Tác giả: Mạn Nông
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342056
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2056 lượt.
ôi. Bị thương và nguy hiểm bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra, nhưng anh vẫn bất chấp áp lực như thế, không đếm xỉa điều gì mà bảo hộ tôi, ở bên cạnh tôi.
Con, dĩ nhiên là quan trọng. Nhưng trái tim kiên định kia của anh, lại càng quý giá hơn.
Tôi cảm kích, thật sự cảm kích.
Thụ tinh ống nghiệm cũng không lập tức tiến hành. Ngày cũng vẫn trôi qua giống trước kia.
Nhưng tâm tình đã có sự khác biệt rất lớn so với lúc trước. Rất nhiều chuyện từng vô cùng để ý, giờ đã trở nên không còn quan trọng nữa.
Những chuyện từng cho rằng nó là đương nhiên, vững chắc cũng trở nên không còn bền vững đáng tin nữa.
Cũng không hề giống như tất cả những cặp vợ chồng không có con trên đời này, vì muốn có con mà chạy khắp các bệnh viện trên thế giới. Chúng tôi quyết định thuận theo tự nhiên.
Kiểm tra đã làm, chuyên gia cũng đã bí mật hội chẩn rồi.
Liều thuốc, mỗi ngày đều đang tiến hành.
Mọi thứ, hiện nay mới chỉ có thể làm đến như vậy. Trong lòng tôi, đối với thụ tinh ống nghiệm vẫn còn bài xích.
Lôi Nặc cũng không ép tôi, mà là cho tôi đủ thời gian suy nghĩ.
Hứa hẹn duy nhất đối với tôi, chính là chuyện sẽ trở nên ngày càng tốt hơn.
Hôm nay, lại là ngày kiểm tra.
Rảo bước đi vào bệnh viện quen thuộc kia, bác sĩ Lý vẫn ra cửa nghênh đón.
Tôi thản nhiên nhìn bà ấy cười cười, đi theo bà ấy vào.
Không oán trách bà ấy đã báo cho mẹ chồng biết, bởi vì cho tới nay tôi vẫn luôn biết tai mắt của mẹ chồng có ở khắp nơi.
Đối với những người luôn muốn bế cháu như họ, làm sao có thể bỏ qua bác sĩ phụ khoa của tôi được.
Nằm trên cái bàn lạnh lẽo, chuyển hai chân, tiến hành kiểm tra.
Tuy không phải lần đầu tiên, nhưng tôi vẫn chưa thích ứng được lắm.
“Xong rồi.”
Ấn nút, chân của tôi được hạ xuống. Người cũng coi như khôi phục bình thường một chút.
“Thế nào rồi ạ?” Tôi hỏi bác sĩ.
“Tình hình có chút chuyển biến tốt, nhưng vẫn chưa phải rất lý tưởng.”
Lại là những lời này, lại là vẻ mặt tiếc nuối này. Tôi biết rõ nó nghĩa là gì.
“Mẫu này tôi lấy đi xét nghiệm trước, ba ngày sau sẽ gửi kết quả phân tích cụ thể cho cô.” Bác sĩ Lý mỉm cười nói với vẻ mặt hiền lành.
“Vâng, cảm ơn.” Tôi sửa sang lại mình, đứng dậy nói xong. Đi vào phòng thay đồ, sửa sang lần nữa xong xuôi.
Đi ra khỏi cái bệnh viện làm cho tâm tình người ta bị áp lực kia, tôi gọi điện thoại cho Lôi Nặc.
“Em ra khỏi bệnh viện rồi sao?” Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của anh.
“Dạ.”
“Anh đến đón em, buổi tối đi giải sầu thì thế nào?”
“Anh không bận sao?”
“Cũng không xem là bận. Em chờ anh ở quán cà phê đối diện bệnh viện nhé, hai mươi phút nữa gặp.”
“Được.”
Cúp điện thoại, ngoan ngoãn đi qua đường, vào quán cà phê, chọn một vị trí cạnh cửa sổ ngồi xuống. Gọi một ly nước trái cây, rồi nhìn người đi đường ngoài cửa sổ.
Cảm giác phiền muộn, nảy sinh trong lòng.
Lúc nãy trong điện thoại, anh không hỏi tôi kết quả như thế nào. Cũng như mấy lần trước, cái gì anh cũng không hỏi đến. Thật ra không cần hỏi, anh cũng biết là thế nào.
Anh đã thay đổi.
Trở nên càng thêm chu đáo, càng thêm dịu dàng.
Những khi ở bên tôi, mọi lúc đều quan tâm tôi. Giống như tôi là một đứa trẻ, nên anh luôn luôn lo lắng.
Tôi cũng thay đổi.
Trở nên càng thêm yếu đuối, càng thêm ỷ lại vào anh.
Với mối quan hệ vợ chồng dần dần nảy sinh biến hóa này, tôi không biết là tốt hay xấu, cũng không biết là đúng hay sai.
Tôi chỉ biết mình bây giờ, đã khác rồi.
Mười lăm phút sau, anh đúng giờ đến.
Trong nháy mắt bước vào quán cà phê, liền hấp dẫn sự chú ý của mọi người. Anh vẫn chói mắt như thế, cao lớn như thế. Nhưng cực ít người biết được con ngươi đen được che dưới kính râm của anh, đã không còn sáng ngời như trước kia nữa. Trên trán, cũng thường xuyên nhăn lại.
Rất nhanh, anh thấy được tôi. Lập tức nở nụ cười, đi nhanh tới chỗ tôi.
“Gọi gì rồi?” Anh tháo kính râm, đầu tiên là thơm tôi một cái rồi mới ngồi xuống vị trí bên cạnh tôi.
“Nước cam ép.”
“Ừm…… không tồi.” Anh cầm lấy ly của tôi, uống từng ngụm từng ngụm.
“Anh uống chút gì không?” Tôi cười lau khóe miệng giúp anh.
“Thôi, anh hơi đói. Đưa em đến một chỗ, ăn bữa cơm, nghỉ ngơi một chút. Sau đó lại giới thiệu một người bạn cho em làm quen.” Vẻ mặt anh sáng láng nói xong. Rồi gọi phục vụ tính tiền.
“Bạn?” Tôi có chút kinh ngạc. Anh chưa bao giờ từng giới thiệu tôi với bất kỳ ai, giờ đây là thế nào vậy. Hơn nữa cũng chưa từng nghe nói anh có người bạn nào.
“Ừ, đời này anh chỉ có một người bạn là cậu ta. Anh nghĩ cậu ta cũng giống anh thôi.” Anh tự giễu cười cười, đứng dậy chờ tôi.
“Em xong rồi.”
Tôi cũng đứng dậy, được anh đưa ra khỏi quán cà phê.
“Chúng ta ăn cơm cùng anh ấy sao? Hay là hẹn ở chỗ khác?” Trên xe, tôi hỏi anh.
“Cùng nhau ăn, còn có vợ của cậu ta. Mấy năm nay bọn họ đều ở Thụy Sĩ, vừa trở về không lâu.”
“À.”
“Em không muốn đi sao?”
“Không có, gặp bạn của anh cũng hay.” Tôi nhìn anh cười cười.
“Em sẽ thích bọn họ cho xem.”
“Ừm.”
Xe, sau khi chạy một lúc thì dừng tại một nơ