Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 134542
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/542 lượt.
Quốc công diễn, thành phố nơi cô ở là trạm dừng chân thứ hai của họ và cũng là buổi diễn đầu tiên, cả rạp hát trung tâm không còn chỗ nào trống.
Tiết mục được biểu diễn là vở ca kịch Kẹp hạt dẻ [1'>, một tác phẩm không thể kinh điển hơn, lúc hạ màn, toàn hội trường vang lên tiếng vỗ tay rầm trời. Ra khỏi rạp, Nhiếp Lạc Ngôn vẫn cảm thấy phấn khích, nhưng chỉ một lát san thở: “Xem ra gần đây em thực sự mù tin tức quá, lại không biết có đoàn kịch Hoàng gia tới biểu diễn”, rồi quay sang nhìn dòng người đang ùn ùn đi ra, “Cũng không biết rằng, thì ra bên cạnh mình còn có nhiều người hâm mộ ca kịch như vậy”.
[1'> Kẹp hạt dẻ: Vở kịch có hai phần viết dựa theo câu chuyện cổ tích Kẹp hạt dẻ và vua chuột của nhà văn người đức E.T.A.Hoffmann với phần âm nhạc của nhà biên soạn tài ba Pyotr Ilyich Tchaikovsy.
“Trong đó không thể loại trừ một bộ phận học đòi phong nhã.” Bởi có rất đông người, nên lúc bước xuống bực thang Nghiêm Thành phải dìu cô.
Cô bất giác bật cười: “Có cần nói thẳng thế không?”, tiếp đó ghìm giọng nói: “Hình như những người anh nói tới vừa đi ngang qua đó”.
“Chỉ là đánh giá khách quan thôi mà.” Dẫn cô tới chỗ ít người qua lại, anh mới chịu bỏ tay cô ra. “Ví như anh, đang xem nửa chừng thì ngủ gật.”
Cô không có vẻ gì là ngạc nhiên, chỉ khẽ rướn mày thắc mắc: “Vậy tại sao còn cố ý mời em đi xem ca kịch?”.
“Một khách hàng tặng anh hai vé, nhưng đồng nghiệp của anh đều không có tâm hồn nghệ sĩ như anh, hằng ngày chỉ quan tâm tới các vụ án đại loại như ly hôn, kinh tế..., đâu có tâm trạng nào để thưởng thức thứ vui nho nhã thế này chứ? Nên nghĩ đi nghĩ lại, thôi thì của người phúc ta, còn về anh, nhân cơ hội này tôi luyện bản thân một chút cũng không thiệt.”
Cô lắc đầu, nói nửa đùa nửa thật: “Anh tự chế giễu bản thân một chút cũng được, hà cớ gì phải lôi cả đồng nghiệp của mình vào chứ? Thật chẳng tốt bụng chút nào”.
Để xem ca kịch, Nhiếp Lạc Ngôn đã phải quay về nhà thay váy, tuy khoác thêm chiếc áo khoác dày nhưng vẫn không chống được cái lạnh đêm khuya, cô bất giác rùng mình, Nghiêm Thành mở cửa xe rồi đề nghị: “Hay là đi uống chút gì đó rồi hãy về?”.
Cô buột miệng: “Uống gì?”.
“Trà sữa, cà phê, tùy em chọn, anh thì gì cũng được.”
Cô đột nhiên dừng lại, nhìn chằm chặp vào anh dưới ánh đèn: “Lẽ nào lần trước em vẫn chưa nói với anh rằng hai thứ trên em đều không thích uống sao?”.
“Thế ư?” Anh cố gắng nhớ lại, có lẽ do quá lâu, lần ăn cơm cùng nhau ấy đã là chuyện cách đây một tháng rồi, nên anh không thể nhớ kỹ được, anh nhã nhặn cười nói: “Hình như em có nói, nhưng anh không thể nhớ nổi. Em có thể nhắc lại một lần nữa được không?”.
Nhiếp Lạc Ngôn không cười, cô chỉ nheo mắt nhìn anh chàng có vẻ ngoài đẹp trai, tính cách hiền lành kia hồi lâu, mới chậm rãi lên tiếng: “Thực ra em chưa từng nói, cả chuyện thích xem ca kịch, em chưa từng nói với anh”. Cô ngừng lại một chút, trong mắt ánh lên tia nhìn khác lạ, ngữ điệu chắc chắn: “Em nhớ rất rõ là mình chưa từng nói”.
Một tay Nghiêm Thành vẫn đặt trên xe, anh bất giác ngây người.
Cô vẫn không có bất kỳ biểu hiện gì, chỉ chau mày nghi hoặc: “Vậy thì ai đã nói cho anh biết những điều ấy, anh có thể nói cho em biết không?”.
Thực ra cô vẫn nuôi một tia hi vọng mong manh, hi vọng người đó là Tần Thiểu Trân, bởi ngay từ đầu anh đã hỏi xin Tần Thiểu Trân số điện thoại của cô, nên dù anh biết được sở thích của cô từ chỗ Tần Thiểu Trân thì cũng không có gì lạ.
Nhưng khi nhìn sâu vào ánh mắt Nghiêm Thành, cô chỉ có thể nhìn thấy sự kinh ngạc và do dự.
Mặc dù hành động đó chỉ thoáng qua trong tích tắc, nhưng lại khiến lòng cô không tránh khỏi cảm giác chán nản, có rất nhiều suy đoán ập tới, nhưng đáp án cuối cùng chỉ có một.
Quả nhiên, Nghiêm Thành cúi đầu cười, không còn cách nào khác, thừa nhận: “Một người bạn”.
Nhiếp Lạc Ngôn bất giác nắm chặt đầu ngón tay, cô gần như nghẹt thở hỏi: “Ai vậy?”.
“Em biết người đó, Trình Hạo.”
Nghiêm Thành khẽ đặt tay lên vai cô, trịnh trọng nói tiếp: “Anh là bạn thân với Trình Hạo từ nhỏ, bây giờ chúng ta cũng có thể coi là bạn bè, nên anh cảm thấy không nên giấu giếm em chuyện này. Hi vọng em không trách anh”.
Nhiếp Lạc Ngôn như bỗng lạnh rùng mình, cô bất giác gạt tay anh ra, vì dùng sức quá mạnh nên chỉ nghe thấy một âm thanh giòn tan.
Cô khẽ ngẩng đầu nhìn anh, bên cạnh vẫn có bao người đi lướt qua, giữa màn đêm tối tăm, tất cả đều xa lạ, cũng có thể trong đó có vài người vừa rồi đi ngang qua cô khi ở nhà hát, cũng có thể có người ngồi ngay cạnh, nhưng trong mắt cô tất cả vẫn xa lạ. Thực ra giờ phút này, dường như khuôn mặt của Nghiêm Thành cũng bắt đầu trở nên mờ ảo.
Cảm giác như bên tai vang lên một tiếng nổ khẽ, âm thanh vọng tới nhỏ, xa và không ngừng nghỉ, cũng giống như người đó, dù xa cách đã lâu nhưng trong tâm trí cô vẫn không thể xóa nhòa.
Thật buồn cười, rõ ràng chỉ là một cái tên, rõ ràng chỉ là hai từ đơn giản, nhưng dường như lại chiếm cứ mọi không gian trong suy nghĩ của cô.
Lòng cô rối bời, tựa như một bảng vẽ bảy màu bị người ta h