phận ‘đặc thù’ của Niếp Phong bị tiết lộ. Hai ông bà nhà họ Niếp sẽ không già đến mức con trai bị lên báo còn không biết tin tức xấu này chứ. Huống hồ, không phải em đã nói không định tham gia vào vũng nước bẩn kia của Lôi Nặc đó sao, hiện giờ chính là cách chứng minh tốt nhất với cô ta.”
“Vì sao tôi phải chứng minh cái gì với cô ta chứ!” Nửa câu nói sau của anh ta căn bản không có bất cứ lý do gì.
“Để cô ta có được cái mình muốn, mà em cũng sớm được giải thoát.” Anh ta mặc dù đang trần thuật, nhưng trong giọng nói lại lộ ra không xác định.
“Tôi đã từng nói muốn giải thoát sao? Con mắt nào của anh nhìn thấy tôi đang chịu thống khổ?” Tôi giận anh ta tự làm chủ.
Hiển nhiên, lời nói của tôi đã ngăn chặn anh ta lại.
Sau một lúc lâu cũng không thấy anh ta nói câu nào, mà chỉ yên lặng nhìn tôi.
Lúc tôi sắp đến biên giới điên mất, anh ta nở nụ cười.
Nụ cười kia là cay đắng đến ai nhìn vào cũng cảm thấy chua xót.
“Xem ra, em thật đúng là không phải chỉ thích cậu ta một chút.” Anh ta run run nói.
“Anh……”
Tôi không biết anh ta đột nhiên lại làm sao nữa. Tôi tổn thương đến anh rồi sao?
“Em nói rất đúng, đây là cách tôi theo đuổi em. Nhưng không phải phương pháp chia rẽ gia đình em như em nghĩ đâu. Tôi bất quá chỉ là muốn xác nhận lòng em đối với cậu ta rốt cuộc đã đi bao xa rồi. Tôi còn có thể theo đuổi được hay không mà thôi.”
Tốc độ xe giảm dần, anh ta chậm rãi lên tiếng, cũng không nhìn tôi.
“Anh……” Không phải nói chỉ muốn để tôi làm thứ nhất của anh thôi sao?
Thực rõ ràng, anh khát khao còn nhiều hơn.
Tôi không muốn làm cho Quý Phong Nhiên rơi vào sự thống khổ này, nhưng thích một người vốn chính là cảm giác lúc vui lúc buồn.
“Tôi không biết trả lời anh như thế nào. Tôi bây giờ đến cả bản thân cần cái gì cũng không rõ. Cho nên tôi thật sự không có cách nào nhìn được rõ r


Insane