Tác giả: Tổng Công Đại Nhân
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341621
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1621 lượt.
giống như cánh bướm đang giương cánh, "Em đừng cự tuyệt anh, anh cũng không muốn dây dưa em, anh đã thử rồi, anh thử vài lần rồi, nhưng là không được, chính là không được nha..."
"..." Phương Tiểu Thư không tiếng động để cho anh làm, hai tay cô bị hai tay anh đặt tại trên tường, phía sau lưng kề sát trong ngực anh cách quần áo trong cũng có thể cảm nhận được độ ấm, quần bò bị kéo đến đầu gối, cô cảm giác được anh nâng mông cô lên cao một chút, sau đó hô hấp dồn dập để vào giữa hai chân cô, tìm đúng vị trí hướng phía trước đỉnh đầu tiến nhập thân thể của cô...
"Ha ừ! ..." Cả người Phương Tiểu Thư dán tại trên tường nhắm mắt lại thừa nhận sự ra vào của Bạc Tể Xuyên, thân thể của Bạc Tể Xuyên kề sát tại trên người cô không ngừng mà đem dục vọng của mình đưa vào trong cơ thể cô lại rút ra, tiếng thở dốc của anh vang lên liên tiếp, mồ hôi theo hai má chảy xuống, một đôi mắt hoa đào tối đen gắt gao nhìn chằm chằm hai má hơi đỏ lên của Phương Tiểu Thư, môi mím lại không có một khe hở nào.
"Đừng nhanh như vậy Tiểu Thư." Anh không kìm lòng được hôn sườn mặt cô, hít sâu nói, "Rất nhanh thì tốt rồi... Kiên trì một chút."
Kỳ thật Phương Tiểu Thư cảm thấy, khi người đàn ông đang động tình nói chuyện giọng nói khả năng càng làm cho người ta có cảm giác hơn phụ nữ, nhất là người đàn ông ngày thường đều là một bộ dáng áo mũ chỉnh tề cấm dục.
Khi anh thì thào nói với cô lời tâm tình, cô rất khó kháng cự cảm giác tê dại từ đầu đến chân, không cần đối phương tốn nhiều khí lực, liền dễ dàng đạt tới đỉnh núi.
Bạc Tể Xuyên nhịn không được cúi đầu nở nụ cười một tiếng, tiếng cười nặng nề theo lồng ngực phát ra này làm bên tai cô như nhũn ra, cô không còn sức lực nào ngồi phịch ở trong lòng anh, gian nan thừa nhận dục vọng y nguyên cao ngất không phá của anh.
"Em có biết vì sao anh phải làm như vậy sao?"
Lúc ý thức trở nên mơ hồ, Phương Tiểu Thư dường như nghe thấy Bạc Tể Xuyên khàn khàn hỏi cô cái gì, nhưng cô đã muốn không có sức lực trả lời anh.
Bạc Tể Xuyên thu hết bộ dáng kiều mị của cô vào mắt, anh nhịn không được ở trong lòng hỏi chính mình, mày như thế nào liền yêu cô ấy như vậy, lại ở trong lòng trả lời chính mình, mày chính là yêu cô ấy như thế, mày thật sự thực yêu cô ấy, thật sự thực yêu.
Bạc Tể Xuyên thở phào nhẹ nhõm, thấp giọng nói: "Kỳ thật anh cũng không biết, ngay từ đầu chỉ là vì đối tượng là em, nhưng đến lâu ngày, ngay cả chính anh đều đã quên vì sao anh phải làm như vậy, hết thảy đều trở thành thói quen." Anh chậm rãi nhanh hơn tốc độ phía dưới, địa phương ra vào phía dưới phát ra tiếng vang ái muội, giọng nói anh run run nói, "Tựa như em nói, em là cái người xấu, hư đốn, ích kỷ lại hẹp hòi, bọn họ đều chán ghét em..."
Phương Tiểu Thư đổ rút một ngụm khí lạnh, tiếng ưm cùng giọng mũi từ trong miệng cô thốt ra, cô phẫn hận đánh gãy lời nói của anh, nói: "Anh yêu em! ..."
"Đúng vậy!" Bạc Tể Xuyên không cần nghĩ ngợi cắn răng đồng ý với lời của cô, nhanh chóng thường xuyên ra vào trong thân thể cô, cuối cùng tận tình phát tiết ở trong cơ thể cô.
Là.
Đúng vậy.
Tất cả mọi người chán ghét em, nhưng là anh yêu em, liền là như thế này, chính là đơn giản như vậy.
Sau khi kết thúc hoạt động kịch liệt, hai người ôm nhau nằm ở trên giường, anh ôm cô, trong hơi thở tràn ngập hương vị của cô, trong lòng nói không nên lời là cảm giác gì.
Nói như thế nào đâu, giống như tất cả ý tưởng phía trước của mình đều có thể bị chính mình giải thích rõ ràng, ví dụ như bộ dáng thường xuyên lạnh nhạt lõi đời của cô, hiện tại anh sẽ cảm thấy, đó cũng là bởi vì đã trải qua rất nhiều tổn thương mà người khác chưa từng trải qua mới trở nên như vậy, như vậy cô lại có cái gì sai đâu.
Nhưng là cứ việc như thế, Bạc Tể Xuyên còn là có chút không quá thoải mái.
Anh cúi đầu, nhìn Phương Tiểu Thư giống như con mèo nhỏ tựa vào trong lòng anh, tuyệt đối xác định cô không ngủ, vì thế anh mở miệng hỏi: "Vừa rồi hỏi em nói vì sao em luôn không trả lời."
Trên thực tế Phương Tiểu Thư xác thực chính là nhắm mắt chợp mắt mà thôi, cô không ngủ, nghe anh hỏi cô như vậy, liền mở mắt ra nhìn về phía anh, lập lại một lần: "Vừa rồi?"
Phương Tiểu Thư nghe vậy nhịn không được cười khẽ một tiếng, giống như dỗ đứa nhỏ nói: "Tốt, anh không có."
Bạc Tể Xuyên đau đầu rút ra gối đầu đặt tại trên mặt, một bộ dáng giống như bị sự tủi thân rất lớn.
Phương Tiểu Thư đẩy đẩy phía sau lưng anh, nhẹ giọng nói: "Đi tắm rửa một cái đi."
Bạc Tể Xuyên không hề động đậy, người đàn ông vô cùng yêu sạch sẽ ngày xưa giờ phút này dường như không quá để ý đến việc này.
Phương Tiểu Thư bất đắc dĩ, đành phải tự mình đi tắm rửa trước, cô liền trần truồng như vậy từ trên giường đi xuống, chân trần đi vào phòng tắm, mở ra cửa bắt đầu tắm rửa.
Tiếng nước rầm rầm làm cho lòng Bạc Tể Xuyên không thể bình tĩnh, một lần nữa anh lại gối trên gối đầu, suy tư một chút, bỗng nhiên ngồi dậy tại trên giường tìm kiếm cái gì.
Anh tìm một lúc lâu, mới tìm được