Tác giả: Mạn Nông
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342034
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2034 lượt.
ng rát, rõ ràng dừng trên mặt Kỉ Lan……
Tôi Sợ ngây người.
Anh thế mà lại ra tay đánh cô ta. Đánh người phụ nữ mà anh từng xem là thiên sứ.
Không chi mình tôi, mà cả Niếp Phong và Quý Phong Nhiên cũng sững sờ tại chỗ, ngơ ngác nhìn một màn này.
"Nặc..." Ki Lan run run lên tiếng, đưa tay che lấy hai má đã bắt đấu sưng đỏ kia, nước mắt giống như chuỗi hạt châu bị đứt dây mà trút xuống. Vẻ mặt khó có thế tin kia, ánh mát thống khổ tuyệt vọng kia, còn có đôi môi đỏ mọng mấp máy, đêu đang nói lên trải tim bị tổn thương của cô ta.
Trong con ngươi đen đang phân nộ kia của Lôi Nặc lộ ra thất vọng, mày nhíu chặt, mím môi mỏng, sắc mặt cũng cực kỳ âm u, tầm mắt nóng bỏng dồn ép Kỉ Lan.
Tôi lên tiếng, ba chữ đủ để nói rõ tất cá.
Niếp Phong và Quý Phong Nhiên lại ngây người, nửa ngày không nói được một cáu.
Đến khi phản úng lại rối, liến gửi ánh mát tràn đấy thương hại cùng đồng tinh về phía tôi.
"Đừng" Tôi không chịu nối loại ánh mắt này
"Em đang đến bác sĩ chữa." Tôi bổ sung, lại nhìn bọn họ,cười cười.
Bây giờ không có gì là không chữa được đâu." Niếp Phong chuyển đến ánh mắt cổ vũ. Quý Phong Nhiên thì lại lặng im không nói.
"Cám ơn anh..
Tôi nở nụ cười, vui vẻ nhìn bọn họ, lại xoay qua nhìn Lôi Nặc.
Anh cũng nở nụ cười, cổ vũ tôi.
Không khí, vào lúc này đà không còn căng thảng nữa. Trận ấm ĩ này của Ki Lan, đã dời đi toàn bộ tiêu điểm cùa mọi người.
Nhưng cục diện bây giờ vẫn đang làm cho tôi không thoải mái đến cực độ.
Một người là chồng, một người là người yêu cũ, một người khác lại là người đàn ông yêu tôi.
Hỗn loạn...
Tôi chi cảm thấy hỗn loạn.
Em, muốn nghỉ ngơi rồi." Nhìn Lôi Nặc lại nhìn hai người kia, rồi tôi chuẩn bị đứng dậy.
"Nghi ngơi cho tốt nhé." Niếp Phong cười nói, kéo ghế ra giúp tôi.
Lôi Nặc lại một tay tiếp lấy. Ôm thắt lưng của Tôi, đưa vế phía cửa.
"Hai người chơi vui vẻ." Tôi quay đầu nói.
Lại chạm phải ánh mắt phức tạp kia của Quý Phong Nhiên, trong lòng lộp bộp một chút, không biết mình bị làm sao.
Là chua xót khổ sở, hay là tiếc nuối, là thống khổ, hay là không còn cách nào.
Tóm lại, ánh lắt kia của anh ta khiến người ta không thoải mái.
Đi ra cửa phòng, tôi quyết định về nhà. Nói lời từ biệt chủ nhân xong chúng tôi liến rời khỏi.
Dọc theo đường đi rất im lặng. Trong lòng tôi cũng rất bình tĩnh.
Lôi Nặc gọi một cuộc điện thoại, dường như công việc xảy ra vấn đề gì đó.
Nghe anh nói một vài thuật ngữ khó hiểu cùng một loạt con số thiên văn, đấu óc tôi sắp hỗn loạn.
Nhưng anh lại vừa lái xe, vừa trả lời lưu loát. Khi nghỉ dừng đèn đỏ, còn có thể vươn tay vuốt ve hai má
Một lẩn nữa, tôi lại bội phục người đàn ông này hơn.
Xe băng qua mấy con đường quốc lộ dài, chúng tôi đã vế đến nhà.
Anh đưa tôi tới cửa, rối nói còn một số việc cẩn phải xử lý.
Tôi gật gật đẩu, để anh yên tâm làm việc.
Anh hôn tôi một cái, cười rời đi. Nói là làm việc xong sẽ lập tức trở vế.
Nhìn anh đi xa rổi, tôi mới vào bên trong.
Nhưng vừa vào cửa, di động liền vang lên.
Ba chữ Quý Phong Nhiên, hiện lên to rõ.
Dự cảm của tôi là đúng, anh ta nhất định sẽ tìm tôi nói chuyện riêng.
Có việc gì sao?" Tôi ngồi vào sô pha.
"ừ. Lúc nào tiện thì hẹn một thời gian, tôi muốn gặp mặt em."
"Vậy bây giờ đi, anh đang ờ đâu?" Tôi day day huyệt thái dương, nhắm hai mắt lại.
Giờ tôi đến quán cà phê gần phòng mạch. Thế nào?"
"được. Khoảng hai mươi phút nữa tôi sẽ tới."
"Tôi chờ em."
Ngồi trên xe, dặn lái xe xong, tôi di đến địa điểm đã hẹn.
Lúc tới, Quý Phong Nhiên đã ngồi chờ ở đó.
Vẫy tôi đi đến bàn, anh ta lịch sự kéo ghế cho tôi ngồi.
"Cám ơn" Tôi cười cười, ngồi xuống.
Anh ta nhìn tôi, thở dài.
"Anh nói đi." Tôi uống một ngụm nước, nhìn về phía anh ta.
"Uống gì đó trước đi." Anh ta đưa menu cho tôi.
"Không cần đâu uống nước lọc là được rồi" Tôi đẩy lại, "Có chuyện gì anh cứ nói thẳng đi."
"Hai người đã dự định có con rồi sao"
Anh ta do dự mở miệng, sắc mặt cực kỳ nghiêm túc. Thất vọng cùng thống khổ không che dấu được, rõ rệt viết ở đáy mắt.
Tôi khẽ gật đầu, nhìn vào đôi mắt anh ta.
Không biết phải nói gì mới có thể khiến anh ta dễ chịu hơn một chút.
Quý Phong Nhiên hít một hơi thật sâu, lẩn tránh tầm mắt của tôi, nhìn ra ngoài cửa sổ. Lát sau lại thu ánh mắt về, hai tay bưng kín mặt, cúi đầu.
"Phong Nhiên..." Tôi đau lòng nhìn anh
ta, muốn an ủi anh ta, nhưng cánh tay lại ngừng giữa không trung, chậm chạp không dừng trên người anh ta.
Lấn này, thật sự đừng có thêm bất kỳ ảo tưởng gì với tài nữa. Không đáng, thật sự không đáng đâu.
"Hai con người trưởng thành, nhất định phải tràn ngập kỳ vọng tốt đẹp đối với tương lai, mời có thể đặt vấn đề con cái vào lộ trình cuộc đời mình. Mà hai người đã dự định có."
Anh ta trầm thấp nói xong, đấu cúi rất thấp
"Tôi..." Không thể mở miệng. Không biết
phải nói gì.
"Em có biết điều làm tôi thống khổ nhất là gì không? Không phải vì em quyết đ