XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Tác giả: Mạn Nông

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342022

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2022 lượt.

lý rồi chứ.
Cho dù Kỉ Lan có phản kháng, chỉ sợ cuối cùng cũng trốn không thoát vận mệnh đã an bài kia. Nhất là bây giờ, danh dự của cô ta e rằng đã sớm không bằng lúc trước rồi. Có lẽ nhà họ Kỉ cũng là đang lo lắng chuyện đó.
"Cô ấy sẽ không ngu xuẩn đến mức muốn thuyết phục em nhường anh cho cô ấy chứ?" Mặc dù cho rằng khả năng này rất nhỏ, nhưng cũng không nghĩ ra lý do nào khác mà cô ta tìm mình.
Lôi Nặc lắc lắc đầu, không trả lời tôi.
Có lẽ anh cũng không biết.
"Chúng ta định vẫn thế này chờ cô ấy tỉnh lại sao?" Tôi cũng không rộng lượng đến mức độ đó.
"Anh đã thông báo với nhà họ Kỉ rồi, khi nào có người tới chúng ta sẽ đi." Anh duỗi cánh tay ra, ôm tôi nói.
"Ừm." Ngoan ngoãn chui vào lòng anh, chúng tôi liền dựa sát vào nhau như vậy.
Người nhà họ Kỉ, rất nhanh đã tới.
Là một người đàn ông diện mạo anh tuấn nho nhã, ngũ quan mặc dù có nét không giống Kỉ Lan, nhưng thần vận lại có vài phần giống nhau.
"Tiểu Lan thế nào rồi?" Không chút hoang mang mà lên tiếng, người đàn ông này dường như cũng không khẩn trương lắm.
"Thiếu máu, không có gì đáng ngại." Lôi Nặc đứng lên, chỉ chỉ phòng bệnh.
"Cảm ơn cậu." Người đàn ông vỗ vỗ bả vai Lôi Nặc, chân thành nói.
Lôi Nặc lắc lắc đầu, ngoài cười nhưng trong không cười.
"Chào cô, tôi là Kỉ Diệu Lễ, anh trai của Kỉ Lan." Người đàn ông sau khi chắc chắn người thân không sao thì quét ánh mắt về phía tôi, tự giới thiệu về mình.
"Chào anh, tôi là La Tâm Âm." Tôi lễ phép đáp lại, lộ ra nụ cười thản nhiên.
"Cảm ơn hai người rất nhiều, tôi vì Tiểu Lan mang đến bất tiện mà vô cùng xin lỗi." Người đàn ông kia lễ phép gật đầu, biểu đạt lời xin lỗi của mình.
Tôi không đáp lời. Tiếp nhận lời xin lỗi ấy. Dù sao cô ta quả thật đã gây bất tiện cho tôi.
"Chúng tôi đi trước đây." Lôi Nặc nắm tay tôi, nói với Kỉ Diệu Lễ.
"Được, không tiễn." Người ta lịch sự gật đầu, nhìn theo tôi và Lôi Nặc rời đi.
"Người đàn ông kia thật không đơn giản." Trên xe, tôi nói với Lôi Nặc.
"Ừ." Anh bật ra tiếng cười khẽ.
"Sao vậy?" Tôi buồn bực nhìn anh.
"Cười bộ dáng nói chuyện của em." Khóe mắt khóe miệng của anh đều mang theo ý cười.
"Bộ dáng của em thế nào?"
"Rất đáng yêu." Anh nhéo nhéo khuôn mặt tôi, sủng nịch nói.
Tôi thỏa mãn nở nụ cười, lại lên tiếng lần nữa.
"Anh với anh ta có quan hệ thế nào?"
"Chơi với nhau từ nhỏ đến lớn, nhưng cho tới bây giờ vẫn không hiểu được anh ta, cũng chưa bao giờ thích anh ta."
"Vì sao?"
"Không vì sao cả, người không đi cùng đường thì không thể làm bạn được."
Anh lơ đễnh nói, nhưng tôi lại luôn cảm thấy có chuyện gì đó.
"Em có ấn tượng không tốt đối với anh ta." Thẳng thắn nói xong cảm nhận trong lòng mình, tôi không thích cảm giác người đàn ông kia gây cho người khác.
"Người bình thường nhìn thấy anh ta đều khen hết lời. Phong độ nhã nhặn, quý ông chân chính linh tinh. Còn em vì sao lại cảm thấy như vậy?" Anh nhướng mày anh tuấn, cười nhìn tôi.
"Giống như người lạnh nhạt đeo mặt nạ vậy, lễ phép nhưng không thân thiện. Em không thích."
Kỉ Diệu Lễ kia quả thật gây cho tôi loại cảm giác này, tuy rằng chỉ gặp mặt lần đầu.
"Ha ha......"
Lời của tôi làm Lôi Nặc cười thành tiếng.
"Anh không thấy vậy sao?" Tôi nhìn anh.
"Không phải, anh tưởng rằng ngoài anh ra không còn ai cảm thấy như vậy nữa. Không ngờ bà xã đáng yêu của anh thật đúng là tâm linh tương thông với anh." Anh vui vẻ nói xong, bàn tay to còn vỗ đầu tôi.
"Được rồi!" Tôi cười đẩy anh ra, ý bảo anh lái xe cẩn thận.
Đầu óc vào lúc này bỗng nhiên lại dần hiện ra một chuyện. Đem chúng ghép với nhau, rồi sắp xếp lại một chút.
Nhất thời, tôi hiểu được.
Kỉ Lan tìm tôi, rất có thể là vì chuyện này. Nhà họ Cố vốn chính là thương nghiệp đối địch kia, nếu lại được sự trợ giúp của nhà họ Kỉ, chẳng phải càng thêm kiêu ngạo ư. Mà người đứng đầu nhà họ Kỉ hẳn là Kỉ Diệu Lễ, một người đàn ông thoạt nhìn như không có tham vọng, nhưng trên thực tế nói không chừng dã tâm còn khổng lồ đến khiến người ta cứng lưỡi.
Hiện giờ tôi thậm chí nghi ngờ hôn sự này là do một tay người đàn ông khó dò kia sắp đặt.
Một mình có lẽ sẽ không đấu lại tập đoàn Lôi thị khổng lồ. Nhưng nếu liên thủ, sẽ có rất nhiều chuyện khó nói.
"Nếu Cố Tắc Hạo cùng nhà họ Kỉ kết thông gia, sẽ hình thành uy hiếp rất lớn đối với Lôi thị phải không?" Tôi lo lắng nhìn anh, hỏi ra nghi hoặc trong lòng......
Anh thản nhiên nở nụ cười, đưa tay vuốt lên đôi mày thanh tú hơi hơi nhăn lại của tôi.
"Uy hiếp không phải chỉ mới một ngày, cũng không phải một hai người là có thể gây nên." Giọng điệu bình tĩnh, nói cho tôi biết việc đó với anh mà nói không là gì.
Nhưng tôi vẫn lo lắng nhìn anh, nhớ tới lời nói của mẹ chồng, lại càng không thể không lo lắng .
"Đồ ngốc, đừng lo lắng nữa. Mỗi người đều có sứ mệnh của mình. Giống như em mỗi ngày đều phải nghe một vài tình trạng tinh thần của bệnh nhân để chữa bệnh vậy. Đối với em mà nói là có thể đảm nhiệm được, nhưng với anh mà nói thì không bằng giết anh cho rồi. Bảo anh ngồi trong mộ