Gặp Lại Chốn Hồng Trần Sâu Nhất
Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 134576
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/576 lượt.
cũng nhanh chóng nhìn thấy cô, ánh mắt khẽ thoáng qua vẻ ngỡ ngàng, tiếp đó tiện tay dập điếu thuốc vừa châm ban nãy.
Cô chỉ biết chào một tiếng: "Hi!", vẫn ôm chặt chiếc túi xách trong lòng, "Sao cậu tới đây?".
"Mình vừa hay đi ngang qua, nghe nói cậu sống ở đây, nên tiện đường tới thăm thôi."
Cậu nhìn cô khẽ cười, cô cũng cười theo cậu.
Cuộc gặp tình cờ giữa họ cùng đoạn đối thoại với ngữ điệu hết sức bình thường, thoải mái như vậy khiến bất kỳ ai cũng ngỡ rằng họ mới chia xa không bao lâu.
Nhưng thực ra hai người đã chia xa mấy năm rồi, dù chỉ mấy năm nhưng cả hai đều có cảm giác dài như nửa cuộc đời.
Họ đứng nói chuyện bên cầu thang, bóng đèn cảm ứng âm thanh ở tầng một đã sáng từ lâu, nhưng ánh sáng không chói mắt, như ánh hoàng hôn dìu dịu chiếu lên mặt hai người, như thể màng tơ hư ảo từ trên cao buông trùm xuống, mông lung, mờ mịt. Nhiếp Lạc Ngôn chỉ cảm thấy tầm nhìn của mình đột nhiên mờ ảo, bởi cô không nhìn rõ mặt cậu.
Rõ ràng hai người đứng sát bên nhau, nhưng dường như không có cách nào để họ có thể nhìn đối phương rõ hơn một chút.
Cô vẫn khẽ cười, hỏi: "Vừa rồi cậu đứng ở đấy, khiến mình sợ hết hồn".
"Hả? Tưởng mình là kẻ xấu sao?"
"Ừm, tình hình trật tự trị an trước và sau Tết thường không tốt, mình còn lo cậu là kẻ cướp đấy." Cúi nhìn chiếc túi xách đang ôm trước ngực, cô vẫn không thả lỏng, vẫn để yên tư thế như vừa rồi, nhưng hoàn toàn không phải do sợ hãi, có lẽ chỉ là do tiết trời quá lạnh. Tối nay cô ăn mặc phong phanh, cô cũng không ngờ mình lại mất nhiều thời gian ở chỗ Giang Dục Phong như vậy.
Dường như cậu cũng nhận thấy cô đang run lên bần bật, liền nhắc khẽ: "Hay là cậu lên nhà trước đi, mình về đây."
Trên mặt đất vương vãi vài ba đầu thuốc cùng các đám tàn loang lổ, rõ ràng cậu đã đứng ở đây rất lâu, vậy mà khi cô tới nơi, muốn bỏ về nhanh như vậy.
Cô nhận thấy rất rõ, nên vẫn đứng bất động tại chỗ. "Thực ra trước khi tới cậu có thể gọi điện trước cho mình."
"Mình bị mất điện thoại, rất nhiều số điện thoại trước đây mình không còn nữa." Đôi mắt màu hổ phách kia vẫn nhìn cô đau đáu, không giống với ánh mắt của kẻ đang nói dối. Nhưng Nhiếp Lạc Ngôn cảm thấy dường như mình bị mất đi ngôn ngữ, cũng có thể thứ mất đi là sự can đảm và sức lực. Cô không biết nên nói gì nữa, mấy năm gần đây cô vẫn dùng số điện thoại từ hồi năm thứ nhất đại học, đôi khi bản thân cũng không biết tại sao mình lại cố chấp như vậy. Thật ra, sau khi đi làm cô cũng quen một vài khách hàng làm trong ngành viễn thông, họ có rất nhiều số điện dễ nhớ, con số lại mang nhiều may mắn, có cơ hội đổi nhưng cô vẫn nhất quyết dùng số này.
Năm đó lúc ở biển, Nhiếp Lạc Ngôn đã tự nhủ với lòng mình, cần phải quên đi mọi thứ trong quá khứ để bắt đầu lại từ đầu nên cô lúc nào cũng nhắc nhở bản thân, không được dễ dàng bước vào cuộc sống của Trình Hạo, và cũng chính vì lý do này nên cô chưa bao giờ chủ động liên lạc với cậu.
Cô chưa từng nói điều này với ai, đó là việc vô cùng khó khăn. Bởi rõ ràng sống trong cùng một thành phố, mà cô lại không thể gặp cậu, cũng không thể gặp được cậu, ngay cả việc nghe thấy giọng nói của cậu cũng không thể.
Rõ ràng yêu một người như thế, nhưng lại phải nghĩ trăm phương nghìn kế để ngăn mình không yêu người đó nữa. Cô như bị lún trong vũng bùn lầy và không thể trèo khỏi đó, điều duy nhất có thể làm chính là không cho phép mình lún sâu hơn nữa. Thế nhưng, cuối cùng cô vẫn khăng khăng giữ lại số điện thoại trước đây.
Mãi tới hôm nay cô mới biết rốt cuộc mình đang mong chờ điều gì, cũng chính ngày hôm nay cô mới chịu thừa nhận, sự mong đợi ngây thơ đó cuối cùng đã thành hiện thực.
Cô đã ngăn cản bản thân bao nhiêu năm thì cũng chờ đợi trong bấy nhiêu thời gian. Thật nực cười!
Cuối cùng Trình Hạo đưa điện thoại cho cô, nói: "Lưu lại một lần nữa đi". Cô vẫn nhớ như in rất nhiều năm về trước, cũng chính cô tự tay lưu số điện thoại của mình vào máy cậu.
Lần này cô không cầm điện thoại, chỉ nói: "Vẫn là số trước đây".
Có vẻ cậu hơi sững sờ. “Mình tưởng cậu đã đổi số từ lâu rồi."
"Không." Cô lạnh tới mức co người lại, dường như không thể chịu được nữa, chỉ muốn rời khỏi đây. "Mình lên nhà đây, rảnh thì liên lạc nhé, được không?"
"Được."
Cậu gật đầu, đau đáu nhìn cô, rồi quay người bước đi.
Cô cũng cùng lúc quay người đi, vội vàng bước lên cầu thang, bước chân vội vàng như thể muốn rời khỏi đây thật nhanh. Khi đã leo lên tầng hai, đột nhiên cô dừng lại. Đèn cảm ứng lần lượt sáng lên, Nhiếp Lạc Ngôn nhìn theo bóng của mình trên sàn, cô do dự hồi lâu, rồi lại đi ngược với hướng ban đầu.
Trở lại cửa cầu thang, cô vẫn kịp nhìn thấy bóng hình cậu.
Giống như năm xưa, Trình Hạo vẫn chầm chậm bước đi, lúc này cậu đang đút tay trong túi áo khoác. Đêm lạnh như thế, chỉ cần há miệng là có thể phả ra những làn hơi trắng, nhưng cậu vẫn thủng thẳng, bước chân xem ra rất nhàn nhã. Cậu men theo vườn hoa, ánh đèn đường vẫn rọi thẳng từ trên cao xuống và cậu cứ thế bước đi.
Nhiếp Lạc Ngôn lạnh run người, hai hàm răng va vào nhau lập c