Tác giả: Mạn Nông
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341976
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1976 lượt.
động trước nhẹ nhàng vang lên.
Đây dường như là thói quen của anh ta, nhất định phải lặng yên không tiếng động đi đến trước mặt người ta, sau một hồi lâu trinh sát sẽ nói ra suy nghĩ mà người ra vừa định quên đi!
Tôi không còn sức lực để ý đến anh ta, thậm chí ngay cả ngoảnh lại cũng không còn sức.
Có điều, người ta đến cũng không thể mặc kệ, tôi sẽ đi đối mặt với anh.
“Mệt mỏi sao?” Anh ta nhìn tôi, bộ dáng cẩn thận như là đang nghiên cứu thứ quý giá gì đó.
“Ừ.” Tôi quay đầu sang chỗ khác, không quen anh ta nhìn chăm chú như thế.
“Kỉ tiểu thư kia, là tới tuyên chiến à?” Anh ta chậm rãi nói.
“Cũng không có khí thế tuyên chiến gì, mà tôi, còn không biết sống chết cổ vũ uy phong của ‘kẻ địch’ nữa ấy chứ.” Nhớ tới vừa rồi, ngay cả tôi cũng không nhịn được muốn trêu chọc chính mình.
“Em muốn tham chiến không?” Anh ta hỏi. Ánh mắt cũng nghiêm
Cửa phòng đặt trước mở ra, một hình dáng quen thuộc ngồi ở bên trong. Tôi quay đầu lại liếc mắt nhìn Quý Phong Nhiên một cái.
“Hai chúng tôi gặp nhau còn cần anh sắp xếp sao?”
Quý Phong Nhiên nhún nhún vai, vẻ mặt mang ý cười.
“Vào đi.” Niếp Phong ngồi ở bên trong thản nhiên mở miệng.
“Có chuyện gì à?” Tối nay tôi còn có bệnh nhân, không muốn ôn chuyện vào lúc này.
“Anh đã lần lượt gặp 7 cô gái rồi.” Mặt Niếp Phong lộ vẻ khó xử nói.
“Mỗi cô đều giống như sài lang hổ báo muốn ăn sạch cậu ta.” Quý Phong Nhiên ngồi ở một bên vừa nói mát, vừa thảnh thơi uống trà.
“Vậy thì khó xử cho anh rồi. Có điều việc này thì có liên quan gì đến em cơ. Em cũng không thể giúp được gì cho anh.” Dù thế nào đi nữa tôi cũng là phụ nữ đã kết hôn, làm sao có thể giả làm bạn gái anh ấy được. Hai ông bà nhà họ Niếp cho dù trước kia có thích tôi bao nhiêu đi nữa cũng sẽ không cho phép con mình dây dưa với một người đã có chồng được.
“Em nghe cậu ấy nói xong đã.” Quý Phong Nhiên cười đến muốn ăn đòn.
Niếp Phong hoàn toàn không để ý tới anh ta, mày rậm hơi nhíu.
“Thật sự là chịu không nổi loại coi mắt liên tục này, anh đã tùy tiện hẹn hò với một cô gái cũng coi như có thể nói chuyện được trong số đó.”
“Nhưng cậu ấy lại chọn trúng một người cực kỳ khó chơi! Còn vô cùng biết lung lạc lòng người, trên dưới nhà họ Niếp đều đã bị cô ta lấy lòng xoay vòng quanh.” Quý Phong Nhiên thay anh nói. Giống như những gì Niếp Phong gặp phải có thể tạo niềm vui sướng cho anh ta vậy, xem vẻ mặt anh ta thật thích thú dạt dào.
“Anh muốn nhờ em giúp anh thoát khỏi cô gái kia sao?” Tôi cảm thấy việc này có chút vô lý. Người chính trực như Niếp Phong tuyệt đối sẽ không nghĩ ra chủ ý như vậy, chỉ duy nhất có một người!
“Là anh ra chủ ý!” Tôi hầm hầm nhìn Quý Phong Nhiên.
Anh ta lại cười đến vô hại, tận sức phát huy sức quyến rũ của mình.
“Tuy rằng chủ ý là Phong Nhiên ra, nhưng anh cũng cho rằng khả thi. Nên mới hẹn gặp em.” Dứt lời, Niếp Phong liền lẳng lặng nhìn tôi, cùng đợi đáp án.
Sau một lúc lâu, tôi thỏa hiệp.
Ai bảo ánh mắt anh nói cho tôi biết rằng anh đang chịu tra tấn. Hơn nữa đối với hiểu biết về anh, tôi rất rõ ràng là anh chưa đến vạn bất đắc dĩ tuyệt đối sẽ không làm phiền đến người khác, cho dù có là người thân cận với anh nhất.
Có được đáp án của tôi, anh như trút được gánh nặng nở nụ cười. Tuy rằng chỉ là cười mỉm, nhưng cũng thể hiện sự thỏa mãn rồi.
Anh vui vẻ là được rồi, nhìn anh chịu khổ sở, em cũng sẽ không thoải mái.
“Em nên làm thế nào?”
“Bạn gái làm thế nào, em liền làm thế ấy. Việc này không cần người khác dạy chứ?” Quý Phong Nhiên nói.
Tôi lườm anh ta một cái, vì sao người này luôn nói nhiều như vậy. Chuyện này có liên quan đến anh ta sao!
“Cùng ăn cơm, xem phim linh tinh .” Niếp Phong thản nhiên mở miệng.
“Có thể. Nhưng em cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ để một cô gái hết hy vọng.” Nếu đối phương là một cao thủ thì sao.
“Sẽ không bắt em phải làm gì nhiều đâu, cứ để anh là được rồi.” Niếp Phong khẳng định nói xong, mang theo một bộ dáng đã định liệu trước.
“Đối phương là dạng phụ nữ gì?” Tôi muốn biết là ai để chuẩn bị cho tốt.
“Thiên kim của bách hóa Kình Thiên, Bạch Linh Hân.”
“Khó chơi đến mức nào?” Tôi sợ nhất là phiền phức.
“Đến mức em khó có thể tưởng tượng.” Quý Phong Nhiên lại xen mồm.
“Ừ.” Niếp Phong phụ họa gật đầu.
“Em không cần lúc nào gọi thì có mặt lúc ấy chứ?” Tôi cũng không muốn.
“Không cần, anh sẽ diễn vài màn để cô ta hoàn toàn hết hy vọng thôi.” Niếp Phong cam đoan.
Tôi cũng ngoan ngoãn tin tưởng, cho dù đến hôm nay tôi vẫn là không suy nghĩ gì mà tin tưởng anh. Giống như đã trở thành một loại thói quen vậy.
“Buổi tối anh đón em tan tầm.” Anh nói.
“Được.” Tôi gật đầu.
“À ~ còn có một việc đã quên bổ sung.” Quý Phong Nhiên bỗng nhiên mở miệng.
Tôi nhìn anh ta, không biết người đàn ông này lại muốn nói cái gì.
“Chị họ của Bạch Linh Hân, em cũng không xa lạ.”
“Ai vậy?”
“Kỉ Lan……” “Anh…… Hai người các anh!” Tôi khó tin nhìn bọn họ.
“Trước đó anh cũng không biết.” Niếp Pho