Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Chỉ Trong Lời Nói

Không Chỉ Trong Lời Nói

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 134580

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/580 lượt.

cảm thấy lạnh không chịu nổi. Cả gương mặt in lên cửa kính xe, dường như cô lạnh cóng tới mức mặt trăng bệch, nhưng khí sắc vẫn rất tốt, điều ấy lại vô tình khiến đôi mắt càng trở nên đen hơn, sáng hơn. Trong giây phút đó, Nhiếp Lạc Ngôn có cảm giác anh chàng trong xe có vẻ đã nhanh chóng ngắm cô từ đầu tới chân một lượt, cũng có thể cô nhìn nhầm, bởi gã từ đầu tới cuối nhìn cô một cách thẳng thắn, chỉ có ánh mắt vẫn thăm thẳm như biển xanh, gã khẽ cười nói: “Không phải khách sáo đâu. Em là học sinh của thầy Hứa, anh và thầy cũng quen biết nhau nhiều năm rồi, tranh thủ lúc rảnh rỗi cho em đi nhờ một đoạn thì có sao đâu.” Thái độ tự nhiên cùng với lý do hết sức hợp tình hợp lý của anh khiến cô không thể từ chối thêm nữa, bởi nếu không thì cô lại thuộc loại gây gổ vô cớ.
Nhiếp Lạc Ngôn đứng bên đường không nói không rằng. Thực ra chỉ là cô nhớ tới những cuốn tiểu thuyết ngôn tình lãng mạn từng đọc khi rảnh rỗi, trong đó nhân vật nam chính vừa giàu có, vừa đẹp trai đã bị thu hút bởi các nàng lọ lem. Dường như loại đàn ông này đều có một thuộc tính, đó chính là: bạn càng không thèm đếm xỉa tới họ, càng đối đầu với họ, lại càng khiến họ thèm muốn bạn. Bạn đang đọc truyện tại website:
Lúc đọc những cuốn tiểu thuyết này, các bạn của cô thường đem chúng ra để bàn luận, Tần Thiểu Trân đã đưa ra một kết luận vô cùng ngắn gọn mà tinh tế: Hai yếu tố để câu được chồng giàu đó là coi tiền như cỏ rác và coi chồng như kẻ thù. Kết luận này của cô lập tức được mọi người tán đồng.
Nhiếp Lạc Ngôn nghĩ thầm, thà thử một lần kẻo uổng! Để bản thân tỏ vẻ đa tình một lần xem sao! Giả sử gã đàn ông này có hứng thú với mình, vậy thì tốt nhất nên nhân dịp này dập tắt hứng thú của gã, bởi đã từng có kinh nghiệm với loại người này nên cô luôn cảnh giác cao độ, chỉ mong sao càng tránh xa họ càng tốt, tránh sau này gây chuyện thị phi.
Kết hợp với những cảm nhận sau khi đọc tiểu thuyết, cô đột nhiên tiến lên phía trước mở cửa xe ngồi vào, sau đó cười nói: “Anh nói rất đúng, chỉ là đi nhờ xe thôi mà. Hơn nữa, lại là loại xe cao cấp thế này”. Cô nhìn nội thất xe một lượt, mặt mày hớn hở nói: “Xe này chắc đắt lắm nhỉ? Đám bạn em mà nhìn thấy thì chắc chắn bọn nó sẽ vô cùng ngưỡng mộ đấy. Đi thôi!”.
Người đàn ông bên cạnh quả nhiên hơi ngỡ ngàng, đôi mày khẽ nhíu lại. Nhưng tâm trạng cô bỗng trở nên rất tốt, lòng thầm nghĩ, ai bảo tiểu thuyết ngôn tình của Đài Loan không bổ ích chứ? Thực tế chứng minh, nó vừa có thể dạy người ta làm thế nào để lấy được chồng giàu, lại vừa được coi là tài liệu hướng dẫn làm thế nào để thoát khỏi những người đàn ông lắm tiền nhiều của. Đây có thể coi là cuốn sách kinh điển, vừa hữu ích vừa có giá trị lợi dụng. Thế là cô tranh thủ tận dụng luôn, mặc dù cánh tay đã nổi da gà nhưng mặt mày vẫn tươi cười hớn hở, cố gắng hết sức để diễn vai nữ sinh sùng bái của cải, hư vinh, đó cũng chính là hình tượng nhân vật phụ quen thuộc trong tiểu thuyết ngôn tình.
Cô nghĩ, tốt nhất là tìm cách để đối phương khinh bỉ và ngay lập tức đuổi cô xuống xe.
Nhưng Giang Dục Phong chỉ ngây ra một lát, rồi nhanh chóng lấy lại sắc mặc bình thường, anh nghiêng đầu hỏi cô: “Đi đâu?”.
Nhiếp Lạc Ngôn vốn định một mình đi dạo, nhưng bây giờ xem ra không được nữa, nhất thời không nghĩ ra nơi có thể đi, cô nghĩ ngợi rồi trả lời: “Đại học A”. Cô chọn địa điểm này vì đi từ chỗ này qua đó mất ít nhất bốn năm chục phút, mà trong trường hợp đường đẹp mới được như vậy.
Nào ngờ Giang Dục Phong lại nhẹ nhàng gật đầu: “Được, em thắt dây an toàn vào đi”. Cô cố ghìm hơi thở, hỏi: “Vậy anh cũng tiện đường sao?”.
Anh thản nhiên nhìn cô, vào số xe, động tác rất thành thục. “Vừa hay, anh cũng phải tới Đại học A thăm một người bạn.”
Vừa hay? Làm gì có chuyện vừa hay như vậy chứ?
Nhiếp Lạc Ngôn cúi đầu thắt dây an toàn, lòng bồn chồn lo lắng, rốt cuộc anh ta đang cố ý, hay là cô thực sự đen đủi đến vậy, buột miệng nói ra một địa điểm mà vô tình lại cùng đường với anh.
Chiếc xe đã đi vào con đường chính rộng rãi, rồi lao về phía Giang Bắc, tình hình lúc này giống như cưỡi trên lưng hổ, Nhiếp Lạc Ngôn bất giác cảm thấy đau khổ, có cảm giác như tự gây ra nghiệp chướng cho mình vậy.
Đó là lần đầu gặp nhau. Cô đã nghĩ ra cách vô cùng vớ vẩn, hòng bắt anh phải tự động bỏ cuộc, kết quả là đã sớm nhìn thấy ý đồ của cô nhưng vẫn không chịu vạch trần. Tới Đại học A, dừng xe trước cổng trường, anh mới khẽ cười nói: “Tinh thần cảnh giác không cần cao vậy đâu, thực ra anh chẳng có ý đồ gì với em cả.”
Cô cảm thấy bối rối vô cùng, phút chốc không nói được gì.
Anh rút điện thoại gọi một số, tiếp đó nói với người ở đầu dây bên kia: “Mười phút sau xuống dưới nhà”. Hiển nhiên là anh sớm đã có hẹn với bạn.
Nhiếp Lạc Ngôn cảm thấy ngượng ngùng, nói lời cảm ơn xong liền vội vàng nói: “Em cũng đi tìm bạn học đây, tạm biệt”.
Chẳng bao lâu sau, cô lại gặp anh  ở trước cửa khu giảng đường.
Gặp nhau trong tình huống này, Nhiếp Lạc Ngôn không thể vờ như không nhìn thấy, có cảm giác đầu óc căng ra, nhưng ánh mắt cô vẫ


pacman, rainbows, and roller s