Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 134589
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/589 lượt.
cười, rồi không hề do dự uống cạn chỗ rượu còn lại trong ly.
Linda luôn nghĩ anh chỉ coi mình là nhân viên sai vặt, không ngờ anh lại đứng ra bảo vệ cô như vậy, thậm chí cách ngày lại cho phép nghỉ nửa ngày để cô có thể nghỉ ngơi.
Sau này bạn thân của Linda than rằng: “…Bởi thế mới nói, chả trách những tin đồn về vô số chân dài bên cạnh ông chủ cậu nhiều như vậy, hoàn toàn không phải không có nguyên do”.
Từ đó về sau, Linda yên phận đi theo làm thư ký cho anh, đã nhiều năm như vậy, cô lại không hiểu nổi anh, chỉ vì người đàn ông này quá đa diện, lười biếng, ghê gớm, đủng đỉnh, quyết đoán… Cô không thể phân biệt nổi đâu mới là con người thật của anh.
***
Từ thang máy vang lên một tiếng “tinh” giòn giã, khiến Linda định thần đưa mắt nhìn xung quanh, bất giác cười nói: “Song Song, sao em tới đây?”
“Tìm anh ba.” Ninh Song Song xách chiếc túi cỡ đại làm bằng chất liệu thân thiện với môi trường tung tăng bước vào, cô nàng chỉ gõ cửa tượng trưng rồi đi thẳng vào bên trong.
Người đàn ông ngồi sau chiếc bàn làm việc lớn chỉ ngẩng đầu lên nhìn cô nàng một cái rồi thờ ơ hỏi: “Em tới làm gì vậy?”.
Ninh Song Song ba chân bốn cẳn chạy tới, cất giọng ngọt như đường hỏi: “Tới rủ anh đi ăn, sợ anh bận bịu đến mức không thèm lo cho bản thân ấy mà.”
“Thế à, cảm ơn lòng tốt của em”, Giang Dục Phong thẳng thừng đáp, rồi tiếp tục cúi đầu xuống đống công văn.
Dường như đã quá quen với điều này, Ninh Song Song không lấy gì làm lạ, cô nàng đi tới đi lui trước bàn làm việc một hồi, cho tới khi người kia phải tự động mở miệng: “Trưa nay anh không rảnh, em đi ăn một mình đi”.
“Nhưng gần đây em bận tối mặt với việc hoàn thiện nhà mới cho anh, mà anh lại phải tiếp khách nhiều, anh em mình lâu lắm không đi ăn cùng nhau rồi.”
“Em nói là bận làm việc thay anh, thế tại sao bây giờ vẫn có thời gian lượn lờ ở đây hả?”
“Hả?”, Ninh Song Song buồn thiu đáp trả: “Người ta cũng có muốn tới làm phiền anh đây, tại đã hẹn với chị Nhiếp là cùng đi xem phim rồi tiện ăn cơm luôn, ai ngờ chị ấy lại ốm, hôm nay phải nghỉ ở nhà, không đi được.”
“Vậy em có thể đi một mình”, Giang Dục Phong thậm chí còn chẳng thèm ngẩng đầu lên đề nghị.
Thấy anh có vẻ bỏ qua chi tiết quan trọng, Ninh Song Song đành phải nhấn mạnh lại lần nữa, “Em nói là chị Lạc Ngôn bị ốm rồi.”
Kết quả là Giang Dục Phong chẳng thèm nháy mắt, thong thả hỏi: “Trông anh giống bác sĩ lắm sao?”.
Mặc dù rất tức giận nhưng thực sự không thể kìm lòng hiếu kỳ đang sôi sục của mình, cô nàng lắm điều Ninh Song Song sán lại gần anh, khẽ hỏi: “Có phải anh chị cãi nhau không? Đã mấy ngày không thấy anh ghé qua nhà mới rồi”.
Câu nói vừa dứt, Giang Dục Phong đã quẳng ngay bút xuống bàn, nửa cười nửa không nhìn cô nàng nhắc nhở: “Hiếu kỳ quá cũng không hẳn là chuyện hay đâu.”
Nụ cười này quá quen thuộc, rõ ràng là sự uy hiếp trá hình! Ninh Song Song sợ tới mức rụt đầu rụt cổ, trong lòng không kìm nổi sự tò mò thầm nghĩ, đúng là quá bất thường, rõ ràng thái độ khác một trời một vực so với thời gian trước. Trước đây, đến cả thời gian nghỉ trưa ngắn ngủi anh cũng tận dụng đến thăm chị Nhiếp Lạc Ngôn.
Hơn nữa, hôm qua cô nàng cũng chú ý nhắc tới anh ba trước mặt Nhiếp Lạc Ngôn, nhưng chị ấy cũng có thái độ lạnh nhạt giống hệt anh ba, lại còn chuyển chủ đề nói về người khác nữa chứ.
Kỳ quặc, đúng là quá kỳ quặc.
Chỉ có mấy ngày ngắn ngủi mà cục diện dường như đã thay đổi rất nhiều, bề ngoài xem ra vẫn bình yên, nhưng bên trong lại ngầm nổi sóng, khiến cô nàng - người ngoài cuộc này - chẳng thể hiểu nổi.
Có điều, xem ra ý đồ vén tấm màn bí ẩn ở chỗ Giang Dục Phong lên là điều không thể. Để tránh những ánh mắt càng lúc càng ghê gớm hơn, cũng có thể để tiến thêm một bước nữa trong kế hoạch, Ninh Song Song dừng lại một cách rất ý thức, chọn cách im lặng.
Tiếp tục đi đi lại lại thêm hơn mười phút mới nhận được ân điển: “Đi ăn thôi”.
“Được thôi!” Cô nàng vỗ vỗ tay, phấn khởi kéo anh ra khỏi văn phòng.
***
Ai ngờ bữa cơm đó lại có sự xuất hiện của nhân vật thứ ba.
***
Ngồi trong nhà hàng, Ninh Song Song mở to đôi mắt đen, sáng long lanh ngắm nghía Giang Dục Phong một lượt, đương nhiên, ánh mắt cũng không quên liếc người con gái ngồi đối diện, có điều không thấy hứng thú lắm, bởi hiện giờ cô nàng là người ủng hộ trung thành của Nhiếp Lạc Ngôn.
Từ trước tới giờ cô luôn khoe mẽ mình khác với những người anh trong gia đình, bản thân cô ở phương diện nào đó thì rất vững lòng, khi đã quen biết một người thì sẽ luôn dũng cảm nhìn thẳng về phía trước, cũng giống như mối thiện cảm của cô dành cho Nhiếp Lạc Ngôn càng ngày càng rõ, vì vậy nên trong mắt cô nàng, đám con gái khác có liên quan tới Giang Dục Phong chẳng khác gì không khí.
Có điều, dường như anh ba không như thế, anh đang rất vui vẻ với vị tiểu thư không khí này, chỉ mới nói chuyện có mấy câu mà đã khiến cô ta cười khúc khích.
Ninh Song Song bất giác cảm thấy buồn vô cùng: Vốn tưởng hôm nay anh ba mở lòng nhân ái của bậc huynh trưởng, ai ngờ anh chỉ gọi cô tới làm kỳ đà c