Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 134586
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/586 lượt.
n nhìn về phía anh và gật gật đầu.
Quả nhiên, Giang Dục Phong khẽ rướn mày thắc mắc: “Chẳng phải em nói là đi tìm bạn sao?”
Đúng vậy, lúc này cô chỉ biết đi dạo trong sân trường rộng lớn, chỉ là cô hoàn toàn không có kế hoạch tới đây tìm người nào cả. Nên buột miệng nói bừa: “Bạn em đang học ở đây. Thế còn anh? Chẳng phải đang hẹn gặp bạn sao?”.
Giọng anh lạnh tanh: “Đã gặp từ lâu rồi.”
Chắc là hẹn em nào thôi, Nhiếp Lạc Ngôn nghĩ thầm, chẳng phải trào lưu của những anh chàng công tử bây giờ là tìm kiếm một cô em xinh tươi nào đó đang học đại học để yêu sao?
Giang Dục Phong vừa nói dứt câu, đã nghe thấy có người gọi từ xa: “Tiểu Nhiếp!”.
Một nam sinh đang bước xuống từ bậc thềm tòa nhà giảng đường, anh chàng rảo bước tới trước mặc Nhiếp Lạc Ngôn, phấn khởi hỏi han: “Sao cậu lại tới đây?”
Nhiếp Lạc Ngôn sững người, cô không ngờ lại có thể gặp Lý Minh Lượng ở đây. Không chờ cô trả lời, anh chàng nói tiếp: “Định bất ngờ tấn công à? Hay là muốn tạo bất ngờ cho bọn mình? Mình thấy con người cậu chẳng phúc hậu chút nào, mấy lần trước rủ cậu cùng đi chơi, tại sao cậu không chịu đi?”.
Cô căng đầu trước những câu hỏi liên tiếp như súng liên thanh của Lý Minh Lượng, dừng lại một lát rồi mới đáo: “Giáo viên hướng dẫn giao cho tớ rất nhiều nhiệm vụ, làm gì còn thời gian chơi với lũ quỷ các cậu chứ?”. Giọng nói thản nhiên nhưng chỉ có cô mới cảm nhận được nỗi buồn tận đáy lòng mình. Không phải không muốn đi, mà là khi đi lại gặp những người không nên gặp, chỉ sợ mọi cố gắng trước đây của mình trở thành công cốc.
Cô mất bao nhiêu thời gian như vậy, nhưng hiệu quả thu được lại vô cùng nhỏ bé, rốt cuộc là tới lúc nào mới có thể thực sự thoát khỏi cái gông cùm trong lòng ấy?
Lý Minh Lượng không hề nghi ngờ về lý do cô đưa ra, nói: “Thực ra giáo viên hướng dẫn của bọn mình cũng vậy, luôn biến bọn mình là nhân công miễn phí để sai khiến. Này, lâu lắm bọn mình không gặp, hôm nào chúng mình tụ tập để trao đổi về những trải nghiệm tâm lý khi bị áp bức đi”. Dường như nhớ ra điều gì, anh chàng chỉ về phía sau nói: “Tên tiểu tử Trình Hạo đang học ở đây, cậu có muốn vào gặp hắn không?”
Đột nhiên nghe thấy cái tên này khiến Nhiếp Lạc Ngôn không khỏi giật mình, giọng cô chùng xuống: “Không, lát nữa mình có việc nên giờ phải đi đây”.
Lý Minh Lượng vẻ như có chút thất vọng: “Cậu có thể ở lại không, để bọn mình có cơ hội mời cậu ăn tối chứ!”
Cô vẫn lắc đầu.
“Thế thôi vậy.” Lý Minh Lượng nhìn ra phía xa, tò mò hỏi: “Bạn cậu à?”
Cô nhìn theo hướng tay chỉ, lúc này mới nhận ra người cậu bạn chỉ là ai. Giang Dục Phong không biết tự lúc nào đã đi tới chỗ cách họ đứng khoảng chục mét, anh đang quay lưng lại gọi điện. Cô ậm ừ cho xong, chỉ thấy Lý Minh Lượng chú ý quan sát Giang Dục Phong, rồi quay sang cô trêu: “Bạn trai à?”.
Nhiếp Lạc Ngôn sau này luôn nghĩ, giây phút đó nhất định là mình đã bị trúng gió, hoặc cũng có thể bị thứ gì đó khống chế thần kinh nên sau một lúc sững người ngắn ngủi lại không thể phủ nhận, như thế bị ma xui quỷ khiến vậy.
Thật đê tiện! Cô đã mặc nhận một sự việc không phải là sự việc như vậy!
Thế mà chỉ mới một tiếng trước, rõ ràng cô còn nghĩ cách để thoát khỏi Giang Dục Phong, nhưng hiện giờ lại biến anh thành công cụ.
Không sai, cô đê tiện tới mức lợi dụng anh, không những thế lại còn lợi dụng trong khi anh không hề hay biết.
Quả nhiên, Lý Minh Lượng hơi ngỡ ngàng, rồi nhanh chóng cười ha hả nói: “Đây đúng là tin hot, lát nữa mình phải nói cho Trình Hạo biết mới được”.
Cứ nói cho cậu ấy đi. Cô khẽ cúi đầu nghĩ thầm, đi nói cho cậu ấy rồi miêu tả lại phản ứng của cậu ấy cho mình nghe…
Nếu biết mình có bạn trai rồi, liệu cậu ấy có cười trừ cho câu chuyện không nhỉ? Hay lại ngỡ ngàng? Hay lại giống như mình thầm mong có được đối phương nên sẽ cảm thấy hơi thất vọng và chán nản? Mặc dù biết rõ xác suất xảy ra điều thứ ba là vô cùng thấp, nhưng cô vẫn khăng khăng phỏng đoán một cách nực cười.
Lý Minh Lượng đang kẹp bên tay hai quyển sách dày cộp, anh chàng trò chuyện qua loa với cô thêm vài câu rồi nói: “Mình có chút việc nên phải đi trước, lần sau rảnh sẽ tới chỗ cậu xin bữa cơm đấy!”.
Cô đáp: “Được, nhớ gọi điện đấy”. Vừa quay đầu thì thấy Giang Dục Phong một tay đút túi quần, một tay nghịch điện thoại, anh vẫn đứng cách cô khá xa, trông có vẻ rất thảnh thơi, như thể không muốn làm phiền tới câu chuyện hàn huyên giữa hai người.
Bởi việc vừa rồi khiến Nhiếp Lạc Ngôn chột dạ, nên cô chủ động bước tới và cười với anh.
Đứng ở sân trước giảng đường, cô bất giác ngẩng đầu lên, tòa nhà cao năm tầng chia thành bốn khu đông tây nam bắc, các hành lang nối liền bên những bức tường kính. Trong vô số các phòng học lớn nhỏ kiaTrình Hạo đang ở đâu? Cô đứng ngây ra một lúc, rồi bắt đầu đi tìm từng phòng một.
Chắc chắn là điên rồi. Cô vừa lướt nhìn từng khuôn mặt và bóng hình lạ lẫm vừa nghĩ, chắc chắn mình điên thật rồi nên mới quyết định làm thế này. Nhưng cô lại không thể dừng lại đ