Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Tác giả: Mạn Nông

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342043

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2043 lượt.

môi đỏ mọng của tôi đang muốn lên tiếng.
Nụ hôn nóng bỏng nồng nhiệt trong nháy mắt làm cho lý trí cùng nỗi buồn của tôi đều biến mất tăm, ở lại chỉ còn trái tim nhảy lên dữ dội cùng tiếng thở dốc.
Hưởng thụ tiếp bữa tối dường như cũng không phải việc khó gì.
Chậm rãi thong thả, ăn mỹ thực trên bàn, lại nghe anh liên tục thốt ra lời tâm tình, tuy rằng đa số là sắc muốn chết, nhưng nể tình anh bán mạng muốn làm tôi cười như thế, tôi cũng liền cười đón nhận lấy.
Cuối cùng, tôi gần như đã quên chuyện không vui lúc mới đến kia.
Mãi đến khi, cửa phòng mở ra. Người không muốn nhìn thấy nhất lại xuất hiện, sắc mặt của tôi lại tối sầm xuống lần nữa.
“Em…… có chuyện muốn nói với anh.” Kỉ Lan đứng ở cửa, ngại ngùng nhìn Lôi Nặc nói, ngay cả liếc mắt nhìn tôi một cái cũng không.
Lửa giận không có lý do nhất thời trào lên.
“Có chuyện gì thì nói ở đây đi.” Tôi trực tiếp thay anh trả lời, giọng điệu cũng không chút thiện ý nào.
Một câu lạnh lùng, lập tức khiến cho Kỉ Lan đem ánh mắt từ trên người Lôi Nặc dời sang tôi. Cặp mắt điềm đạm trong veo kia lúc nhìn về phía tôi lại ẩn chứa khí lạnh bức người, rất phức tạp, bên trong đôi mắt đó có một loại hèn hạ khó nói rõ, chính là làm cho người ta vô cùng khó chịu.
“Em muốn nói chuyện riêng với anh.” Cô ta cực kỳ kiên trì, ánh mắt lại lần nữa quay về trên người Lôi Nặc. Không còn khí lạnh bức người nữa, thay vào đó là khổ sở động lòng người.
Nội thương! Tôi rốt cục cũng hiểu rõ thế nào gọi là diễn rồi. Người phụ nữ này thật đúng là có bản lĩnh làm cho lửa giận của tôi bốc lên thần tốc.
“Vài phút thôi cũng không cho em được sao? Thật sự rất quan trọng mà.” Lại là một bộ dáng bị tổn thương đến cực điểm, gắt gao nhìn chằm chằm Lôi Nặc.
Tức giận đã dần dần ảnh hưởng đến nhịp thở của tôi, mà hai người này vẫn còn cứ nhìn nhau như trước.
“Tâm Âm……” Hồi lâu, Lôi Nặc lên tiếng, ánh mắt cũng chuyển hướng về phía tôi.
“Anh đi đi.” Tôi cúi đầu, ý bảo anh mau chóng ra ngoài đi.
Nếu không tôi đây nhìn thì như tu dưỡng cực cao chỉ thêm một giây nữa thôi sẽ sụp đổ ngay.
Bàn tay to vỗ vỗ sau đầu tôi, rồi anh đi ra ngoài.
Cữa đóng lại rồi, nhưng vẫn nghe được bọn họ đi không xa, tiếng nói chuyện cũng lờ mờ.
Nghĩ lại chuyện vừa rồi, cũng hiểu được mình hình như có chút thiếu thỏa đáng. Đã đồng ý cho anh có thể quan tâm người phụ nữ kia, nhưng bây giờ vẫn không khắc chế được mà hờn dỗi tức giận.
Tôi thay đổi rồi, thật sự thay đổi rồi.
Bưng ly nước đá trên bàn lên, hung hăng uống hết, giảm cơn tức cũng tốt.
Nói là vài phút mà đã giằng co hơn nửa tiếng, không biết bọn họ đang nói chuyện gì, tiếng nói chuyện lờ mờ cũng đã biến mất. Tóm lại, tính nhẫn nại của tôi đang dần mất đi.
Gọi người phục vụ vào, tôi chuẩn bị tính tiền rồi rời đi.
Nếu muốn tán gẫu, cứ nói suốt đêm luôn đi. Khỏi bị người dư thừa như tôi làm mất hứng thú của các người.
Cầm lấy túi xách bước ra cửa phòng, phát hiện xung quanh đều không có bóng dáng bọn họ. Lòng tôi cũng lạnh đi hơn phân nửa.
“Bà Lôi.” Tiếng một người đàn ông cũng không tính là xa lạ từ phía sau truyền tới, vừa nghe qua ban nãy. Tôi cũng không quên nhanh như vậy.
“A, chào anh.” Tôi xoay người lại.
“Tiểu Lan nói là đi nhà vệ sinh, nhưng đã nửa tiếng rồi cũng chưa đi ra, tôi sợ cô ấy xảy ra chuyện gì.” Đây là người thanh danh không tốt trong miệng Lôi Nặc đấy sao, tối thiểu anh ta còn biết lo lắng cho bạn gái mình mang đến.
“Tôi cũng không rõ lắm.” Thản nhiên nói xong, tôi quay đầu bước đi.
Nhưng vừa đi được vài bước lại bị người đàn ông kia kéo lại. Tôi nhìn tay anh ta đặt trên cánh tay tôi, lại nhìn anh ta.
“A, thật ngại quá.” Anh ta lập tức buông tay. “Tôi chỉ là muốn nhờ cô giúp tôi đến nhà vệ sinh xem cô ấy có phải xảy ra chuyện gì hay không thôi.”
“Không cần đâu. Cô ta rất tốt, chỉ là cùng người khác đi rồi. Anh cũng trở về đi.” Tôi lạnh lùng nói xong, đi về phía đại sảnh.
Đi ra khỏi nhà hàng ấm áp, đi vào thế giới gió lạnh thấu xương này. Lòng tôi chua chát khó có thể hình dung, cái loại cảm giác không biết nên oán ai, không tìm được đối tượng để phẫn nộ này tra tấn tôi không biết phải làm sao.
Vào lúc bất lực, một mặt tồi tệ của tôi lại lần nữa hiện ra, lấy di động bấm dãy số của Quý Phong Nhiên.
“Tới đón tôi……” Nghe giọng nói quen thuộc của anh ta, tôi yếu ớt mở miệng.
Trong điện thoại đầu tiên là sửng sốt, “Em đang ở đâu?”
“Không biết. Hình như là một nhà hàng Thái rất lớn ở khu phía tây.” Tôi nhìn quanh bốn phía, nhưng không tìm thấy bảng tên đường.
“Lam Sào đúng không?”
“Phải! Chính là tên này.”
“Chờ tôi……”
Cúp điện thoại, tôi tìm một chỗ ấm áp lánh gió lạnh thấu xương.
Xe Lôi Nặc vẫn dừng trong bãi ở cách đó không xa, nhưng người lại không thấy bóng dáng. Cho dù có cố gắng kiềm chế, đè nén mình như thế nào, nhưng vào lúc nhìn thấy chiếc xe quen thuộc kia, tôi vẫn là rơi nước mắt.
Tôi thật sự đã trở nên yếu đuối. Ngay cả chạm vào một chút, cũng sẽ vỡ nát. Chán ghét bản thân như vậy, cũng chán ghét anh đã làm cho mình biến thành


XtGem Forum catalog