Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Chỉ Trong Lời Nói

Không Chỉ Trong Lời Nói

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 134551

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/551 lượt.

cả chuyện xảy ra cách đây gần một tháng cô còn có thể nhớ rõ như vậy, thì làm sao say được chứ?
Hai lon bia đặt bên Trình Hạo, cô bắt đầu mè nheo, miệng vẫn cười: “Cho mình đi!”.
Cậu kiên quyết: “Cậu say rồi”, đồng thời khẽ ngăn bàn tay cô đang giơ tới.
Cô nói: “Mình khát”.
Cậu chỉ cười, kiên nhẫn giải thích: “Bia rượu không giải khát được đâu”. Trong bóng đêm, đôi mắt long lanh kia dường như có thể phản chiếu ra ánh sao yếu ớt, cô thậm chí còn nhìn thấy hình bóng mình trong đó, hình bóng ấy thật nhỏ, thật mông lung, như thể sẽ biến mất bất cứ lúc nào.
Đây chính là người cô yêu. Thì ra cô đã yêu cậu từ rất lâu rồi.
Cuối cùng cô bỗng yên lặng, không đòi bia để uống nữa, chỉ khẽ ngửa mặt nhìn cậu như thể có tâm sự gì vậy. Bị cô nhìn tới mức không thể tự nhiên được, nhưng Trình Hạo không hề né tránh, chiếc áo phông màu xanh nõn chuối khẽ lay theo những cơn gió nhẹ, trong đôi mắt kia vẫn là màn đêm trong lành mà tĩnh mịch.
Bỗng cô lên tiếng: “Mình cảm thấy váng đầu”.
Có lẽ thần sắc của cô rất thật, trông chẳng giống như đang đùa chút nào, cậu sững người, vội nói: “Vậy thì về ngủ đi!”. Lều trại cách đó không xa, cậu muốn giơ tay kéo cô đi nhưng cô lại nói: “Để mình dựa vào cậu một lát được không?”
Cô chưa bao giờ dùng ngữ khí yếu đuối như vậy khi nói với người khác, nghe như lời cầu xin, trong đêm khuya tĩnh mịch, hơi thở cô yếu ớt tới mức tựa như chỉ cần gió thổi cũng có thể tan mất.
Cô nhìn cậu chằm chằm. “Chỉ một lát thôi, được không?”
Trên bờ vai có nhiệt độ cơ thể cậu, có hơi ấm của cậu lại như có cả hơi nước biển tươi mới, trong lành, tất cả hòa quyện vào nhau, chốc chốc lại quấn lấy cô.
Nhiếp Lạc Ngôn hơi hoảng hốt, đột nhiên cô nhớ tới lần đầu tiên, cũng là lần duy nhất, cô dựa vào người cậu, hôm đó cô bị trẹo chân, rõ ràng vẫn có thể gắng gượng đi được nhưng cậu kiên quyết cõng cô, thế là trên con đường nhỏ heo hút, không biết hai người đã vô tình hay cố ý né tránh các bạn học khác để chầm chậm bước đi.
Lúc đó nằm trên lưng cậu, cô cũng có cảm giác ấm áp thế này, tấm lưng rộng lớn khiến người ta cảm thấy an toàn. Từ phía sau, Nhiếp Lạc Ngôn có thể nhìn thấy mái tóc ngắn mềm, đen nhánh của cậu, cô ngây thơ dựa vào cậu, rồi nghĩ thầm, nếu điều này có thể kéo dài bất tận thì hay biết bao...
Mãi tới lúc này, cô mới biết mình thật ấu trĩ. Trên thế giới này, chẳng thứ gì có thể trường tồn mãi mãi.
Nhiếp Lạc Ngôn cũng không nhớ mình đã dựa vào cậu bao lâu, chỉ biết lâu tới mức cô còn cho rằng mình sắp ngủ thiếp đi. Sau đó cô cảm nhận được Trình Hạo cựa mình, có lẽ cậu ấy mệt rồi, lâu như vậy cơ mà, có lẽ đến cả cánh tay cũng tê cứng, nhưng cô không muốn động đậy, kể cả khẽ động đậy cũng không muốn. Cô cảm nhận được ngón tay Trình Hạo khẽ lướt trên má cô, nhưng cậu nhanh chóng rút tay ra, có thể cậu làm vậy là muốn vuốt lại mái tóc bị gió thổi của cô, cũng có thể chỉ là muốn xác định xem liệu cô đã ngủ thật chưa.
Nhiếp Lạc Ngôn có cảm giác sau giây phút vừa rồi, mọi sức lực đều bị rút sạch, cô nhắm chặt mắt nghĩ ngợi, chỉ lần này thôi, hãy để bản thân được thoải mái một lần này thôi, sau này có lẽ ai đi đường người đấy, và cô ngay từ đầu đã không thể thổ lộ tình cảm của mình. Cô đã thích cậu hơn ba năm rồi, nhưng vẫn không thể nói ra.
Chỉ bởi cậu không yêu cô.
Chỉ vì Nhiếp Lạc Ngôn nghe cậu khẽ thở dài một tiếng, rồi nói “xin lỗi” trong tiếng sóng biển dâng trào, nên cô có thể biết được rằng thực ra cậu không yêu cô.
Nhiếp Lạc Ngôn không động đậy, cậu cho rằng cô đã ngủ thiếp đi nên đã nói lời xin lỗi.
Nhưng tại sao phải nói xin lỗi chứ? Cậu hoàn toàn chẳng có lỗi gì thứ gọi là “tình yêu” ấy chẳng qua chỉ là tình cảm từ một người mà thôi.
Cậu không có lỗi với cô, mà chỉ không yêu cô thôi.
Tới giờ phút này, cô nghĩ, mình đã hết hi vọng.
Cho dù không biết nguyên nhân, cho dù không biết tại sao cậu không yêu mình, nhưng cô vẫn cảm thấy mình có thể hoàn toàn dứt bỏ.
Bởi đôi khi sự hiểu biết của cô đối với cậu đã vượt quá sự tưởng tượng của bất kỳ ai, bao gồm bản thân cô, nên nếu được, mọi thứ đã có thể bắt đầu từ lâu rồi. Nhưng tất cả đều không xảy ra, và từ giờ cô đã có thể vứt bỏ mọi hi vọng.
***
Nghiêm Thành không ngờ mình lại làm hỏng mọi chuyện, điều anh càng không ngờ được chính là, tuy bình thường Nhiếp Lạc Ngôn lúc nào cũng tỏ ra là người ôn hòa, dễ tính, nhưng đối với chuyện này cô lại nhạy cảm như vậy, chỉ dựa vào chút manh mối vụn vặt này, có thể đoán ra mối quan hệ giữa cô và Trình Hạo quả thực nằm ngoài dự liệu của anh.
Trên đường dẫn tới khu vực phồn hoa nhất trung tâm thành phố, Nghiêm Thành tìm một vị trí đỗ xe ngoài trời một cách thành thạo, sau đó xuống xe, tiến vào cánh cửa nhỏ bên cạnh.
Tuy ánh đèn mờ ảo, nhưng vừa đẩy cửa bước vào, Nghiêm Thành đã có thể nhìn thấy bóng người ngồi trong quầy bar.
Đó là một thanh niên mặc áo sơ mi màu xám nhạt, ánh mắt dán vào màn hình ti vi treo trên tường, khuôn mặt thanh tú, chỉ có thần sắc mang hơi hướng mệt mỏi nhưng xem ra vẫn rất tập trung. Cách chỗ người đó không xa