Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 134550
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/550 lượt.
n trôi, rất nhanh, rất đột ngột, chỉ loáng một cái đã biến mất, vừa giơ tay nắm lấy đã không kịp nữa rồi.
Đột nhiên Nhiếp Lạc Ngôn cảm thấy trái tim lạnh lẽo, dường như cuối cùng cô đã ý thức được có một số thứ đã cách xa mình, từ đó trở đi, bất luận là gần ngay bên cạnh hay cách xa trăm sông nghìn núi thì những người và sự việc đó đã rời xa cô rồi.
Nhiếp Lạc Ngôn cúi đầu, chậm rãi tiến tới chỗ Trình Hạo, những hạt cát nhỏ nhoi lọt vào kẽ chân, khiến cô có cảm giác nặng nghìn cân, không thể bước nhanh được.
Dưới bầu trời đầy sao, trong tiếng sóng vỗ rì rào, cuối cùng cô cũng đứng trước mặt cậu. Cô nhìn xuống, nhìn đúng vào đôi mắt nâu kia, đó là đôi mắt trong sáng, thậm chí còn không thể nhìn thấy dấu vết của hơi men.
Thì ra cậu vẫn chưa ngủ.
Cô không biết phải làm sao trước trạng thái tỉnh táo của cậu, thực ra cô hoàn toàn không biết tại sao mình lại bước tới chỗ cậu như vậy. Cô im lặng một lát, rồi quyết định ngồi xuống, không nói không rằng, chỉ nhìn chằm chặp vào đôi mắt như mặt biển xanh thẫm phía trước, ánh mắt xa xăm, tựa hồ không có tiêu cự.
Cô ngồi bên cậu và bắt đầu thờ thẫn.
Cách đó không xa có một ánh sáng le lói, có lẽ là ánh đèn pin hay điện thoại của bạn học nào đó, ánh sáng ấy yếu ớt, khẽ nhấp nháy rồi vụt tắt.
Cô còn lờ mờ nghe thấy tiếng nói chuyện vọng ra từ lều trại, âm thanh rất khẽ hòa với tiếng sóng biển, rồi nhanh chóng bị cuốn vào màn đêm đen.
Tất cả đều ở trong trạng thái tĩnh mịch của màn đêm bên biển, khiến người ta không nhẫn tâm phá vỡ.
Không biết sau bao lâu, cô cất tiếng khẽ hỏi: “Cậu không buồn ngủ à?”.
Trình Hạo đã ngồi dậy từ lâu, cậu ngồi ngang hàng, cách cô khoảng mười mấy centimet, xung quanh không có ai khác, chỉ có hai người họ, cậu nghiêng đầu nhìn cô. “Không, thế còn cậu?”
Cô vẫn ngồi yên như vậy. Gần đây cô đã gầy đi rất nhiều, nhìn nghiêng trông các đường nét rất mỏng manh, xem ra có đôi phần tiều tụy.
Mái tóc đen bị gió biển thổi, cô cũng chẳng quan tâm, chỉ đáp: “Rất buồn ngủ, nhưng không ngủ được...”. Giọng nói càng lúc càng nhỏ, cả khuôn mặt cô cũng đang dần cúi thấp, vùi vào cánh tay, do vậy nghe giọng nói càng buồn hơn, như thể cô đang tự nói với mình: “... Hai ngày nữa là tốt nghiệp rồi nhỉ!”.
Nhiếp Lạc Ngôn cũng không biết rốt cuộc mình đang than thở gì, chỉ cảm thấy tâm trạng trống rỗng, giọng nói rất nhỏ nhưng cô vẫn nghe thấy rõ, rồi nói tiếp: “Đúng vậy, thời gian trôi nhanh thật!”.
Cảm giác như chỉ buột miệng nói ra, nhưng trái tim cô bỗng dưng đau nhói, như thể bị ai đó chạm vào, trên bộ phận yếu đuối đó đã có người khẽ chạm ngón tay vào, chỉ khẽ chạm thôi nhưng lập tức khiến cô cảm thấy đau đớn vô bờ.
Nhiếp Lạc Ngôn thực sự cảm thấy đau, trái tim thắt lại, khó chịu tới mức ngạt thở. Vừa mở miệng thở thì lại gặp phải hơi mặn và ẩm ướt của gió biển, nó khiến cô sặc, sặc tới mức sắp rơi nước mắt.
Hóa ra thời gian trôi nhanh như vậy, chớp một cái mà đã mấy năm, thậm chí là mười mấy năm vùn vụt trôi qua. Rõ ràng có hàng nghìn hàng vạn ngày đêm, nhưng tại sao vẫn cảm thấy ngắn ngủi, cảm thấy không đủ thời gian? Những thứ trước đây từng tốt đẹp, bây giờ lại lần lượt rời bỏ cô, thì ra mình chẳng giữ được gì, thứ duy nhất cô có thể nắm được cũng chỉ là những hồi ức hư ảo mà đáng thương. Bạn đang đọc truyện tại website:
Khóe mắt cay sè nhưng giọng nói vẫn bình tĩnh lạ thường, cô hỏi: “Còn bia không?”.
Trình Hạo hơi sững sờ, thắc mắc: “Cậu vẫn muốn uống ư?”.
“Ừm.” Cô nhìn cậu như thể đương nhiên. “Không được sao?” Trong bóng đêm mờ ảo, đôi mắt cô lấp lánh như sao.
Cậu không ngăn cản, chỉ nhìn sâu vào mắt cô, sau đó phủi tay đứng dậy.
Lúc trước, khi còn đang tụ tập, mọi người đã uống gần hết đồ, không biết Trình Hạo kiếm được hai lon bia ở đâu. Cô vẫn ngồi tại chỗ, ngẩng đầu nhìn cậu từ xa bước tới.
“Chỉ còn lại thế này thôi.” Trình Hạo nói xong liền ngồi xuống cạnh, rồi đưa cho cô một lon, “Này”.
Cô giơ tay đón lấy, vô tình lại chạm vào bàn tay cậu chỉ thấy cậu khẽ nhíu mày. “Cậu lạnh à?”
“Một chút.” Cô không để ý mà chỉ lo giật nắp lon, kết quả là lon bia trên tay đã bị người kia lấy đi.
Ánh mắt Trình Hạo như muốn thẩm tra, cậu chậm rãi hỏi: “Có phải cậu đã say rồi không?”.
Cô hỏi lại: “Cậu thấy mình giống như đang say à?”. Thực ra, ngay cả cô cũng không phân biệt nổi mình có say không nữa, bởi đầu cô váng vất, nhưng trong lòng lại rất tỉnh táo.
Nhiếp Lạc Ngôn không biết tâm trí mình lúc này đang ở đâu, chỉ biết hai ngày nữa sẽ nhận bằng tốt nghiệp, cũng biết rằng sau khi tốt nghiệp, cô và cậu sẽ phải cách xa, một người ở phía tây, một người ở phía đông thành phố, cô càng nhận thức được rằng ông ngoại - người yêu thương mình nhất - đã khuất núi hai mươi bốn ngày trước, cô đứng trong linh đường lạnh lẽo, tối tăm, cảm giác lượng nước trong cơ thể như bị hút khô, chỉ có thể đứng ngây ra đó, nhưng trong đầu vẫn không ngừng nghĩ ngợi, rõ ràng chỉ thiếu đi một người, tại sao lại có cảm giác như bị mất cả thế giới vậy?
Cô không hiểu nổi, chỉ biết ngồi ngây ra. Đến