Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341754
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1754 lượt.
n khác nhau, nếu nói nhường nhịn, anh cũng nhường không ít hơn em. Chính là bởi vì thích, cho nên không cảm thấy uất ức …”
“Em bây giờ, cảm thấy uất ức?” Tần Chinh cắt lời tôi, giọng lại nhỏ dần, như là đang thì thầm tự hỏi.
“Em cảm thấy bản thân mình, rất dễ dàng thỏa mãn … Chỉ là lần này, tham lam một chút, muốn được quan tâm nhiều hơn một chút.” Tôi cúi đầu, nhìn chằm chằm mũi chân anh, khe khẽ thở dài, “Tần Chinh, anh nói xem … đứa bé này, có phải đã tới không đúng lúc rồi không?”
Ánh mặt trời chiếu xiên qua cửa sổ, tôi thấy bóng anh hơi chấn động, tay đang để bên người phút chốc nắm chặt, gần như có thể thấy gân xanh nổi lên.
“Em muốn anh làm thế nào?” Tần Chinh im lặng một lúc lâu, mới nhẹ giọng hỏi.
Tôi lắc lắc đầu. “Em cũng không biết.” Cười gượng một cái, “hoặc là, anh coi như em là người có đủ các chứng bệnh của phụ nữ có thai tổng hợp lại đi, cằn nhà cằn nhằn, đừng cho là thật …”
“Em trách anh giấu em? Em muốn biết điều gì, anh đều nói cho em …”
“Thôi đi.” Tôi cắt lời anh, “Em cũng không cần nữa, cũng không muốn ép anh trả lời. Em không phải không tin anh, chỉ là … Anh có thể cũng tin em một lần được không?”
Phòng bếp vọng tới tiếng Thẩm Phong thét chói tai.
“Bác Chu! Con cá này còn sống!”
“Cá đương nhiên là còn sống mới tươi ngon được chứ! Cầm chắc cán dao!”
“ Á á á á … Nó đang quẫy!”
Phòng bếp truyền tới một tràng tiếng lách cách, leng keng, tiếng thét chói tai của Thẩm Phong lẫn trong tiếng “úi úi” đầy kinh ngạc của mẹ tôi. “Cháu nhìn đằng đằng sát khí như vậy, sao mà chặt cá cũng không quyết đoán được như Tiểu Kỳ nhà bác thế? Tiểu Kỳ nhà bác giơ tay chặt xuống là đứt luôn một cái đầu!”
Cửa phòng bếp mở ra, Thẩm Phong mặt trắng bệch, dựa tường nôn khan.
Mẹ già liên tục lắc đầu: “Không được, không được rồi, người không biết còn tưởng người mang thai nôn ọe là cháu nữa kìa!”
Thẩm Phong ngồi xuống ghế vẫn không nhúc nhích giả chết, mẹ già sát thủ đi ra, nhìn thấy tôi hơi ngạc nhiên, lại nhìn trái quay phải, hỏi: “Tiểu Tần đâu?”
“Về rồi” Tôi liếc nhìn cửa chính, nhớ đến bóng anh ảm đạm, rũ mắt xuống nói, “Trong nhà gọi điện tới, bảo anh ấy về.”
Mẹ tôi hơi tiếc nuối nói: “Tiểu Tần không có lộc ăn, vậy để khi khác. Tiểu Kỳ, mau tới giúp mẹ một tay!”
Phá tường, đánh gãy chân!
Nghe mẹ tôi nói thế, có lẽ Thẩm Phong cho rằng tay nghề của tôi rất cao, thực tế thì, tôi chỉ được cái đao pháp dứt khoát thôi. Thời trẻ, mẹ tôi đã từng dùng một con dao phay tung hoành thiên hạ, cứng thì chặt xương mềm thái đậu phụ, nói một cách hào hùng là đánh khắp chợ không địch thủ, được xưng tụng là Tây Thi của chợ rau.
Nhà tôi học ngọn nguồn, đao pháp cũng không tầm thường, mặt lạnh tanh cầm dao chém điên cuồng một trận, tay nghề điêu luyện.
Giải quyết xong đám thịt thà rau dưa, tôi bình tĩnh lau tay, đưa đồ gia vị cho mẹ, Thẩm Phong xem thế cũng đủ rồi, nói: “Chu Tiểu Kỳ, hóa ra mày không phải đứa con gái bình thường.”
Tôi nói: “Bởi vì mẹ tao cũng không phải obasan bình thường.”
Tôi cảm thấy nó liên tưởng hơi xa rồi, có lẽ là lúc vừa rồi nhìn thấy tôi giết chóc đã khiến nó bị kinh hãi quá lớn, nhưng mẹ tôi lớn lên ở chợ, tôi cũng gần như thế, bà ngoại tôi lúc mang thai mẹ tôi vẫn mổ cá, mẹ tôi lúc có tôi cũng vẫn mổ cá, lúc tôi mang thai vẫn là đang mổ cá … Có lẽ cũng đều quen rồi …
Có điều Thẩm Phong đột nhiên trở nên nhân từ như vậy tôi cũng rất ngạc nhiên.
“Tao tưởng mày sẽ khuyên tao bỏ đứa bé, đá Tần Chinh rồi bắt đầu lại từ đầu”
“Đừng …” Sắc mặt Thẩm Phong đột nhiên trở nên rất khó coi, hơi tái nhợt, “Cái loại đau này, rất đáng sợ … Hơn nữa lại quá hại tới cơ thể, lại còn có thể để lại nhiều di chứng. Chuyện với Bạch Vi còn chưa rõ ràng, nếu mày nói mày tin Tần Chinh, vậy tao cũng tin mày một lần, chỉ cần không phải vấn đề với tiểu tam, những vấn đề khác cũng dễ bàn bạc thôi. Vợ chồng cãi nhau đầu giường làm lành cuối giường, cứ nói hết ra, vấn đề cũng có thể giải quyết một nửa. Nói nạo thai thì quá tổn thương tình cảm. Hơn nữa chuyện như này, cuối cùng phụ nữ vẫn chịu thiệt nhiều hơn.”
Lời này rất là nâng cao tinh thần, nhất là lại được nói ra từ miệng Thẩm Phong.
“Tao có một người bạn làm thám tử tư, có muốn điều tra hộ mày chút không?”
“Không cần thiết.” Tôi lắc lắc đầu, “Nếu thật đi điều tra anh ấy, vậy thì không còn lòng tin nữa, cũng không thể tiếp tục nổi nữa. Chuyện gì tao cũng không muốn nghĩ, thôi cứ ở nhà dưỡng thai, anh ấy muốn làm thế nào thì làm”
Thẩm Phong khinh bỉ tôi, nói: “Mày đây là ngồi chờ chết, tiêu cực buông xuôi ư?”
Tôi nói: “Đây là dĩ tĩnh chế động, dĩ bất biến ứng vạn biến. Trời muốn đổ mưa, thiếu nữ muốn lập gia đình, chồng nếu thật muốn vượt tường …”
“Mày cũng mặc anh ta đi ư?” Thẩm Phong mở to mắt nhìn.
Tôi khụt khịt mũi, thản nhiên nói: “Phá tường, đánh gãy chân.”
Thẩm Phong không tin tôi có thể tàn nhẫn như vậy, tôi chỉ có thể tỏ vẻ, đây là dùng biện pháp tu từ, nó cũng ăn miếng trả miếng, nói: “Người như mày ấ