Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại
Tác giả: Mạn Nông
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342000
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2000 lượt.
hận được niềm hạnh phúc khó mà tưởng tượng.
Người cô độc đã lâu như tôi, cũng muốn hạnh phúc……
Sau khi ăn xong, khi trở lại trên xe lần nữa, tâm tình giờ phút này so với vừa rồi hoàn toàn tương phản.
Nói là vui sướng, thì chưa tới.
Nói là cảm động, thì càng chưa.
Nói là khó chịu, thì có một chút.
Không hiểu vì sao, cảm giác rất phức tạp.
“Vì sao lại chọn em?” Tôi chống má, nhìn anh hỏi.
Tầm mắt anh đang nhìn thẳng phía trước giờ chuyển sang người tôi.
“Muốn nghe lời thật?”
“Đương nhiên.”
“Anh là một người sợ phiền phức. Tình yêu trước kia đã vượt quá tầm kiểm soát của anh, nặng nề đến khiến anh gần như muốn chạy trốn. Vì sự nghiệp, vì duy trì cuộc sống vốn có của anh, anh đã chọn một bến cảng thoải mái.” Anh thản nhiên nói. Thẳng thắn, không chút giấu diếm.
“Em có thể hiểu.” Tôi không hề gì gật đầu.
Nếu đổi lại là tôi, có lẽ cũng sẽ làm ra lựa chọn giống như vậy.
“Còn có một điều quan trọng hơn.” Cặp con ngươi đen của anh nhìn tôi chằm chằm, vẻ mặt cũng chuyên chú theo.
“Điều gì?”
“Anh đã là chồng em.”
Thâm trầm nói xong, bàn tay to của anh sờ tóc tôi, vô cùng thân thiết vuốt ve, rồi thu lại.
Tôi lẳng lặng nhìn anh, suy ngẫm trọng lượng của mình trong cảm nhận của người đàn ông này.
Không lâu sau, tôi nở nụ cười.
“Anh xong rồi.” Tôi ra vẻ thần bí bỏ lại một câu như vậy.
“Cái gì?” Anh cười quay đầu nhìn tôi.
“Ừm, anh xong rồi.” Tôi vẫn cười đến xán lạn như trước.
Anh một tay kéo thân thể tôi qua, sau khi bất ngờ hạ một nụ hôn xuống xong, lại nhanh chóng khôi phục dáng vẻ vốn có!
Tôi thì mặt mang mỉm cười, lười biếng nhìn sườn mặt anh tuấn kia.
Không biết ai đã từng nói rằng, người đàn ông lúc lái xe là đẹp trai nhất.
Trước kia không cảm thấy, nhưng giờ này khắc này tôi lại thực sự có chút đồng cảm với câu nói đó.
“Đưa em đi du lịch nhé.” Tôi yêu cầu. Nếu muốn làm người chồng tốt, điều đầu tiên là nghe lời vợ.
“Du lịch?” Anh chậm rãi quay đầu, mày kiếm nhướng cao.
“Ừm, em muốn ngâm suối nước nóng.” Tùy hứng, có thể là quyền lợi của em chứ. Là anh nói muốn ở bên em cả đời mà!
“Bỏ tất cả công việc?” Anh không phải muốn hỏi tôi nữa mà như là đang trần thuật.
“Ừm.” Tôi cười gật đầu, bày ra một tư thế nữ vương.
Anh nhìn tôi, trong ánh mắt lộ ra thần thái khác thường. Sau đó, nở nụ cười sang sảng.
“Được!” Rồi sảng khoái đáp ứng tôi.
“Em nói con người rốt cuộc là có bao nhiêu mặt?” Anh hỏi tiếp, con ngươi đen bắt đầu híp lại.
“Rất nhiều.”
Đương nhiên tôi biết anh là muốn hỏi tôi, ‘em còn có bao nhiêu mặt mà anh chưa thấy qua’.
Anh cười nhẹ một tiếng xong liền dời lực chú ý để điều khiển xe.
Kỳ thật người với người ở chung cùng nhau, nên là một bức tranh hài hòa. Nếu chuyện gì không quá cần thiết thì cứ để nó trở thành vô hình đi, những việc riêng tư cùng bí mật thì để nó chỉ thuộc về mỗi chúng ta thôi.
Cho nên, tôi cũng không hỏi về cảm nhận trong lòng anh……
Đến tối, chúng tôi nằm trên giường lớn nói chuyện phiếm.
Hàn huyên rất nhiều, nghe anh kể về những chuyện thú vị thời thơ ấu, nghe anh kể về thời niên thiếu hết sức ngông cuồng của mình, nghe anh kể về bà nội, v.v…. Lần đầu tiên, anh kể với tôi nhiều chuyện về anh như vậy.
Còn tôi, chỉ lẳng lặng nghe.
Nằm trong bờ ngực rắn chắc ấm áp của anh, tỉ mỉ thưởng thức chân lý cuộc sống.
Mất mát duy nhất chính là, tình cảm mãnh liệt không thuận theo tự nhiên mà đến.
Chúng tôi cứ như vậy, lặng yên ngủ.
Mà lúc anh tỉnh lại, dục vọng dâng trào, ‘cây trụ giơ lên trời‘, lại chọn đi vào phòng tắm, mà không phải cùng tôi triền miên.
Tôi lặng im nhắm mắt lại, giả vờ ngủ.
Thật ra không chỉ riêng anh còn chưa chuẩn bị tốt cho việc quan hệ xác thịt trở lại, mà cả tôi, cũng vẫn còn khúc mắc.
Thời gian, có lẽ có thể chữa khỏi sự khó chịu dằn vặt người này.
Con người, dẫu sao vẫn là động vật cao cấp có máu có thịt, có tình có lễ……
Ngày hôm sau, Lôi Nặc thật sự đưa tôi đi ngâm suối nước nóng.
Không phải Nhật Bản, mà là câu lạc bộ riêng của anh. Nơi đã từng có một vài ký ức đặc biệt.
Ăn cơm, du ngoạn, nghỉ ngơi, tắm suối nước nóng, tôi tận tình hưởng thụ, vui vẻ thoải mái.
Kỳ thật vào lúc này, tôi không thể không thừa nhận, kẻ có tiền thật sự rất tốt.
Cảm giác tiêu xài, cũng thích thú đến khó có thể hình dung.
“Anh cõng em đi.” Sau khi đi qua một dòng suối nhỏ gần như đóng băng, tôi chơi xấu không muốn đi nữa.
Phía trước dường như còn rất xa, tôi mệt rồi.
Anh dừng bước, xoay người lại nhìn tôi. Anh ở dưới ánh mắt trời vào đông, lóng lánh tia sáng mà ngày xưa khó có thể lộ ra. Mạnh mẽ kia, ý vị kia, cuồng dã kia, thật sâu tiến vào chiếm giữ trái tim tôi.
“Lại đây.” Anh nở nụ cười, nghiêng lưng ngồi xuống.
Nhìn tấm lưng rộng lớn của anh, tôi nở nụ cười khanh khách.
Vui sướng nhảy lên, tận tình vung lên dây cương không tồn tại, bắt ‘con ngựa’ của tôi nhanh chóng tiến lên.
Lại một lần nữa, tôi bị thể lực hơn người của anh thuyết phục.
Cõng tôi từ bên dòng suối mãi cho đến khi đi tới biệt viện chuyên dụng