XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Tác giả: Mạn Nông

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342036

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2036 lượt.

n làm đổ nước lên người vị tiểu thư này.” Người phục vụ ấp a ấp úng nói xong, vội vàng thu dọn đống hỗn độn trên mặt đất.
Chúng tôi cứ như vậy đứng ở cửa, nhìn về phía người phụ nữ trong phòng đang sửa sang lại trang phục của mình.
“Không sao.” Kỉ Lan dịu dàng nói, từ từ ngẩng đầu lên.
Ánh mắt đối diện với tôi và Lôi Nặc.
“Ơ……” Môi đỏ mọng hơi hé, vẻ mặt kinh ngạc.
Thật giống nha! Tôi không nhịn được mà phỉ nhổ trong lòng.
“Lôi tiên sinh, Lôi phu nhân, mời đi bên này.” Quản lý thức thời vòng đi lên phía trước dẫn đường.
“Tiểu Lan, mọi người quen nhau sao?” Đột nhiên xuất hiện tiếng nói đàn ông, lại thình lình cắt ngang động tác của tất cả chúng tôi.
Phía bên cửa phòng bị che còn một người đàn ông đang ngồi, không có ai phát hiện.
“À ~ phải.” Kỉ Lan không được tự nhiên nói xong, nhìn tôi rồi lại nhìn Lôi Nặc.
“Không giới thiệu cho anh làm quen sao.” Người đàn ông đi ra, cuối cùng cũng lộ mặt. Một người đàn ông rất cao to, diện mạo tuấn tú. Chỉ là ánh mắt nhìn Lôi Nặc dường như không thân thiện cho lắm.
“À.” Kỉ Lan cũng đi ra theo.
“Lôi Nặc, còn đây là bà nhà tôi.”
Thấy Kỉ Lan khó xử, Lôi Nặc chủ động lên tiếng. Tự giới thiệu mình và tôi.
Hai chữ ‘bà nhà’ vừa ra khỏi miệng, sắc mặt Kỉ Lan rõ ràng ảm đạm đi rất nhiều. Cúi đầu không dám đối diện với chúng tôi.
Lửa giận nhất thời không có chỗ bộc phát.
Vì sao người phụ nữ này luôn thích bày ra một bộ dáng người khác đang ức hiếp cô ta vậy! Tôi căn bản cái gì cũng chưa nói, cô cần gì phải như vậy!
“Chào hai người, tôi là Cố Tắc Hạo.” Người đàn ông chủ động giơ tay ra, tự giới thiệu mình.
Lôi Nặc thản nhiên liếc anh ta một cái, lại nhìn lướt qua tay anh ta giơ ở giữa không trung.
“Chào anh.” Vì tránh để xấu hổ, tôi giơ tay, bắt tay người đàn ông xa lạ sắc mặt đang khó coi kia. Anh ta lập tức gửi cho tôi nụ cười cảm kích, tôi cũng thản nhiên đáp lại.
Bàn tay to ở hông, vào lúc tôi nở nụ cười liền ôm chặt hơn, sức lực mạnh thêm rõ rệt.
Tôi hơi lộ vẻ ngượng ngùng nhìn người ta cười. Động tác chiếm hữu rõ ràng như thế, không chỉ có tôi cảm nhận được rõ rệt, mà Kỉ Lan cùng Cố gì đó gần trong gang tấc cũng thấy rõ ràng rành mạch.
“Được rồi, rất vui được biết hai vị. Chúng tôi sẽ không quấy rầy nữa.” Người đàn ông họ Cố nhướng mày rậm, giọng điệu nhẹ nhàng nói xong, ánh mắt không nhìn Lôi Nặc, mà là nhìn tôi.
“Hân hạnh.” Tôi gật gật đầu.
Vừa dứt lời, đã bị Lôi Nặc kéo đi.
Không cần nghĩ cũng biết người đàn ông kia cùng Kỉ Lan ở phía sau đều là loại biểu cảm nào.
“Sao ngay cả một câu anh cũng không nói với cô ấy.” Trong phòng đặt trước, tôi chậm rãi lên tiếng.
Nếu hành vi vừa rồi đối với tôi là xuất phát từ ý muốn chiếm hữu, vậy thì việc cố ý không nhìn Kỉ Lan, cũng không nói một câu với cô ta là sao tôi lại không hiểu lắm.
Đối diện với đôi mắt đen của anh, mắt tôi chớp cũng không chớp. Còn anh cũng không trốn tránh mà nhìn thẳng tôi.
Một lúc lâu sau, anh cũng không hề lên tiếng.
“Không muốn nói thì thôi vậy.” Tôi không hề gì mà nói, cũng không nhìn anh nữa.
“Cố Tắc Hạo mới nổi trong giới khoa học kỹ thuật gần đây, thanh danh không được tốt lắm.” Anh trầm thấp lên tiếng, sắc mặt không được tốt cho lắm.
Bởi vì thanh danh người đàn ông kia không tốt, cho nên lo lắng Kỉ Lan sẽ chịu thiệt sao? Nghĩ đến đây, lòng tôi liền không dễ chịu.
“Cô ấy hẳn nên tự mình hiểu lấy, dạng đàn ông nào là không thể đến gần.” Anh tiếp tục lạnh lùng nói ra một câu như vậy, rất rõ ràng là đang tức giận vì Kỉ Lan.
“Nếu lo lắng như vậy thì anh qua đó nhìn xem đi.” Lời nói này vốn ở trong bụng, nhưng tự nhiên lại buột miệng thốt ra.
“Tâm Âm……” Anh nhìn tôi.
“Em nói thật đó. Nếu cô ta gặp phải chuyện không may thì anh lại càng thêm tự trách, không đúng sao? Đi qua nói rõ với cô ta không phải tốt hơn là ngồi ở đây lo lắng tức giận à.” Miệng nói thế, giọng điệu cũng cố gắng bình tĩnh, nhưng lòng của tôi lại giống như có người đang xé rách vậy.
“Không. Cô ấy đã chọn cùng ăn cơm với người đàn ông kia thì nên biết mình có thể sẽ gặp phải chuyện gì.” Anh thản nhiên nói xong, nhìn tôi nở nụ cười. Giống như đem người phụ nữ kia ném qua sau đầu, rồi cầm tay tôi.
“Tùy anh……” Tôi lạnh lùng. Mọi tâm tình tốt, toàn bộ đều vào lúc người phụ nữ kia xuất hiện mà biến mất không còn rồi.
“Anh biết tâm tình của em đều bị hỏng cả rồi, muốn đổi chỗ khác không?” Anh đề nghị, con ngươi đen gấp rút nhìn chằm chằm tôi, anh tuấn khiến tim người ta đập gia tốc.
“Em thích ăn món Thái.” Vả lại, vì cái gì cô ta ở đây thì tôi phải đi.
“Ừ, cũng được.” Anh cười xoa xoa đầu tôi, hôn má tôi một cái rồi đưa thực đơn cho tôi chọn.
“Món đắt nhất .” Tôi nhìn cũng không nhìn, trực tiếp ra lệnh.
“Được.” Anh khẽ cười ra tiếng, sủng nịch nói.
“Món anh ghét nhất.” Ấu trí càng không thể cứu vãn, tôi tiếp tục.
“Được.” Anh vẫn trưng ra khuôn mặt tươi cười nghênh đón người.
“Đáng ghét, anh như vậy em cũng không biết phải tức giận với anh như thế nào đây.”
“Vậy đừng tức giận nữa.” Anh cười tới gần tôi, hôn lên