Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Tác giả: Mạn Nông

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342005

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2005 lượt.

ước chân tôi vẫn nhanh như cũ, hướng về phía người cùng chiếc xe ở bên đường đối diện đi qua.
Lôi Nặc luôn thích đứng ở ngoài xe, chờ tôi như vậy. Bất kể mùa đông giá lạnh hay mùa hè nóng bức.
“Ra rồi.” Anh nở một nụ cười.
“Ừm.” Tôi thản nhiên nhìn anh một cái sau đó liền lên xe.
“Lạnh không?” Anh bật máy sưởi. Khởi động xe, hòa vào dòng xe trên đường.
“Tên Quý Phong Nhiên kia, rất phiền sao?” Anh nhìn như có chút lơ đãng hỏi. Một màn Quý Phong Nhiên đuổi theo tôi vừa rồi, anh ắt hẳn đã nhìn thấy rất rõ ràng.
“Cũng không hẳn vậy.” Tôi thản nhiên nói.
Anh lặng im trong chốc lát, lại lên tiếng lần nữa: “Anh đã đặt chỗ ở ‘Lam Duyệt’.”
“À.” Tôi liếc nhìn anh một cái.
Chọn ở nhà hàng tôi thích nhất. Chẳng lẽ là muốn để tôi nhìn sẽ không đến nỗi bi thảm lắm.
Hôm nay anh đến, có lẽ là để chấm dứt.
Biến mất nhiều ngày nay, ngoài việc để bản thân lắng đọng lại, dường như còn làm một vài quyết định.
Mà dự cảm của tôi là, con đường anh đã chọn sẽ không có tôi.
Trên đường đi, tôi trầm mặc. Để tránh khỏi cảm giác xấu hổ không cần thiết kia, tôi bật nhạc lên.
Mà anh, cũng lựa chọn trầm mặc.
Chẳng qua, thỉnh thoảng lại nhìn tôi.
Rốt cục cũng đến nhà hàng.
Anh như quý ông mở cửa xe cho tôi, đưa tay đón tôi ra ngoài.
Ngồi trong nhà hàng Pháp lãng mạn, ăn món mình thích nhất, nhưng tâm trạng tôi cũng vẫn không thể tốt hơn.
“Anh có việc gì cứ nói đi.” Tôi chậm rãi lên tiếng, ngẩng đầu nhìn anh.
“Ừm.” Anh gật đầu, buông dao nĩa trong tay xuống, cầm lấy khăn ăn lau khóe miệng giúp tôi.
Động tác thân mật này đã rất lâu chưa có, tôi không khỏi sửng sốt.
Anh lại nhìn tôi nở nụ cười.
Anh thật đáng ghét! Làm gì mà dịu dàng như thế!
“Hương vị không ngon sao?” Trong con ngươi đen lóe lên ý cười.
“Không phải.” Tôi lắc đầu.
“Trông em cứ rầu rĩ không vui, hay là không thích cùng anh ăn cơm?” Mày kiếm của anh chậm rãi nhướng lên, thân thể dựa vào lưng ghế phía sau.
Tôi nhìn chằm chằm vào anh, không nói gì.
“Vậy sau này e rằng em phải từ từ làm quen rồi, bởi vì anh vẫn cứ ở bên em, còn muốn ở bên em cả đời nữa.”
Gương mặt anh tuấn, nụ cười phóng khoáng, một đôi mắt hoa đào lóe lên tia cuồng dã.
Anh, anh vừa nói.
Nhưng kết quả lại hướng về một phương hương cực kỳ trái ngược!
Anh đã chọn em, anh cần em ư!?
“Bị kích thích sao?” Anh bật cười ra tiếng, đưa tay nhéo nhéo mặt tôi.
“Hả?” Tôi theo bản năng hả một tiếng, ngơ ngác.
Anh cười đến càng thích thú.
“Cho dù sau này em biến thành bà cụ si ngốc, anh cũng sẽ không buông em ra đâu.” Anh giả vờ hung ác nói, nhưng đôi mắt lại nghiêm túc khiến tôi hơi chấn động.
“Anh……” Trong chốc lát tôi lại không biết phải nói gì.
Anh nở nụ cười, tự nhiên đến nỗi làm trong lòng tôi nhất thời run lên.
“Em cứ tưởng rằng……” Anh sẽ chọn cô ấy.
“Em bằng lòng tiếp nhận hàng thứ phẩm hết hạn như anh không?” Anh cầm tay tôi, như cố ý vô tình dùng đầu ngón tay khẽ xoa.
“Anh đây có được xem là lãng tử quay đầu không?” Tôi nhìn bàn tay to không an phận kia một cái, rồi lại nhìn anh.
“Không……” Anh lắc lắc đầu, thay bằng một đáp án kiên định hơn.
“Cái này gọi là bắt đầu lại lần nữa.”
Chúng ta đối diện nhau, cái gọi là trong anh có em, trong em có anh trong truyền thuyết, có lẽ chính là cảnh tượng trước mắt này đây.
“Việc nên giải quyết đều giải quyết cả rồi sao?” Tôi phải xác nhận lại.
“Toàn bộ.” Anh gật đầu.
Tôi nhìn anh, cân nhắc.
Cân nhắc chuyện mấy ngày nay xảy ra với anh.
Sau một lúc lâu, tôi nở nụ cười. Là nhìn anh nở nụ cười. Mỉm cười ngọt ngào .
“Anh xác định?”
“Trăm phần trăm.”
“Làm người chồng chân chính của em thì phải trung trinh như một, lấy em làm trời.” Tôi yêu cầu. [NV: ta thấy cái này giống thuộc hạ hơn ='>'>, nhưng mà ta thích haha'>
“Lấy em làm trời?” Anh nhướng thật cao đôi mày anh tuấn, bên môi cũng lộ ra ý cười.
“Ừm.” Tôi gật đầu.
“Nếu như anh làm được, sẽ được lợi gì?” Anh tà mị cười cười, bản tính gian trá ngay tức khắc hiển lộ không sót chút nào.
“Buổi tối sẽ cho anh thể nghiệm.” Tôi cũng quyến rũ nhìn anh, nói ra một câu làm anh mơ màng.
“Nhất định làm được.” Anh cười cười, lập tức ưng thuận.
“Hoan nghênh về nhà.”
Tôi vươn tay ngọc cùng anh bắt tay, giống như một cuộc đàm phán thành công. Tôi đã tiếp nhận lại người đàn ông cải tà quy chính này.
Không muốn, cũng không định hỏi người phụ nữ kia thế nào rồi, bởi vì việc đó không liên quan đến tôi.
Chiến tranh, vốn sẽ có thắng thua. Dù cho bên thắng lợi là tôi vốn không có tham chiến đi nữa, vẫn có thể chiếm được thành quả to lớn.
Mà tôi, đương nhiên sẽ không đóng cánh cửa với anh.
Cùng một người đàn ông mình yêu thích, hơn nữa đã quen thuộc vượt qua cả đời, tôi sẽ không bài xích.
Bất kể mọi người đối xử với Lôi Nặc như thế nào thì trong mắt tôi, anh vẫn là một mặt hàng hiếm có. Thịt ngon, mọi người đều muốn ăn. Đàn ông tốt, mọi người cũng đều muốn.
Người đã từng phong lưu, một khi bắt đầu thật sự chung tình là không ai có thể sánh bằng, người được anh ta yêu sẽ n