Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Cẩn Thận, Họa Lớn Rồi !

Không Cẩn Thận, Họa Lớn Rồi !

Tác giả: Tùy Vũ Nhi An

Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341769

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1769 lượt.

c của Tiểu Tần a, bác đã nói mà, sao mà lại có mùi văn hóa của phần tử trí thức như vậy chứ.”
Mẹ già bỏ qua chuyện tôi cùng là bạn học của Tần Chinh khiến tôi hơi khó chịu, khí chất tôi chỉ là không giống cặn bã được như bọn họ thôi.
“Bác Chu, chào bác.” Bạch Vi chào hỏi mẹ tôi rất tự nhiên, chả có chút chột dạ nào của kẻ đi cướp con rể nhà người ta cả. Đối với khí chất vương bát như “Của ta chính là của ta, không phải đồ của ta cướp về chính là của ta”, tôi luôn vô cùng khâm phục, nhưng đến khi biến thành người bị hại, tôi sẽ không được khoan dung độ lượng như vậy.
Vương bát: (1) chỉ rùa đen hoặc ba ba, (2) để chỉ người vợ không chung thủy, đi trộm chồng của người khác, ý chửi người vô lại.
“Tiệm chụp ảnh này là do nhà cô mở?” Tôi hơi ngạc nhiên hỏi.
“Phải” Bạch Vi mỉm cười gật gật đầu, quay đầu nói với tôi, “Mở đã nhiều năm, sáng nay tôi đến kiểm tra xem xét, nhìn sổ lịch hẹn trước có tên cô, lúc đầu còn tưởng là cùng tên thôi, không nghĩ là lại khéo như vậy.”
Không khéo thì sao thành chuyện được, cô ta không đi ngang qua tôi làm sao có thể lấy cô ta làm bia đỡ đạn.
Tôi nhìn Bạch Vi “thân thiện” như vậy, nhân viên tiệm ảnh quan tâm đầy đủ, chăm sóc chu đáo cả ba người nhà chúng tôi, Bạch Vi còn đặc biệt dặn dò giảm giá, giảm giá, giảm giá cho chúng tôi đến lỗ thì thôi, tôi thật muốn nói với cô ta một câu: “Chị không thiếu tiền, cô cứ tính cho chị 130% đi!”
Thẩm Phong cực kỳ ăn ý với tôi. Nó lạnh mặt nhìn Bạch Vi ra vẻ “địa chủ có tiền”, khinh thường nói: “Giả 13 (vờ vịt) gì chứ.”
“Đúng thế…” Tôi thấp giọng phụ họa, “giả 13 gì chứ, chữ B cũng quá mở đi!” (2)
Thẩm Phong phụt ra một ngụm nước, trước ánh mắt hoảng sợ của nhân viên cửa hàng, ra vẻ bình tĩnh lau khóe miệng, nói: “Chu Tiểu Kỳ, mày muốn đổi tiệm chụp ảnh không?”
“Không cần.” Tôi nhìn mẹ già nhảy nhót hăng say bên kia, nói với Thẩm Phong, “Bây giờ mà đổi, mẹ tao nhất định sẽ nghi ngờ, sau đó truy hỏi nguyên nhân, làm to chuyện lên. Không phải nói khách hàng là thượng đế sao, tao tốt xấu cũng được làm thượng đế của cô ta một lúc.”
“Mày thật là nữ AQ.” Thẩm Phong lắc lắc đầu với tôi, “Thật ra mẹ mày sớm đã cảm thấy có gì không thích hợp, hai ngày nay bác ấy nói bóng nói gió với tao về chuyện của mày với Tần Chinh.”
Tôi nhất thời rung chuông cảnh báo, quay đầu trừng mắt Thẩm Phong: “Mẹ tao hỏi như nào, mày trả lời như nào?”
“Bác ấy không hỏi gì, tao cũng chẳng nói gì.” Thẩm Phong trải tay ra, “Mày không biết là thái độ của mẹ mày với Bạch Vi hơi lãnh đạm sao?”
Mẹ tôi với Thẩm Phong thân thiết như tìm được con gái thất lạc nhiều năm, nếu so sánh ra, thì có vẻ hơi khách sáo với Bạch Vi. Mẹ tôi là người nhiệt tình như lửa, với ai cũng dốc lòng như với bạn cũ, tuy rằng là lần đầu gặp Bạch Vi, nhưng hình như vẫn giữ một khoảng cách quan sát cô ta.
Thẩm Phong nói: “Mẹ mày quá khủng.” Nó bổ sung một câu, “Chơi game tao cũng chưa từng thắng bà.”
Dùng một câu mẹ tôi từng nói, người bà từng gặp còn nhiều hơn gạo tôi từng ăn, đọc sách tuy không nhận mặt được mấy chữ, nhưng nhìn người lại khá chuẩn, người nào chân thành, người nào giả dối, mắt thần của bà mở ra một cái là biết đâu là yêu quái. Sự nghiệp của ba tôi sau khi đã thành đạt rồi, phụ nữ muốn ở bên ông cũng không thiếu, từ sinh viên đến giáo viên trẻ, nữ thư ký đến đối tác, thập diện mai phục, bốn bề đều có đe dọa, mẹ tôi chính là con ngựa Xích Thố kia, chở Bá Vương cắm đầu chạy, mở đường máu ra khỏi vòng vây. Lúc trước Hạng Vũ tự vẫn bên bờ Ô Giang là vì ngựa Xích Thố không biết bơi, mẹ tôi thì đừng nói bơi lội, núi đao vạc dầu đều qua được hết.
Thật ra tôi vẫn thấy khó hiểu, dù sao ba tôi cũng không coi là đẹp trai, bụng tướng quân Địa Trung Hải rồi, còn hơi có tuổi nữa. Mẹ tôi tỏ vẻ khinh thường trước cách nghĩ của tôi. “Mày quá là ngây thơ, khù khờ mà trông mặt đặt tên, bây giờ rất nhiều đứa con gái đều nhận tiền chứ không nhận người, đừng nói ba mày có dáng vẻ như Phạm Vĩ, dù ba mày giống Triệu Bản Sơn (3) đi chăng nữa, chỉ cần không thiếu tiền, là có cả đám con gái muốn dính lấy!” Ba bốn mươi tuổi là vừa tốt, năm mươi tuổi cũng không thành vấn đề, tám mươi tuổi một chân bước vào quan tài lại càng tốt! Đường Tam Tạng tới Tây Thiên lấy kinh, cả đám yêu tinh nhe nanh vuốt ma quỷ ra là muốn hút lấy tinh khí, may mắn mẹ mày tao đây blablabla….”
Lịch sử chiến trận của bà mà viết xuống, đủ để thành “binh pháp chiến thắng trong hôn nhân” cho tất cả phụ nữ đã kết hôn. Nhưng không phải tất cả phụ nữ đều như mẹ tôi, tiểu tam cụ thể mới có thể cụ thể phân tích, đối phó với Bạch Vi tôi phải dùng cách khác.
Trong khi đợi mẹ tôi lựa chọn mẫu ảnh gia đình, tôi chụp ảnh chân dung của mình trước.
Người trang điểm đưa tôi tới một góc, ngồi xuống trước bàn trang điểm, tôi nhắm mặt lại để cô ấy bắt đầu khởi công trên mặt, một làn hương bay tới.
Là Dior Pure Poison, chọn thật tốt.
Ngửi mùi nhận ra người.
Tôi mở mắt nhìn về phía gương.
Bạch Vi lấy kem và phấn phủ từ trên bàn trang điểm để trang điểm cho tôi.
“Hôm qua lỡ hẹn, ngại quá.” Bạch Vi