Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341766
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1766 lượt.
ận huy chương vàng, xếp thứ nhất, mặt lạnh tanh nhận giấy khen và cúp nhìn ống kính, giữa một đám người cười như hoa lại thành tương phản.
Cái nhìn của Thẩm Phong với Tần Chinh về sau lại nhất trí cao độ với Chu Duy Cẩn, nó bĩu môi nói: “Vờ vịt”
Tôi cảm thấy Tần Chinh lĩnh thưởng nhiều đến tê liệt cảm xúc rồi.
Tận tới khi nhìn đến một tấm ảnh, cảm thấy quen vô cùng.
Đó là ảnh chụp chung những người đoạt giải trong cuộc thi “Nhà phát minh nhí”, trong còn có mười mấy tuyển thủ đoạt giải, người dự thi đều là học sinh từ cấp II trở xuống, nhưng người đạt giải phần đông là học sinh trung học, Tần Chinh còn là một bé trai lớp năm mới ở giai đoạn đầu dậy thì, đứng ở giữa bầy vai u thịt bắp trông như gà trong bầy hạc, nhưng mà nhỏ nhắn tuấn tú, đặc sắc mới là tinh hoa. Người duy nhất còn nhỏ hơn anh, là người ở hàng thứ hai, đứng thứ ba từ trái sang; nhìn thật ngây ngô, thật ra vẫn là cô nữ sinh khù khờ.
Thẩm Phong chỉ vào cô bé ngốc ngếch, ngây ngô kia nói: “Con bé này nhìn quen quá.”
Tôi quay đầu nhìn nó, hỏi: “giống tao không?”
Nó nhìn tôi một lúc lâu, lại cúi đầu nhìn ảnh, nói: “Giống.”
Tôi nói: “Thì đúng là tao.”
Thẩm Phong im lặng trong chốc lát mới nói: “Không biết nên nói lúc tiểu học mày đã giống obasan hay là nói mày bây giờ giống học sinh tiểu học.”
Tôi cảm thấy nó hoàn toàn không túm được trọng điểm.
Trọng điểm là – hóa ra tôi và Tần Chinh quen biết sớm như vậy!
Muốn đánh ngoài, trước phải dẹp trong.
Trí nhớ của con người như tôi đây có điểm thiếu sót rất lớn, đọc sách nghe giảng bình thường không nhớ nổi, nhưng những mối thù cỏn con, vặt vãnh như lông gà vỏ tỏi thì đã gặp qua là không quên được.
Cái giải thưởng trong cuộc thi “Nhà phát minh nhí” kia là giải thưởng duy nhất trong cuộc đời chả đạt được mấy thành tích của tôi, so với mấy cái giải thưởng “Kim ô nha” (Tianya), “Kim cúc hoa” (*) thì cũng coi như là danh giá hơn chút, nhìn tấm ảnh chung này thì Tần Chinh cũng tham gia và còn giành được giải; nhưng thật ra lúc ấy tác phẩm tôi dự thi gần như là được Cố Thiệu chỉ đạo hoàn toàn, rồi sau đó tôi căn cứ vào trình độ thực của bản thân để hoàn thành, cho nên cái thứ đoạt giải phát minh kia rốt cuộc là cái gì, tôi cũng không thân quen với nó lắm.
(*) Giải Kim ô nha – quạ đen vàng: là một cuộc bầu chọn trên diễn đàn Tianya (Thiên Nhai) , bình chọn nghệ sĩ buồn nôn nhất năm, tương tự với giải mâm xôi vàng ở Hollywood.
Giải Kim cúc hoa – hoa cúc vàng: cũng là cuộc bình chọn bỏ phiếu trên các diễn đàn cho nghệ sĩ đáng ghét nhất năm.
Chỉ nhớ là học kỳ cuối năm lớp 5 tiểu học, khi đó vẫn chưa thi tốt nghiệp, Tần Chinh tuy đã giành được vô số giải thưởng, nhưng vẫn chưa trở thành người biến thái thứ hai của thành phố chinh phục được cả kỳ thi tốt nghiệp và lên cấp với số điểm trọn vẹn để mà tiếng tăm lừng lẫy; cho nên khi đó, tôi nào biết anh là đứa quái nào!
Mặc dù tôi mang thù, lại không nghĩ tới chuyện báo thù, cho nên cũng chưa giải quyết được việc gì, cho tới giờ nhìn thấy tấm ảnh này, tôi mới không khỏi bùi ngùi mối ràng buộc giữa tôi và Tần Chinh hóa ra sâu sắc mà có lịch sử lâu dài đến vậy.
Nghe xong câu chuyện cũ của tôi, Thẩm Phong gãi gãi cằm nói: “Chẳng lẽ hồi đầu cấp 3, lúc cậu ta nhận ly nước mày mời, là bởi vì lòng mang áy náy với mày sao?”
Tôi ngạc nhiên nói: “Anh ấy còn nhớ được tao ư?”
“Đừng quên, bộ dạng mày vài chục năm vẫn như một ngày …” Thẩm Phong vỗ vỗ bả vai tôi, “Cậu ta liếc mắt một cái nhận ra mày chắc cũng chả phải chuyện gì khó khăn. Có điều, cậu ta chắc không cho rằng nhận ly nước mày mới là trả hết nợ với mày rồi chứ.”
“Chuyện này, đâu cần thiết phải trả …”
“Tất nhiên phải trả!” Thẩm Phong dữ tợn, “Làm tổn thương tâm hồn mỏng manh, nhạy cảm của một cô bé con, để lại cho nó ám ảnh tâm lý, làm sao lại không trả cho được?”
Tôi ngửa đầu ngẫm nghĩ, lại nói: “Vậy lúc ở đại học, anh ấy tránh tao như rắn rết, có phải là cho rằng tao tìm anh ấy đòi nợ không, cảm thấy nợ tao đã trả xong rồi, tao cứ bám riết không tha đòi nợ như vậy làm anh ấy thấy phiền?”
Thẩm Phong trầm ngâm như một vị quân sư quạt mo, nói: “Nhưng sau đó mày không đòi nợ nữa, không phải cậu ta lại càng phiền muộn sao?” Tôi biết nó đang chỉ lần tôi đi cắm trại dã ngoại, kết quả khiến Tần Chinh lục tung cả thế giới lên tìm tôi. Đối với việc này, nó vẫn cảm thấy là minh chứng sâu sắc cho ba chữ “thiếu tự trọng”.
“Rối loạn, quả nhiên là một căn bệnh, hại mình hại người.” Thẩm Phong thở dài, “Mày xem trang sau xem, còn cái nào khác nữa không.”
Tôi với Thẩm Phong cùng nhau làm Sherlock Holmes và bác sĩ Watson, định tìm chút vết tích trong quá khứ của Tần Chinh, kết quả là chả phát hiện được gì cả
“Cậu ta với Bạch Vi sao lại chỉ có một tấm ảnh chụp chung lúc tốt nghiệp?” Thẩm Phong lật đi lật lại, cau mày nói, “Sao lại không có những bức khác? Hay là bị cậu ta giấu đi rồi?”
“Ai mà biết …” Tôi cảm thấy, chắc không đến nỗi ấy đi.
“Bình thường mà nói, đồ vật của người