XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Tác giả: Mạn Nông

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342025

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2025 lượt.

i theo phía sau, mọi lúc đều chuẩn bị hầu hạ mình. Anh không thích.” Anh nhàn nhạt nói xong, mày anh tuấn cũng không tự giác mà nhíu lại.
“Em hiểu.”
“Tâm Âm……” Anh gọi tôi, vẻ mặt nghiêm túc lên.
“Sao?”
“Anh phát hiện ở trong ngăn tủ có thuốc tránh thai. Anh cho rằng, chúng ta đã đạt được nhận thức chung rồi chứ.” Anh nhìn tôi thật sâu, chờ đợi câu trả lời.
Tôi nhìn anh thản nhiên cười, “Đó là uống từ lúc trước, bây giờ em đã không uống nữa rồi. Nếu vẫn còn lo lắng, anh có thể ném nó đi.”
“…… Ừm.” Anh ngây ngốc nở nụ cười, khôn khéo như anh vậy mà cũng có mặt chất phác thế này.
“Hơn nữa hai ngày nay là thời gian trứng rụng, nói không chừng……”
“Đã có?!” Anh kinh ngạc nhìn tôi, vẻ mặt hưng phấn!
“Không nhanh như vậy đâu!” Tôi đẩy khuôn mặt tuấn tú bỗng nhiên áp lại của anh ra, để anh chuyên tâm lái xe.
“Ừ…… cũng đúng.” Anh lẩm bẩm.
“Lễ tình nhân cũng sắp đến rồi.” Tầm mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện ở cửa của cửa hàng bán hoa đã bày đầy hoa hồng cùng biểu ngữ chúc mừng lễ tình nhân.
“Em…… đã từng trải qua loại ngày này rồi sao?” Anh chậm rãi quay đầu sang, nhìn tôi từ trên xuống dưới.
“Ai mà chưa từng trải qua.” Tôi lườm anh một cái.
“Anh chưa từng.” Anh không hề gì mà nói.
“Thật không đó!” Người kinh ngạc đổi lại thành tôi.
“Ừ.”
Người đàn ông này trước đây rốt cuộc là hình mẫu gì vậy! Tự cho là phong lưu, nói toàn lời ngon tiếng ngọt thế mà ngay cả lễ tình nhân cũng chưa từng trải qua. Làm gì có người phụ nữ nào chịu được chứ! Có điều…… nói như vậy thì Kỉ Lan cũng chưa từng được trải qua ngày đặc biệt này rồi?
“Anh cùng em trải qua nhé?” Tôi quay sang nhìn anh.
“Trải qua như thế nào? Trải qua trên giường có tính không vậy?” Anh mang vẻ mặt tươi cười, tầm mắt còn đảo qua cái cao ngất trước ngực tôi.
“Quỷ háo sắc!”
“Ha ha ha.”
Nhìn bộ dáng sung sướng của anh, tôi cũng nở nụ cười theo. Tôi không có thói quen vì một ngày nào đó mà đặc biệt ân ái. Nhắc tới lễ tình nhân, thì lại nhớ tới sinh nhật anh cũng tới gần rồi.
Ngày sinh nhật tôi đã lén tìm hiểu được, đã sắp đến.
Người sinh ra vào mùa đông giá lạnh, thật đúng là không ít. Qua của một người lại đến của một người khác. Vì sao những người đó cứ thích tập trung lại mà sinh ra vậy?
Nhưng nói thật, tôi thành tâm muốn chúc mừng cũng chỉ có mình người này thôi. Chúc mừng ngày anh đến với thế gian này, cảm ơn đã cho anh cơ hội đến bên cạnh tôi.
Chỉ có hai chúng tôi, không có người khác, dùng một bữa cơm vô cùng đơn giản để kỷ niệm một chút.
Hẳn là anh sẽ thích.
“Nghĩ gì đấy?” Anh đột nhiên hỏi tôi.
“A ~ không có.”
“Tới rồi, hôm nay đưa em đi ăn món Thái. Sau đó đi tản bộ mấy cái quảng trường ở ngoài rạp chiếu phim, thế nào?” Anh dừng xe, nhìn tôi nói với vẻ mặt đắc ý. Giống như đối với sự sắp xếp của mình có bao nhiêu hài lòng.
“Rất hay!” Tôi thưởng cho anh một cái thơm.
“Ưm…… Anh muốn nhiều hơn!” Anh tham lam hít lấy mùi hương trên người tôi. “Thật thơm!”
“Đủ rồi, em đói bụng lắm rồi.” Tôi cười đẩy anh ra, dẫn đầu đi vào.
“Anh cũng đói bụng lắm rồi.” Anh đi nhanh hơn vài bước đuổi kịp tôi, duỗi cánh tay ra ôm tôi vào lòng. Cúi đầu nhìn tôi với vẻ mặt cực kỳ đói khát. Người đàn ông này thật sự không có lúc nào là không nghĩ tới chuyện kia nha!
“Đi thôi!” Tôi khẽ kêu lên một tiếng, bước đi nhanh hơn.
Vừa bước vào nhà hàng, tôi liền có chút tan rã. Mặc dù không phải kín người hết chỗ, nhưng tầm mắt những người này bắn đến thật đúng là làm cho tôi không thoải mái. Tôi vẫn đều không có thói quen nhất định phải rực rỡ chói lóa, ăn mặc cũng hết sức bình thường. Tôi nghĩ bị người ta nhìn chằm chằm như vậy, hơn phân nửa là vì bên cạnh tôi có người đàn ông cao to xuất sắc này rồi.
Mà anh, rõ ràng đã quen với những điều này. Ngay cả liếc mắt nhìn lướt tất cả mọi người một cái cũng không, trực tiếp thờ ơ nhìn người đàn ông có vẻ giống quản lý.
“Lôi tiên sinh, chỗ của ngài đã được bố trí ổn thỏa.”
“Ừm.” Anh gật đầu ra hiệu. Phong thái tôn quý giống như một quốc vương. Nếu đổi thành người khác, tôi nhất định sẽ cảm thấy người này đáng ghét đến cực điểm, nhưng nhìn anh bày ra bộ dáng này, tôi thật đúng là một chút cũng không cảm thấy không ổn.
Thật là hổ thẹn, hổ thẹn……
“Đi thôi.” Anh ôm tôi, dịu dàng nói. Dẫn tôi đi theo sau quản lý.
Đi qua hành lang dài vắng lặng, chúng tôi đi tới khu phòng đặt trước. Vừa rời xa huyên náo, bỗng một phòng trong số những phòng ở đây liền phát ra tiếng leng keng chấn động, bên trong truyền đến tiếng người phục vụ liều mạng giải thích, cùng một giọng nữ quen thuộc.
Tôi và Lôi Nặc cũng không tự giác dừng chân, tầm mắt liếc về phía cửa căn phòng đặt trước đã được mở ra một nửa.
Tâm tình vui vẻ nhất thời có thay đổi lớn, tôi biết sắc mặt mình giờ phút này nhất định khó coi đến cực độ.
Nhìn thân hình mảnh khảnh kia, tôi cảm thấy hai mắt mình đều sắp phun ra lửa!
Là cô ta!
Vì sao cứ phải là cô ta chứ!!!
“Có chuyện gì vậy!” Người đàn ông có vẻ giống quản lý thấp giọng trách cứ.
“Là…… tôi, tôi không cẩn thậ