Tác giả: Tùy Vũ Nhi An
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341768
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1768 lượt.
mỉm cười nói.
Tôi cũng mỉm cười trả lời: “Không sao, tôi cũng không tới.”
Bạch Vi giúp tôi thoa kem, ngón tay khẽ xoa đi xoa lại trên mặt tôi. “Đối với Tần Chinh, tôi thấy thật có lỗi.”
Tôi nhìn ánh mắt của cô ta, còn nghiêm túc nói: “Người cô nên thấy có lỗi, là Vệ Dực. Chuyện của cô liên quan đến cậu ta, chứ chẳng quan hệ gì với Tần Chinh.” Từ góc độ của tôi, cô ta chỉ là kẻ vô tình đi ngang qua giữa tôi và Tần Chinh, từ góc độ của cô ta, tôi cũng thật có lỗi, bỗng dưng lại xuất hiện một vai hài trong vở bi kịch của cô ta.
“Chu Tiểu Kỳ, tình cảm chỉ cần chân thành, tha thiết, không phân đúng sai, có lẽ cách nhìn nhận tình yêu của hai chúng ta không giống nhau, tôi cũng không định thuyết phục cô điều gì, chỉ muốn nói cho cô, yêu là hai bên ngang hàng, dựa trên nền tảng hiểu biết lẫn nhau. Các người hiểu nhau sao, giữa hai người ngang hàng sao? Con cũng không phải tất cả, nền tảng quá yếu ớt, cũng không thể giữ cuộc hôn nhân lâu dài được. So với việc thế nào sau này cũng chia tay, kết thúc trước khi bắt đầu còn hơn.”
Tôi im lặng một lúc lâu, sau đó cau mày nhìn cô ta, nghi hoặc hỏi: “Nhà tư bản chủ nghĩa truyền cho cô cái tư tưởng này sao? Tôi vẫn nghĩ chồng là tài sản riêng thần thánh bất khả xâm phạm, sao cô lại còn có thể muốn chung chạ tài sản với tôi nhỉ, còn bày ra tư thế hào hùng, khí phách hiên ngang như muốn giải phóng toàn Trung Quốc, là tôi quá lạc hậu, hay là thế giới này quá điên cuồng?”
Xin trả “lợi hại” lại cho trâu (1)
Bạch Vi dùng mắt ra lệnh, cho người trang điểm tránh đi.
“Thế nào rồi.” Tôi nói, “Cô với Vệ Dực chia tay trong hòa bình rồi sao?”
Bạch Vi cười nhẹ: “Có thể là vì, chúng tôi là hai người quá giống nhau, hiểu về nhau quá rõ, ngược lại lại không có cảm giác phù hợp, tôi thật biết ơn, anh ấy có thể hiểu cho tôi.”
Tôi thường xuyên thấy trong tiểu thuyết và TV con lai giữa người Sao Hỏa và người Trái Đất, những kẻ này nhìn bề ngoài rất giống chúng ta, nhưng tư duy hoàn toàn không cùng một thứ nguyên (2), từng chữ họ nói tôi đều biết nhưng hợp lại thì chẳng thể nào hiểu nổi. Tôi vốn tưởng cái loại con lai này chỉ tồn tại trong không gian 2D, đột nhiên lại nhảy ra trước mặt, có vẻ trong thời gian ngắn tôi không thể tiêu hóa nổi.
Đây là 2 câu trong bài Sau này của Lưu Nhược Anh… quá quen thuộc rồi nhỉ ;))
Người hát bài hát này, bản thân cũng đã yêu đến kinh nghiệm đầy mình.
Tôi nói: “Cô Bạch, bài hát này cũng nói, bỏ lỡ rồi liền mất luôn, tuy rằng tôi cảm thấy cô cũng chả phải bỏ lỡ cái gì, chỉ là hiểu lầm gì đó mà thôi, nhưng cô cho rằng là bỏ lỡ thì cứ coi là bỏ lỡ đi, bây giờ Tần Chinh là thân cây có chủ rồi, thân cây có chủ không thể động vào, đây là phẩm chất đạo đức cơ bản nhất của một công dân. Tôi bây giờ đang mang bầu nên muốn tích chút âm đức, sẽ không so đo nhiều với cô.”
Tôi trước giờ vẫn không cho rằng bạo lực có thể giải quyết mọi vấn đề, nhưng cũng không cho rằng bạo lực không giải quyết được vấn đề gì, chẳng qua là một lương dân vì hài hòa xã hội, tôi vẫn giữ nguyên tắc làm người cơ bản của mình, đó chính là đánh người quyết không tự mình ra tay, nếu như cho cô ta hai cái tát có thể làm cô ta tỉnh táo lại, tôi không ngại gọi Thẩm Phong làm hộ.
Bạch Vi trang điểm giúp tôi xong, đặt hết hộp trang điểm lên bàn, cười nhìn tôi. “Cô thật không giống với tưởng tượng ban đầu của tôi, bây giờ coi là gì? Vợ cả đang lên mặt sao?”
Tôi cũng cười, hiền lành nói: “Cô gái, cô thật sai lầm rồi, tôi cũng không bắt cô làm vợ lẽ, chủ hộ Tần gia chúng tôi đây chính là tôi, cô tuy rằng không coi là người qua đường, nhưng nhiều nhất cũng chỉ là khách nghỉ chân mà thôi, với loại người này nếu như thiếp mời đám cưới của chúng tôi thừa ra vài chục cái thì cũng sẽ cân nhắc gửi cho cô, tránh lãng phí thiếp mời.”
Sắc mặt Bạch Vi khẽ biến, cái loại cặn bã cao cấp như cô ta có lẽ cũng không hơn mấy mụ đàn bà chanh chua xuất thân chợ búa như chúng tôi, chỉ có thể gắng gượng bày ra khuôn mặt tươi cười nói: “Tần Chinh để cô làm thế thân, cô cũng không để ý sao?”
Nếu như cô ta nói những lời này sớm hơn vài ngày, tôi có lẽ còn có thể ôm ngực lùi lại ba bước phun cho cô ta đầy mặt máu chó, nhưng bây giờ tôi đã được tiêm thuốc trợ tim, đối với kiểu công kích bổ não này của cô ta đã miễn dịch đến 80% rồi.
“Cô cảm thấy tôi giống cô ư? Cô cảm thấy Vệ Dực lấy cô làm thế thân của tôi nên cho rằng Tần Chinh cũng lấy tôi làm thế thân của cô sao?” Tôi thấy được đáp án là khẳng định trong mắt cô ta, “Tần Chinh không phải Vệ Dực, tôi cũng không phải cô. Nhìn vẻ mặt của cô như là cảm thấy tôi đang tự an ủi mình, chứ thật ra trong tim đã sớm bị cô làm tổn thương đến nát bấy, nhưng đáng tiếc phải nói cho cô, cái nghề tiểu tam này rõ ràng không hợp với cô, cô ngay cả thử việc cũng không qua nổi.”
Tôi đứng lên, nhìn mình trong gương, Bạch Vi không nhân cơ hội mà trả thù trên mặt tôi, tôi cảm thấy cô ta coi như còn cứu được.
“Tôi nghĩ là mình có thể bắt đầu chụp ảnh rồi.”
Cô ta gặp n