Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Tác giả: Mạn Nông

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342035

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2035 lượt.

như vậy.
Không lâu sau, một tiếng thắng xe chói tai vang vọng ở cửa nhà hàng. Tốc độ cực nhanh kia cùng chiếc xe thể thao đã từng bị tôi giễu cợt, tỏ rõ Quý Phong Nhiên đã đến.
Đi ra từ cửa hàng tiện lợi bên cạnh, anh ta đang tìm kiếm chung quanh thì nhìn thấy tôi. Sau đó đi vài bước liền tới bên cạnh tôi.
“Có chuyện gì vậy?” Quý Phong Nhiên lo lắng nhìn tôi từ trên xuống dưới.
“Không có gì, chúng ta đi thôi.” Tôi nhàn nhạt nở nụ cười, rồi đi về phía chiếc xe thể thao.
“Này! Lần sau em có thể không dùng loại giọng nói giống như tận thế mà kêu tôi tới đón em được không! Tôi còn cho rằng em sắp chết rồi đấy!” Anh ta rống lớn. Bộ dáng nói năng thô lỗ, mặc dù không làm cho người ta thích, nhưng ở trong mắt tôi đó cũng là sự quan tâm chân thành tha thiết nhất.
“Đi thôi.” Tôi kéo anh ta đang đứng ở phía sau.
Dẫn đầu lên xe, Quý Phong Nhiên cũng ngồi vào ngay sau đó.
Xe khởi động, trong lúc tôi vô tình nhìn lướt về phía cửa nhà hàng tràn ngập không vui kia, một người đàn ông cao lớn quen thuộc từ bên trong chạy ra, lo lắng nhìn bốn phía xung quanh.
Rất nhanh, xe thể thao màu bạc liền hấp dẫn tầm mắt anh.
Mà tôi cùng Quý Phong Nhiên ở bên trong, anh cũng nhìn thấy rất rõ ràng. Lúc đang định tiến lên, xe đã nhanh chóng tăng tốc, để lại anh chật vật đứng một mình trên làn đường xe chạy không có ai kia……
“Anh cười cái gì?” Dọc theo đường đi, khóe miệng cùng khóe mắt của Quý Phong Nhiên đều ẩn chứa ý cười, rốt cục làm cho tôi không chịu được nữa.
Anh ta lắc đầu, cười đến bí hiểm.
“Đầu bị người ta đánh sao?” Tôi lấy tay đẩy đẩy anh ta.
“Này! Tôi đang lái xe!” Anh ta kêu lên.
“Thấy tôi đau lòng anh đắc ý lắm à?” Tôi trừng mắt liếc anh ta một cái.
“Không.” Anh ta lắc đầu. “Chỉ là tôi thấy vui vì người em tìm là tôi, chứ không phải Niếp Phong.”
“……” Lời nói của anh ta làm tôi sửng sốt.
Lại khiến tôi ý thức được cái gì đó. Lúc bất lực thì đối tượng để xin giúp đỡ đầu tiên hiện lên trong đầu lại là anh ta, chứ không phải người thân thiết như Niếp Phong.
Nhưng dù vậy, tôi vẫn không nhịn được mà trêu anh ta: “Làm sao anh biết tôi không gọi điện tìm anh ấy?”
Một câu, lập tức làm khuôn mặt tươi cười của anh ta cứng lại. Nhưng ngay sau đó anh ta lại cười lắc đầu.
“Nếu em thật sự đã tìm Niếp Phong thì bây giờ sẽ không ở trên xe của tôi rồi. Tên kia nói thế nào cũng sẽ không bỏ mặc em.”
Anh ta chậm rãi nói, thực sự đã xem bản thân là thần thám rồi.
“Anh rất giỏi!” Tôi liếc nhìn anh ta một cái, thở dài thật sâu.
“Có gì muốn nói không?” Anh ta nhìn tôi.
Tôi lắc đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Tan ca sớm chỉ để bị ức hiếp sao?”
Tôi im lặng.
“Có thể làm em tức giận đến mức bỏ lại một mình cậu ta ở đó, sau.
“Vào đi.” Anh ta gọi.
“Ừm.” Tôi đi vào, có chút không được tự nhiên.
Mặc dù không phải đàn ông xa lạ nào, nhưng tôi và Quý Phong Nhiên cũng không tiếp xúc riêng nhiều. Bỗng nhiên xâm nhập vào không gian riêng tư của anh ta, tôi thấy không thoải mái lắm.
“Cứ tùy tiện ngồi đi.” Vẻ mặt anh ta mang ý cười tiếp đón tôi, từ tủ lạnh lấy ra hai lon bia.
“Tôi không uống.”
“Ồ, vậy uống nước đi. Nơi này ngoại trừ bia ra thì không còn thứ gì khác.”
“Đưa tôi đến nhà anh làm gì?”
“Nấu cơm cho tôi ăn.” Anh ta cười ngồi xuống sô pha.
“Tôi?”
“Phải.”
“Trong tủ lạnh hẳn là còn nguyên liệu nấu ăn dì đã chuẩn bị, cô làm cho tôi ăn đi.” Anh ta giống như ông lớn mà ra lệnh, bật TV lên, hai chân đặt cái cộp lên bàn trà.
“Này!”
“Mau đi đi. Khao tôi một bữa, thế nào?” Anh ta cười đến vẻ mặt xán lạn.
Tôi hết cách mà liếc anh ta một cái, đi vào phòng bếp. Làm thì làm, cũng không phải chuyện lớn gì. Cởi áo khoác, xắn ống tay áo, bắt đầu tìm nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh.
Vừa xắt vừa rửa, tiếp tục đun nấu chiên xào. Không bao lâu một bàn đồ ăn liền chuẩn bị xong. Bữa ăn vô cùng đơn giản, không biết anh ta có quen ăn hay không.
“Anh xuống ăn đi.” Dọn bát đũa xong, tôi đi ra phòng khách, nói với ông lớn đang ngồi trên sô pha.
“A! được! Ha ha ~” Anh ta cười đến có chút ngốc nghếch, vọt vào toilet, vệ sinh sạch sẽ rất nhanh rồi đi ra.
“Này! Cùng ăn đi!” Anh ta vừa ngồi xuống liền kêu tôi đang định xoay người.
“Tôi không đói.”
“Tôi biết, nhưng tôi rất ghét ăn cơm một mình. Làm người đàn ông độc thân lâu rồi, rất cô độc.” Anh ta bắt đầu giả vờ đáng thương.
“Được rồi.” Tôi nghe theo ngồi xuống.
“Ừm.” Anh ta vừa lòng gật đầu, ăn từng miếng từng miếng thức ăn trên bàn.
Vừa ăn miệng còn không ngừng lẩm bẩm “Em thật không tồi nha! Cấp đại sư đó!”
Tôi khẽ cười ra tiếng, bị vẻ mặt buồn cười của anh ta khiến nở nụ cười.
Nhìn anh ta từng miếng từng miếng ăn sạch đồ ăn trước mắt, lòng tôi lại cảm thấy chua xót.
Đây rốt cuộc là người đàn ông như thế nào mà vì tôi lại có thể làm đến mức này.
Chẳng qua chỉ là vài món ăn bình thường, anh ta cũng đã cảm thấy còn hơn bữa tiệc Mãn Hán (bữa ăn thịnh soạn).
Nước mắt, lúc này bỗng tràn mi. Khi nhỏ xuống tay tôi mới phát hiện ra, bối rối lau mặt, không muốn để anh ta nhìn th