Tác giả: Tổng Công Đại Nhân
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341629
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1629 lượt.
một phòng, nếu không phải y tá đúng lúc đuổi tới, phỏng chừng có thể làm Bạc Tể Xuyên tươi sống xấu hổ chết.
Y tá giúp Phương Tiểu Thư thay thuốc mới, thay đổi cái tay truyền nước, sau khi cắm xong liền rời đi.
Phương Tiểu Thư ngẩng đầu nhìn bình thuốc nước đó, lại nhìn xem Bạc Tể Xuyên, mở miệng nói câu đầu tiên sau khi hai người gặp mặt: "Em ở đây một mình là đủ rồi, anh trở về đi." Thanh âm của cô vừa nhuyễn lại nhu, mang theo rất nhỏ giọng mũi cùng sự yếu đuối chỉ có lúc bị bệnh, làm cho người ta căn bản không có biện pháp nhẫn tâm bỏ xuống cô.
Mặt Bạc Tể Xuyên không chút thay đổi xoay người tới gần cô, nâng tay kéo lên tay phải của cô đặt trên áo sơmi của hắn, cô cảm giác được đến thân thể ấm áp của hắn ở dưới áo sơ mi tơ tằm, cùng với trái tim đang đập rất nhanh.
"Tuy ngày hôm qua em nói lời tạm biệt với anh, nhưng ở chỗ này cho tới bây giờ chúng ta chưa từng tách ra." Hắn tà vai dựa vào đến bên giường, khiến tâm trí người ta hướng về đôi môi mỏng nhẹ nhàng khép mở, thanh âm trầm thấp êm tai, "Chúng ta luôn luôn ở cùng nhau."
Tất cả khí thế của Phương Tiểu Thư lập tức đều biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi, khống chế không được tới gần hắn, cọ cọ vào bên hông hắn, ách cổ họng nói: "Nhưng là anh và em ở cùng một chỗ sẽ hại đến anh, cho dù em không đi tìm người khác, người khác cũng sớm hay muộn sẽ đến giết chết em." Cô nói như đã hạ quyết tâm, "Mặc kệ như thế nào em sẽ không trở về với anh, em sẽ không thỏa hiệp, cho dù tay của em đang run lên."
Lúc còn nhỏ, Phương Tiểu Thư rất thích cảnh sát trưởng mèo đen, sau đó lớn hơn một chút cô liền thích Lưu Xuyên Phong, lại sau đó cô vừa thích Bạc Tể Xuyên. Cả đời này cô đều thích người không có khả năng, lại lần đầu tiên chiếm được sự đáp lại của người này.
Hắn nói bọn họ luôn luôn ở cùng nhau, này thật sự là lời thổ lộ làm cho người ta khó có thể kháng cự, cũng vì như thế, cô càng không thể liên lụy hắn.
Bạc Tể Xuyên giúp cô sửa sang lại tóc bay rối trên trán, nhìn khuôn mặt tái nhợt như không có chút máu của cô, tầm mắt dừng ở trên đôi môi nhợt nhạt gần như không có màu sắc, ngữ khí bình thản nói: "Anh tôn trọng quyết định của em."
Phương Tiểu Thư kinh ngạc giương mắt nhìn về phía hắn, hắn cũng không dời đi tầm mắt, thuận thế nhìn vào ánh mắt cô, nhẹ giọng nói: "Em có thể không trở lại, nhưng anh có thể đi tìm em."
"..." Phương Tiểu Thư không nói gì.
Hàng Gia Ngọc đứng tại cửa chờ đợi thật lâu, cuối cùng đợi được thời cơ thích hợp này, vì thế cô nhẹ nhàng gõ gõ cửa, sau khi có sự cho phép liền mang theo cơm đi vào phòng bệnh.
"Bạc tiên sinh cũng đừng đi ra ngoài, ở đây cùng Tiểu Thư đi, tôi mua đồ ăn đến đây rồi." Cô đặt hết đồ ăn ở trên bàn, sờ sờ cái mũi cười nói, "Tôi còn phải đi làm, hai người cứ tiếp tục, tiếp tục." Cô nâng nâng tay, nhanh chóng chạy ra ngoài.
Phương Tiểu Thư nhìn của bóng dáng cô, thì thào nói: "Là cô ấy gọi anh đến đi."
Bạc Tể Xuyên "Ừ" một tiếng, nói: "Cũng là cô ấy đưa em tới bệnh viện."
"Cô ấy gọi anh đến, anh đã đến rồi?" Phương Tiểu Thư không hiểu hỏi.
Bạc Tể Xuyên sửng sốt một chút, dùng giọng điệu sửa đúng nói: "Là vì em có việc anh mới đến, không phải vì cô ấy bảo anh đến anh mới đến."
Phương Tiểu Thư không sao cả cười cười: "Anh gấp cái gì, em chỉ là tùy tiện hỏi hỏi. Chúng ta vừa mới ầm ỹ xong, anh có thể đến thăm em em rất vui, cám ơn sự khoan dung của anh."
Bạc Tể Xuyên không mặn không nhạt đứng lên đi lấy đồ ăn, đưa lưng về phía cô nói: "Em cứ tự kiểm điểm lỗi lầm trước đi, chờ em đã khỏe lại sẽ thu thập em."
Phương Tiểu Thư nhìn bóng dáng cao ngất của hắn, cũng không trả lời hắn. Cô mệt chết đi, đau đầu, thân thể thực sự suy yếu, không lâu sau lại đang ngủ. Bạc Tể Xuyên bưng nước canh trong tay đi đến bên giường, thấy cô lại đang ngủ, nghĩ nghĩ vẫn là không đánh thức cô, đặt nước canh để tới một bên đậy kĩ, lấy điện thoại di động ra đến hành lang gọi cho người giới thiệu công tác, bỏ hết tất cả công tác trong vòng nửa tháng này.
Phương Tiểu Thư ở trong bệnh viện một tuần, một tuần này Bạc Tể Xuyên vẫn ở trong bệnh viện chăm sóc cô, bác sĩ cùng y tá trong bệnh viện đều thực hâm mộ tình cảm của hai người, chẳng qua chỉ có bọn họ biết rõ ràng ở giữa hai người kỳ thật tồn tại rất nhiều vấn đề trí mạng.
Lúc ra viện Hàng Gia Ngọc cũng đến, hành lý của Phương Tiểu Thư còn tại chỗ của cô, những đồ dùng cần thiết của cô trong bệnh viện đều do Bạc Tể Xuyên mua mới, cũng không lấy cái gì từ hành lý, cho nên hiện tại mới lấy hành lý ở nhà cô ta.
Bạc Tể Xuyên ngồi ở chỗ điều khiển lái xe, hai cái cô gái ngồi ở ghế sau bảo trì im lặng, hắn gặp không khí có chút quỷ dị, liền mở chút âm nhạc, khúc nhạc《hành khúc Thổ Nhĩ Kì 》nhẹ nhàng của Mozart từ trong loa truyền ra từ nhẹ nhàng chuyển thành nặng nề, bầu không khí thoáng trầm trọng bị dịu đi không ít, ba người đều tự tại rất nhiều.
Tới dưới tầng nhà của Hàng Gia Ngọc, Bạc Tể Xuyên ngăn lại Phương Tiểu Thư đang định xuống xe, giọng điệu bình thản nói: "Anh đi xuống lấy giúp em, em vẫn là ít ra gió thôi." Hắn nó