Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khống Chế Dục

Khống Chế Dục

Tác giả: Tổng Công Đại Nhân

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341622

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1622 lượt.

nh liền nhịn không được muốn gọi điện thoại cho cô, thời điểm lý trí quay lại anh cũng đã gọi điện thoại cho đối phương, anh khẩn trương đang muốn tắt đi, chợt nghe tiếng nói lạnh như băng không hề cảm tình của cô gái ở tổng đài: "Thực xin lỗi, số điện thoại ngài gọi đã tắt máy, mời gọi lại sau."
"..." Dĩ nhiên tắt điện thoại.
Đây là ý tứ gì, sợ anh dây dưa với cô sao?
Bạc Tể Xuyên kinh ngạc nhìn chằm chằm di động, bỗng nhiên cầm lấy áo khoác đứng dậy ra cửa, không để ý gió tuyết đang lớn bên ngoài, lái xe liền đi.
Bạc Tranh từ cửa sổ nhìn ra ngoài, chỉ nhìn thấy bóng dáng xe Dodge đang đi xa dần.
Hắn cũng chưa nói gì, buông rèm cửa sổ nên làm cái gì làm cái gì.
Bạc Tể Xuyên thong thả lái xe, lại gọi điện thoại cho Phương Tiểu Thư mấy lần, tất cả đều là tắt máy không gọi được.
Trong lòng anh cực kỳ khủng hoảng, vô cùng gấp gáp, vì thế đành phải quấy rầy Cố Vĩnh Dật, gọi điện thoại đến chỗ của người ta.
"Cố cục trưởng, phiền toái anh một sự kiện, giúp tôi điều tra một người, nhìn xem từ 12 giờ trưa nay cho tới bây giờ, khách sạn nào có người này vào ở." Bạc Tể Xuyên mở miệng liền nói ý đồ mình gọi điện thoại đến, Cố Vĩnh Dật còn đang tăng ca, vừa vặn có thể giúp anh điều tra, Bạc Tể Xuyên dừng điện thoại không tới nửa giờ, Cố Vĩnh Dật liền gọi điện thoại lại.
"Thật có lỗi Bạc thư ký, đêm nay trong tất cả các khách sạn trong thành phố đều không có ghi lại của số chứng minh thư này." Cố Vĩnh Dật ngượng ngùng nói.
Bạc Tể Xuyên nắm chặt di động im lặng trong chốc lát, trong lòng chỉ có hai cái đoán rằng, một cái là tốt, một cái là xấu.
"Cám ơn, phiền toái anh, cứ như vậy, hẹn gặp lại." Bạc Tể Xuyên dừng điện thoại, thay đổi phương hướng lái xe, chạy về phía khu biệt thự Lục Hải.
Bây giờ anh phải đi chứng thực suy đoán tốt của mình, thì phải là Phương Tiểu Thư chính là về nhà của anh ở khu biệt thự Lục Hải, cũng không có đi địa phương khác.
Mà cái suy đoán xấu kia...
Bởi vì suy đoán kia thật sự quá xấu, Bạc Tể Xuyên vô cùng kháng cự tiếp tục tự hỏi đi xuống.
Xe chạy như bay trên ngã tư đường phủ đầy bông tuyết, Bạc Tể Xuyên chọn con đường thực ít có người đi, thật không có vấn đề kẹt xe, chính là hắn chạy xe quá nhanh, xe có điểm trượt, hơn nữa khi giảm tốc cùng phanh lại thực không an toàn.
Bất đắc dĩ, Bạc Tể Xuyên lái xe chậm lại, dựa theo tốc độ bình thường chạy tới khu biệt thự Lục Hải.
Anh lưu loát khóa cửa xe, đi đến cửa biệt thự, nâng tay muốn mở cửa, nhưng trước khi đẩy cửa ra động tác lại dừng lại.
Anh đột nhiên có điểm không muốn biết cô rốt cuộc có ở bên trong hay không, bởi vì anh không biết nếu cô không ở chỗ này, anh nên làm cái gì bây giờ.
Vừa nghĩ đến cô khả năng có nguy hiểm, anh có thể sẽ mất đi cô, trong lòng anh liền khổ sở không được, giống như có dao nhỏ dùng sức đâm ở bên trong.
Bạc Tể Xuyên hít vào một hơi thật sâu, nhíu mi đẩy ra cửa, bước chân rất nhẹ đi vào.
Anh đóng cửa xong, sau khi nhìn thấy valy đặt ở trong phòng khách liền buông xuống tất cả lo lắng trong lòng, trực tiếp khóa lại cửa phòng.
Bạc Tể Xuyên đi đến cầu thang lên tầng hai, lại thay đổi phương hướng đi đến phòng khách ở tầng một.
Anh xoay tay nắm cửa, quả nhiên bị khóa.
Bạc Tể Xuyên không chút do dự lấy ra chìa khóa từ trong túi mở cửa ra, hắn vừa mở cửa ra, liền thấy Phương Tiểu Thư đứng tại cửa nhìn chằm chằm ra bên ngoài, anh bị bức họa này làm cho hoảng sợ.
"Là anh?" Phương Tiểu Thư dường như cũng bị hoảng sợ, cô nhẹ nhàng thở ra, ném xuống đế đèn bàn ở trong tay, xoay người đi về phía giường, bóng dáng gầy yếu mà tiều tụy.
Cô đi chưa được mấy bước sẽ không đi được nữa rồi, bởi vì có người từ phía sau ôm lấy cô, gắt gao ôm thắt lưng cô hôn vành tai cô.
"Ừ..." Phương Tiểu Thư không hề chuẩn bị, bị Bạc Tể Xuyên thình lình tập kích biến thành nhịn không được hừ nhẹ ra tiếng, giọng nói áp lực mà ngọt ngào làm cho thân thể của hai người đều hơi cứng ngắc, trong không khí hình như thêm một chút gì đó kiều diễm.
"Thả lỏng." Bạc Tể Xuyên khàn khàn mở miệng, hai chân để sát tại chân cô, để cô đi về phía trước từng chút một, sau đó từ phía sau đem cô đặt ở trên tường phía trước.
Trong phòng mở ra lò sưởi trong chốc lát, thực ấm áp, mặt tường này ngay tại phía dưới lò sưởi, ngay cả mặt tường đều ấm áp.
"... Đừng khẩn trương." Bạc Tể Xuyên chậm rãi cúi đầu, cái trán để trên lưng cô, anh hơi nhắm mắt lại, một tay xoa nụ hoa đứng thẳng trước ngực cô, một tay cởi ra nút thắt trên quần bò của cô, chậm rãi dò xét vào.
"Bạc Tể Xuyên anh..." Phương Tiểu Thư muốn nói cái gì, nhưng Bạc Tể Xuyên bỗng nhiên dùng tay đang làm càn trước ngực cô nhanh chóng bịt kín môi cô.
Cô nghe thấy anh nói chuyện bên tai cô, lời anh nói cùng hô hấp ấm áp quanh quẩn tại bên tai cô, trong giọng nói của anh tràn ngập sự thỏa hiệp, lại tựa hồ hỗn loạn một tia tủi thân không dễ phát hiện ra.
Anh nói: "Tiểu Thư anh nghĩ em, anh sai lầm rồi, lúc ấy anh tức giận đến hồ đồ rồi." Mặt anh để sát vào sườn mặt cô, ánh mắt khép hờ không ngừng run run, lông mi dài nồng đậm,