Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Cẩn Thận, Họa Lớn Rồi !

Không Cẩn Thận, Họa Lớn Rồi !

Tác giả: Tùy Vũ Nhi An

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341765

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1765 lượt.

br>Lần này, cậu ta cuối cùng cũng trả lời, chẳng qua câu trả lời này cũng vẫn là một câu hỏi lại như trước.
Những người này sao lại thích dùng câu hỏi lại thế chứ, hỏi cái đầu cậu ấy!
“Chu Tiểu Kỳ, cậu không biết là, Bạch Vi và cậu rất giống nhau sao?”
Giống cái đầu cậu ấy!






Một nắm đấm, mở ra một ngày ~!
Căn cứ vào lời khai của đương sự sau này, vẻ mặt tôi lúc ấy, có nỗi phẫn uất không tên lại thêm tủi thân nữa, khiến anh không tự chủ được mà phải bỏ đi ý muốn cự tuyệt ban đầu, giơ tay lên cụng chén.
Với phản ứng của Tần Chinh, thật ra tôi có thể hiểu. Mẹ tôi từng nói, bộ dạng tôi thật thà chất phác, vì khoảng cách giữa hai lông mày khá lớn, nhìn qua hơi giống trẻ vị thành niên ngơ ngơ, lúc cười rộ lên hay òa khóc, có rất ít người nỡ lòng làm khó tôi. Đến cả Tần Chinh – được xưng tụng là núi băng mẫu mực như thế cũng phải sinh lòng thương cảm với tôi, có thể thấy được, chỉ cần mỗi người góp chút tình yêu thương, thế giới này sẽ biến thành nơi tốt đẹp chừng nào.
Tôi lặng lẽ thở phào một hơi, lại nói: “Thương hại cũng còn tốt hơn thay đổi tình cảm, em còn tưởng anh là vì liên quan tới Bạch Vi mới đối xử khác với em.”
“Bạch Vi?” Tần Chinh nghi hoặc dừng lại một chút, giọng hơi cao lên, “Cô ấy thì làm sao? Liên quan gì đến cô ấy?”
Ngày hôm sau, ngủ tận tới khi mặt trời lên cao, mới bị Thẩm Phong trả thù, lôi từ trên giường dậy, nó cấu nhéo mặt tôi, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tối qua mày ăn nhầm thuốc gì mà hưng phấn thế, bây giờ còn chưa dậy được! Đã hẹn 2h chiều đi chụp ảnh! Mày dậy ngay cho bà!”
Tôi ngáp một cái, uể oải đánh răng rửa mặt, thay quần áo, sau đó mẹ già và Thẩm Phong một trái một phải hộ tống tôi lên xe, thẳng tiến hướng tiệm chụp ảnh.
“Mẹ, mẹ cũng đi à?” Tôi kinh ngạc nhìn bà ăn vận lộng lẫy.
“Tiểu Phong nói có thể chụp ảnh nghệ thuật cá nhân.” Mẹ nhà sờ sờ mặt, hơi phấn khích nói: “Không biết bây giờ chụp có phải đã quá muộn rồi không.”
“Không muộn!” Thẩm Phong đè nén lương tâm nói, “Bác Chu với Tiểu Kỳ nhìn qua cũng chỉ như hai chị em thôi!”
Tôi sờ sờ ngực nó, bị nó đẩy ra, trừng mắt nói: “Ban ngày ban mặt, mày dám giở trò lưu manh a?”
Tôi đờ đẫn nói: “Ngực phẳng như thế rồi mà còn không đỡ nổi lương tâm, mày không sợ nó lõm xuống sao?”
Thẩm Phong khoan thai nghịch làn tóc xoăn dài, “Đầu năm nay, kiểu ngực phẳng như Lữ Yến (1) này đang mốt, ngực đỡ phải đeo nặng.”
Tôi quyết định không đếm xỉa đến nó nữa, nhìn nó cứ như một bản sao vô sỉ khác của mình, áp lực quá lớn.
Tôi quay đầu nói với mẹ: “Nếu mẹ định chụp ảnh nghệ thuật cá nhân, không bằng gọi ba với Chu Duy Cẩn, chúng ta cùng chụp ảnh gia đình.”
Nói vậy, tôi mới nhớ lại, nhà chúng tôi mới chụp mỗi một bức ảnh gia đình hồi tôi 8 tuổi, tính ra cũng đã là việc mười mấy năm trước, bức ảnh kia treo ở phòng khách nhà tôi, khách đến đều nói: “Ôi chao, anh trai nhìn thật tuấn tú!” Chu Duy Cẩn cười ha ha nói: “Là chị ạ.” Người khách xấu hổ nói: “Em gái cũng rất xinh.” Tôi ha ha cười nói: “Đáng đời!”
Tôi cảm thấy, dù thế nào cũng nên trưng ra bức ảnh có thể thể hiện giới tính thật.
Mẹ tôi sau khi nghiêm túc nghĩ ngợi cả nghìn lần trong nháy mắt, vỗ đùi nói: “Cứ quyết định như vậy đi!”
Chuyện nhà tôi, mẹ đã quyết định rồi thì cơ bản là đã xong rồi. Bà vừa quay đầu liền gọi điện thoại gọi ông già và ông trẻ nhà tôi tới.
Ba: “Gì chứ? Chiều? Tôi còn phải họp … Được, bà nói nhỏ chút … Tôi đợi qua một chút, 4 rưỡi đến nhá, quá muộn ư? Được…. Tôi sẽ cố gắng đến lúc 3h …”
Chu Duy Cẩn: “Gì chứ? Mẹ già, mẹ có lầm không! Con mẹ chân còn đang bị thương đây này, ai u! Mẹ không thể đợi khi khác đợi con khôi phục lại tư thế oai hùng hiên ngang ư? Mẹ mẹ mẹ … Thật chẳng có cách nào với mẹ … Ít nhất đợi Tiểu Kỳ nhỏ ra đời đã, hay là chúng ta chụp X quang nhé?”
Thẩm Phong ở bên cạnh xem thế cũng đủ, giơ ngón tay cái lên, nói với tôi: “Chu Tiểu Kỳ, mày chỉ cần có một nửa khí thế mạnh mẽ của mẹ mày, Tần Chinh trước mặt mày phải cúi đầu xưng thần.”
Tôi cảm thấy bản thân là bi kịch di truyền điển hình , được di truyền chỉ số thông minh của mẹ, lại được truyền lại khí chất của ba …
Mẹ già ôm cái túi da to, dẫn tôi và Thẩm Phong hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang vào tiệm chụp ảnh nghe nói là tốt nhất thành phố, đã được người khác hẹn trước hộ, lập tức có một cô gái trẻ trung,giỏi giang, tươi cười ngọt ngào lên tiếp đón.
Tôi nhìn cô gái kia mà sững sờ, nói đúng ra, là nhìn người phía sau cô ta mà sững sờ.
Thành phố A, cũng không khỏi quá nhỏ a…
Bạch Vi nở nụ cười chuyên nghiệp, bước lên 2 bước nói: “Chu Tiểu Kỳ, khéo thật.”
Cô ta cầm quyển lịch hẹn trước trên tay, cho nên nói trùng hợp cũng không hẳn, ít nhất, cô ta nhìn thấy tôi cũng không sửng sốt như tôi thấy cô ta.
Mẹ già nhìn nhìn cô ta, lại nhìn nhìn tôi, nói: “Hai đứa biết nhau à?”
Tôi vâng một tiếng, nói: “Bạn học của Tần Chinh.”
Mẹ già nheo mắt đánh giá Bạch Vi, sau đó mới cười tủm tỉm lên tiếng chào hỏi với Bạch Vi: “Hóa ra là bạn họ