Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Tác giả: Mạn Nông

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342031

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2031 lượt.

tiến hành theo trật tự. Hôn nhân cũng vậy, cuộc sống cũng vậy mà thụ tinh ống nghiệm cũng thế. Đểu đang đi theo một quỹ đạo nhất định, vận hành đi vế phía trước.
Cài khác duy nhất, chính là mẹ chồng.
Lời của bà, kỳ thực vẫn quanh quẩn trong đầu tôi. Sau lấn gặp mặt đó Lôi Nặc vẫn luôn bảo vệ tôi khỏi sự quấy rầy của gia đình.
Nhưng nay, tất cả đều đang hướng về một hướng tốt. Tôi cảm thấy mình cần cùng bà nói chuyện.
Lúc gọi điện cho bà, bà có vẻ hơi kinh ngạc. Nhưng sau đó liền lập tức đống ý lời mời của tôi.
Hiện giờ tôi đang ngồi trong phòng đặt trước kín đáo. Chờ đợi Mẹ chồng hạ cố.
Không lâu sau, nhân viên phục vụ đã dẫn bà đến.
Tôi đứng dậy nghênh đón, rõ ràng đã quên việc không vui lần trước, nhưng trong nháy mắt nhìn thấy bà, trong đầu lại hiện lên cảnh tượng ngày ấy.
"Mẹ cứ để cho con." Tôi đi đến nhận lấy áo khoác cùa bà.
"Cám ơn con " Bà nhìn tôi cười hiển
lành, không có chút ngại ngùng.
Tôi cũng mim cười đáp lại, ngồi vào vị trí.
Sau khi chọn xong vài món ăn, lại đưa thực đơn lại cho tôi.
Dặn dò người phục vụ xong, chúng tôi chính thức đi vào câu chuyện.
"Con có vài lời, muốn nói với mẹ"
"Con nói đi." Mẹ chồng uống ngụm trà, nhìn tôi.
"Chúng con, đang thử thụ tinh ống nghiệm, kết quả cũng gần như lý tưởng." Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt khôn khéo kia, báo cho bà biết.
"ừ. "Mẹ chồng thản nhiên lên tiếng trả lời, cười gật đầu. Sau đó lại chậm rãi mở miệng: "Bác sĩ Lưu là mẹ giới thiệu cho Nặc nhỉ."
"Mẹ..."
Nhẹ nhàng gọi bà, một câu, liền làm cho tôi nhất thời hiểu được nỗi lòng của người làm mẹ.
"Thẳng bé kia, đã nhận định con rồi, thì sẽ không chấp nhận bất cứ người nào nữa. Người làm mẹ như mẹ, đều rõ ràng hơn bất kỳ ai. Vào trước khi mẹ nói những lời kia với con, mẹ cũng không ngờ lòng nó đối với con đã kiên định đến mức như vậy. Kiên định đến ngay cả người mẹ như mẹ đây cũng có thể không màng tới"
Nụ cười cay đáng cùng tia cô đơn biểu lộ trong lúc lơ đãng kia của mẹ chồng làm cho lòng tôi mơ hố đau đớn.
Cầm tay bà đặt trên bàn lên, tôi không biết phải mở miệng an ủi bà như thế nào.
"Tuy rằng ghen với con dâu, nghe ra thật ngớ ngẩn. Nhưng mẹ vẫn thật sự thừa nhận, lòng mình vô cùng không thoái mái lắm." Nặng nề thở dài, mẹ chồng lại lần nữa lên tiếng
"Mẹ...địa vị của mẹ trong lòng anh ấy,tuyệt đối không một ai có thể thay thế được. Mà tình yêu anh ấy dành cho mẹ, cũng mãi mãi không thay đối."
"Mẹ biết mà" Mẹ chồng thản nhiên nở nụ cười, một chút nhẹ nhõm hiện lên trên trán. Giống như đã sớm thông suốt, bà thản nhiên nhìn tôi.
"Cảm ơn mẹ, thật sự cảm ơn mẹ! Vô cùng cảm ơn mẹ! có thể gả đến nhà họ Lôi, được làm con dâu của mẹ là phúc của con."
Nắm chặt tay bà, tôi cảm kích nói.
Cho tới nay tôi đểu thấy mình thật may mắn. Gả đến một gia tộc khổng lồ như thế, mà vẫn chưa bao giờ phải buồn phiền, phải gánh trách nhiệm nặng nề nào.
Những phức tạp bên trong gia tộc, tất cả đểu do một mình Mẹ chồng xử lý. Không hề thiền vị, mọi chuyện đếu theo nguyên tắc cùng tác phong làm việc rõ ràng nên được sự khen ngợi của tất cả mọi người.
Mà tôi, đối với bà, cũng vẫn vô cùng tôn
"Không cần cảm ơn mẹ, con mới là người vất vả nhất. Mẹ biết thuốc tê kia khi hết công hiệu thì rất đau đớn, cũng biết áp lực con phải chịu đựng. Từng thứ mẹ đểu nếm trải qua rồi nên cũng hiểu được nỗi khổ của con." Mẹ chóng hiến lành nói, mặt mang vẻ đau lòng. Tay cũng áp lên mặt tôi.
"Sẽ ổn thôi." Tôi gật đấu, nhìn bà. Vành mắt bắt đầu ửng hồng.
"ừ." Mẹ chổng vui vẻ cười, cho tôi ánh mắt cổ vũ.
Bữa cơm này, diễn ra thật vui vẻ.
Mẹ chồng lại biến trở về người Mẹ chồng từ ái, tất cả đều trở lại trước kia, thậm chí so với trước kia còn tốt hơn.
Mãi đến khi dùng xong món tráng miệng, chúng tôi vẫn chưa nói chuyện xong.
Thời gian cũng không còn sớm nữa.
Lúc gần đi, Mẹ chồng kéo tôi lại, chậm rải lên tiếng.
"Hãy chùm sóc Nặc nhi chu đáo,trong thời gian này nó đang cải tổ cơ cấu sản nghiệp, nhân sự bên trong tập đoàn thay đổi khá lớn, áp lực con cũng có thể tưởng tượng. Hơn nữa có một vài thương nghiệp cùng lĩnh vực đang cạnh tranh ác liệt, còn ác ý phá hoại, nó gần đây thật sự là rất mệt mỏi."
"Con sẽ làm vậy ạ." Cầm tay mẹ chồng, tôi cam đoan.
Tuy rằng anh chưa bao giờ kể chuyện trên thương trường, nhưng áp lực này tôi vô cùng hiểu rõ. Gần đây số lần anh thở dài cùng thời gian ở trong phòng đọc sách đều tăng lên.
Lòng tôi, cũng vì anh mà đau. Lo lắng cho sức khỏe của anh, cũng lo lắng cho tinh thần của anh.
Người làm vợ như tôi, thật đúng là không để anh bớt lo.
Tự trách, không ngừng dâng lên trong lòng.
"Không phải Lôi của con." Mẹ chồng vỗ vỗ bả vai tôi, thân thiết nói. "Thêm vài cái mỉm cười, thêm vài cái an ủi, có thể nó sẽ cảm thấy phấn chấn gấp trăm lần."
"Được rối, trở về đi." Mẹ chổng cười cười, ngồi vào xe, dần dần đi xa.
Tôi nhìn theo bà, mãi đến khi không nhìn thấy thân xe nữa mới xoay ngừời đi về phía xe của mình.
Bãi đỗ xe dưới tầng hầm trống trơn, không còn ai. Thời gian cũng đã muộn, tiến