XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Chỉ Trong Lời Nói

Không Chỉ Trong Lời Nói

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 134451

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/451 lượt.

Vị trí căn phòng cô ở đẹp vô cùng, từ cửa sổ nhìn ra ngoài có thể thấy mặt hồ bị bao phủ bởi một lớp sương dày đặc, thật giống với cảnh tượng được miêu tả trong sách, khói sóng mịt mù.
Nhiếp Lạc Ngôn ngắm phong cảnh một lát rồi lại chạy tới trước máy tính tìm và tải trò chơi, lúc này chuông cửa đột nhiên vang lên.
Biết trước người đó là ai, nhưng sau khi mở cửa, cô vẫn hỏi: “Sao anh lại tới đây?”.
“Công việc xong xuôi rồi, đương nhiên phải về chứ.” Dường như tâm trạng của người đó đã tốt hơn đôi chút so với buổi sáng, anh chàng lại bắt đầu làm mưa làm gió: “Rót cho anh cốc nước”.
Cô cũng tiện tay lấy cốc rồi rót nước cho anh, lúc đến gần mới thấy thoang thoảng mùi rượu.
“Sáng sớm mai sẽ đi Ô Trấn”, Giang Dục Phong ngồi xống sô pha nói.
“Nhưng trời đang mưa”, cô hơi lo lắng, đường sẽ khó đi.
Nhưng anh chẳng muốn nói gì thêm, cứ thế dựa vào ghế sô pha, đôi mắt khẽ nhắm, điệu bộ biếng nhác, chẳng động đậy gì nữa.
Nhiếp Lạc Ngôn nghĩ, đàn ông bây giờ, đặc biệt đám đàn ông được gọi là người làm ăn, đều chẳng có phép tắc gì cả. Trời còn sáng thế mà đã uống rượu tới mức này.
Giang Dục Phong vẫn cầm chặt cốc nước trong tay, Nhiếp Lạc Ngôn còn đang suy nghĩ xem có nên tới đó lấy nó ra không thì anh đột nhiên lên tiếng: “Sao lạnh thế này?”.
Cô sực nhớ ra mình chưa đóng cửa sổ. Vừa rồi ngắm phong cảnh nên cô hơi hé cửa, đương nhiên là cảm thấy lạnh. Cô bước tới đóng cửa, thấy dáng vẻ anh như sắp ngủ thiếp đi, liền nhắc: “Mau về phòng của mình mà ngủ”.
Anh không đếm xỉa tới cô, thậm chí còn chẳng thèm động đậy.
Nhiếp Lạc Ngôn chờ một lát, chẳng có cách nào, đành phải lấy cốc nước trong tay Giang Dục Phong ra, nhưng cô vô tình chạm ngón tay vào ngón tay anh, cảm giác hơi lạnh. Thực ra, thể chất của anh lúc nào cũng vậy, tuy rất ít khi uống say, nhưng điều kỳ lạ là, chỉ cần uống nhiều rượu một chút là nhiệt độ cơ thể sẽ hạ xuống. Bởi thế trước đây cô không thích anh ra ngoài giao thiệp, vì khi về, anh sẽ dùng bàn tay lạnh như băng của mình ôm cô. Mùa hè thì không cần nói, nhưng mùa đông cũng vậy, dường như lúc nào anh cũng coi cô là lò sưởi.
Cho dù cô có chống cự cũng vô dụng, đa phần là anh làm theo ý mình, thậm chí có lần còn dùng bạo lực, giơ tay bịt luôn cái miệng hay oán thán của cô lại, tới tận khi cô ngoan ngoãn giơ tay đầu hàng, cam tâm tình nguyện để anh ôm chặt mới thôi.






Đóng cửa sổ, điều hòa lại bật, trong phòng rất ấm, chỉ cần mặc một chiếc áo cũng không cảm thấy lạnh nhưng cô vẫn đẩy anh ra. Cuối cùng anh hơi mất kiên nhẫn vì sự lắm điều của cô, liền nheo mắt nhìn cô hỏi: "Lại thế nào nữa đây?".
"Lên giường mà ngủ. Như vậy sẽ không sợ cảm lạnh…"
Nhiếp Lạc Ngôn vừa dứt lời, anh đã nắm lấy tay vịn ghế sô pha đứng dậy, đi ngang qua cô rồi nằm lên giường.
"... Em bảo anh về giường của mình mà ngủ." Nhiếp Lạc Ngôn bất giác ngây người, lòng thầm nghĩ, sao anh ta lại tự tiện vậy chứ? Nhưng cô chẳng có cách nào khác, bởi anh đã ngủ rồi, nằm dang tay dang chân, đến cả chăn cũng chẳng thèm đắp nữa, cũng có thể anh chàng lười động chân động tay cũng nên.
Cô thở dài, vừa bước tới chỗ anh, vừa làu bàu: "Em thực sự trở thành bảo mẫu của anh mất rồi". Đúng vậy, bưng nước, đắp chăn, không phải bảo mẫu thì là gì chứ? Cô tưởng anh đã ngủ thiếp đi, ai ngờ anh vẫn nghe thây, bờ môi mỏng khẽ nhếch lên.
Không có lửa làm sao có khói, huống hồ đám thợ săn ảnh kia lại vô cùng lợi hại, mức độ chứng thực sự tình của những bức ảnh chụp lén ấy có thể lên tới tám, chín mươi phần trăm, khiến người ta không thể không khâm phục độ chuyên nghiệp của bọn họ.
Cho nên lúc nhìn thấy tấm hình trên báo, ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu Nhiếp Lạc Ngôn là: Thật quá ngốc! Nếu không gặp dịp góp vui, nếu Bạch Nghiên Nghiên kia thực sự yêu Giang Dục Phong, vậy thì cô ta thực sự quá ngốc. Không những ngốc mà còn đáng thương nữa.
Người đàn ông này, lúc nào cũng rất tự nhiên, phóng khoáng, nhưng rốt cuộc thì không ai biết được anh ta thực lòng với cô nào.
Yêu một người như vậy, chẳng phải là tự làm khổ mình sao?
Thực ra cô rất thích Bạch Nghiên Nghiên, cô ta xinh đẹp, dáng chuẩn, còn nhận được giải gương mặt mới trong triển lãm phim nước ngoài diễn ra vào tháng Năm năm ngoái. Ở thời điểm này, cô ta là ngôi sao đình đám nhất. Vì thế, Nhiếp Lạc Ngôn cầu nguyện thay cho cô nữ minh tinh trẻ hi vọng cô ta đừng đen đủi như thế.
Yêu một người vốn đã quá vất vả rồi, huống hồ lại yêu ngay anh chàng Giang Dục Phong này.
Nhưng Nhiếp Lạc Ngôn cũng thấy khó hiểu ở chỗ: Nếu anh ấy đã như thế tại sao lại còn gọi cô đi du lịch cùng nhỉ?
Anh nói trên đường đi rất buồn chán, nhưng những người có thể giải buồn cho anh quả thực rất nhiều, cứ cho là không phải cô nàng Bạch Nghiên Nghiên kia, thì cô vẫn tin chắc rằng sẽ có những cô gái khác sẵn sàng làm điều đó.
Kỳ thực lúc này cô chẳng muốn đi Ô Trấn chút nào. Vùng sông nước cổ kính trong mộng tưởng năm xưa, trong lòng từng ấp ủ bao nhiêu năm, nhưng chính lúc này đây đối với c