Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!
Tác giả: Mạn Nông
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342249
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2249 lượt.
t căn phòng nho nhỏ, nghe một vài người tinh thần uất ức nói về cuộc sống u tối của mình có lẽ anh sẽ tự kết liễu mình trước mất. Anh có thể quản lý tốt sự nghiệp của mình, cũng sẽ quản lý tốt cuộc sống của mình, hãy tin ở anh."
Anh dịu dàng nói, trong ánh mắt tràn ngập kiên nghị. Dứt lời, còn cười khích lệ. Nghiêng người hôn lên môi tôi.
Biết rõ anh nói đúng, cũng biết mình lo lắng cũng không có tác dụng gì.
Nhưng lòng, vẫn không yên được.
Xem ra vẫn phải chủ động tìm Kỉ Lan nói chuyện rồi. Hình như cô ta biết được nhiều hơn.
"Nghĩ gì vậy?"
Anh cười liếc nhìn tôi một cái.
"Nghĩ vì sao anh lại trở nên tốt như vậy." Tôi nghiêng đầu, tỉ mỉ nhìn anh.
Thưởng thức sự chuyên tâm khi lái xe cùng đôi mắt anh tuấn hớp hồn người kia của người đàn ông này.
"Bởi vì em đáng giá." Anh cười cười, lập tức lại nhìn tôi xấu xa.
"Tại sao?"
"Em biết mà......"
Anh ra vẻ khêu gợi nói xong, tầm mắt còn liếc về phía trước ngực đẫy đà của tôi.
"Quỷ háo sắc!"
Một tay đẩy mặt anh đang áp sát đến ra, để anh chuyên tâm lái xe.
Dọc đường đi anh cũng không nghiêm túc, bộ dáng háo sắc, trêu chọc tôi, động chạm tôi.
Tôi cũng bị anh làm cho cười rộ lên.
Tôi biết đó là anh cố ý. Không muốn để tôi tiếp tục vì sự nghiệp của anh mà lo lắng.
Về điểm ấy, tôi vừa cảm kích. Cũng vừa đau lòng.
Mệt nhọc lâu như vậy, lúc nằm trên giường chuẩn bị đi vào giấc ngủ đã gần một giờ sáng. Anh nhìn tôi nhắm mắt, sau đó hôn tôi một cái, rồi đi vào phòng đọc sách.
Nói là đi một chút sẽ trở lại, chỉ xử lý một vài văn kiện đơn giản.
Nhưng vào lúc tôi đã ngủ rồi, vẫn chưa trở lại.
Tuy rằng thân thể nặng nề không động đậy được, nhưng trong tiềm thức vẫn quyết định mau chóng liên hệ với Kỉ Lan để biết được tính nghiêm trọng của tình hình hiện nay.
Ngày hôm sau, lúc tôi rời giường, anh vẫn còn ngủ say.
Ngây ngốc nhìn bộ dáng ngủ của anh, lòng tôi ấm áp, ngọt ngào.
Hôn khuôn mặt đang ngủ mê người của anh một cái, tôi đứng dậy xuống lầu. Chuẩn bị tự tay làm bữa sáng cho anh.
Sandwich và sữa. Có lẽ rất đơn giản, nhưng là tâm ý của tôi. Lại thêm một mẩu giấy nhắn hình trái tim.
Tôi muốn ngày hôm nay anh ít nhất sẽ có một khởi đầu tốt.
Mẹ chồng nói rất đúng, một nụ cười, một hành động chu đáo so với cái gì cũng thực tế hơn.
Để cho anh có cảm giác gia đình, để cho anh muốn dựa vào, đây mới là gia đình tôi muốn xây dựng. Đây mới là gia đình tôi muốn cho anh.
Không đánh thức anh đang mệt mỏi, tôi lặng lẽ đem bữa sáng cùng giấy nhắn hình trái tim đặt lên trên bàn trong phòng ngủ, rồi rón rén đi ra.
Để anh ngủ thêm một lát đi, tối hôm qua không biết đã thức đến mấy giờ nữa......
Đi vào sân, lái xe đã đang đợi tôi.
Từ lúc bắt đầu thử nghiệm thụ tinh tới nay, vì phòng ngừa mọi triệu chứng mang đến bất trắc trước giai đoạn chữa trị, Lôi Nặc liền bắt tôi phải để lái xe trong nhà đi theo.
Tối hôm qua hẹn gặp mẹ chồng, tôi phải khuyên can mãi, mới bảo lái xe ở nhà được.
Ngồi vào ghế sau, chào hỏi vài câu xong, xe liền đi thẳng đến phòng khám.
Bởi vì lý do cơ thể nên lượng công việc đã giảm đến mức thấp nhất. Quý Phong Nhiên rất châm chước, cũng thường xuyên chiếu cố tôi.
Thời gian trước bởi vì buồng trứng kích thích quá mức quả thật gây cho tôi rất nhiều khó chịu, mà anh ta chỉ là lặng lẽ rất tốt với tôi, cái gì cũng không hỏi. Mối quan hệ với anh ta, giờ đã trở nên có chút khác. Nói không rõ là cảm giác gì, tóm lại là đã thay đổi.
Ngồi trong văn phòng, kiểm tra công việc mấy ngày nay. Phát hiện hôm nay chỉ có một bệnh nhân mới đã hẹn trước.
Uống ly nước ấm, tôi nhàn nhã đứng ở cửa sổ, ngắm nhìn mọi thứ xa xa.
"Bác sĩ La, có vị tiểu thư đến tìm chị." Giọng nói của Lisa từ ngoài cửa truyền vào.
"Ừ, bảo cô ấy vào đi." Tôi thu tầm mắt lại, trở về bàn làm việc. Buồn bực không biết ai sớm như vậy đã đến tìm mình.
Cửa nhẹ nhàng mở ra, người không ngờ tới lại đến.
"Lisa, cô ra ngoài trước đi." Bảo trợ lý đi ra, tôi nhìn người trước mắt.
Tối hôm qua cô ta còn trong bệnh viện, mà lúc này mới sáng sớm như vậy đã tìm tới rồi.
"Cô xuất viện nhanh như vậy sao?" Tôi quan sát cô ta, vẫn là một bộ dáng bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị ngất xỉu. Rất rõ ràng, không có khả năng là bác sĩ cho cô ta về.
"Tôi có lời muốn nói." Cô ta suy yếu nói xong, chủ động tìm đến sô pha, ngồi xuống.
Tôi cũng đi theo qua, ngồi xuống đối diện cô ta.
Dặn dò Lisa mang ly sữa cho cô ta, tôi cũng không hy vọng vừa nói chưa được hai câu lại ngất xỉu lần nữa.
"Cám ơn." Cô ta nhận lấy sữa, uống một ngụm.
"Cô nói đi."
"Tình trạng hiện giờ của Lôi thị thật sự không ổn." Cô ta nôn nóng lên tiếng, vẻ mặt lo lắng.
"Tôi biết là không ổn lắm."
"Là vô cùng không ổn! Không, phải nói là tám mặt đều đương đầu với địch. Anh tôi chuẩn bị cùng Cố gia liên thủ, có ý xấu muốn kéo cổ phiếu của Lôi thị xuống, đánh ngã nó, rồi cùng nhau mua." Cô ta nghiêm túc nói xong, vẻ mặt cực kỳ thống khổ.
Tôi đã đoán được có rắc rối, chỉ không ngờ lại nghiêm trọng đến như vậy. Nếu sự thật như cô ta nó