Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341707

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1707 lượt.

khẩu cung,vừa rồi chỉ là giai đoạn nhìn nhận, nếu không em trở về trước đi…. Anh hai ở nhà, chị không yên lòng.”
Ôn Hân nói nửa câu đầu xong, Tả tiểu thư còn muốn phản bác, nhưng nửa câu sau ra khỏi miệng liền thành công khiến cô im lặng.
“ Cũng đúng, anh Ôn cũng phải cần đến chúng ta chăm sóc.” Nhớ tới tình cảnh vừa rồi khi lái xe tới nhà họ Ôn trước, mặt của Tả Dữu khổ không nói ra được.
Cuối cùng, Ôn Hân và Tả Dữu mỗi người đi một ngả, Tả Dữu về nhà họ Ôn để xem xét, một lớn hai nhỏ kia. Còn Ôn Hân thì bị mang đến cục cảnh sát tiếp tục phối hợp công việc.
Cục cản sát khi Giang Khẩu so với đồn cảnh sát nhỏ của đám người Lưu Đông không biết lớn hơn bao nhiêu lần.
Đã sáu giờ tối, ở cửa lớn đèn điện sáng rực ra ra vào vào đều là người.
Ôn Hân xuống xe đứng ở trước cửa, vừa lúc có một đám người say sỉn đánh nhay bị đưa vào, mùi bia, rượu trắng thậm chí là rượu đỏ hòa lẫn vào nhau thổi qua bên người cô, còn mang theo mùi tanh của máu, khiến dưới chân Ôn Hân lảo đảo mấy cái.
“ Đi vào đi” một cảnh sát xuống xe đỡ lấy cô, tiếp đó là ra chỉ thị.
Ôn Hân gật đầu một cái, đứng vững đi theo anh ta vào trong.
Công tác tìm kiếm manh mối hồi ức của Chu Giai Di vừa mới tiến hành được một nửa, từ ngoài cửa có một người đi vào, người nọ dán ở bên tai cô thì thầm.
Rời khỏi cục công an của khu Giang Khẩu đã là chuyện của một canh giờ sau, đứng ở trong gió đông phía Nam lạnh run ẩm ướt, lòng Ôn Hân cũng phát run từng trận.
Miệng vùng kín bị rạch… trước khi chết Chu Giai Di từng bị người ta hãm hiếp? Ôn Hân rất hi vọng tờ giấy ban nãy tình cờ rơi trên mặt đất kia không phải là Chu Giai Di viết, nhưng tờ giấy kia chính là do anh cảnh sát đi vào sau đưa cho cô.
Thật sao? Không phải sao?
Ôn Hân không thể chống đỡ được nữa, đặt mông ngồi xuống đất, run rẩy lấy điện thoại di động ra.



Đã rất nhiều năm thành phố C chưa nhìn thấy tuyết rồi, tuyết rơi khiến mặt đất có những giọt nước mắt, cho dù là nước mắt đã hóa băng.
Ôn Hân lau mặt, “Lệ Minh Thần, em không thích chị ta, mà em chưa bao giờ nghĩ chị ta...”
“Bảo bối.” Khi điện thoại được nối, Lệ Minh Thần vẫn lẳng lặng nghe cô nói, cho đến khi cô nói xong, thiếu tá mới lên tiếng cắt ngang, “Đừng khổ sở, kết quả ngày hôm nay chị ta phải nhận không phải vì em không thích cô ta.”
“Thiếu tá...” Ôn Hân vịn lấy cành cây, từ từ ngồi xổm xuống, “Nhưng trong lòng em cảm thấy khó chịu.”
“Khó chịu thì cứ khóc đi, bản thiếu tá cho em khóc năm phút, khóc xong thì không được khóc nữa đâu đấy.” Lệ Minh Thần nhất thời hào phóng khiến cảm giác lo lắng của cô cả chiều nay lập tức biến mất sạch sẽ.
Để cho cô vui mừng, tình hình của nhà họ Ôn tốt hơn cô tưởng tượng. Vừa vào đến cửa, trong bếp đã truyền đến tiếng ‘đông đông’ của muôi xào thức ăn, anh trai đang bắt đầu nấu cơm cho cô, nhưng chân trước mới bước vào phòng ngủ, chân sau liền phát hiện người đang dỗ hai đứa bé khóc lóc thảm thiết, không phải Ôn Lĩnh thì là ai.
“Ai ở trong nhà bếp vậy?”
Ôn Hân hơi sững sờ. Ôn Lĩnh ngẩng đầu, nhàn nhạt nhìn em gái một cái, “Tả Dữu chọn phòng bếp.”
Cái gì mà Tả Dữu chọn phòng bếp? Ôn Hân đang nghĩ không ra thì đồ chơi trong tay tiểu Ôn đã bị Mao Mao giành hết sạch, ấm ức bĩu môi nói, “Chị mất hứng nên mới đi nấu cơm. Nhưng ba ở đây, mà một món đồ chơi cũng không để lại cho con...” Nói xong, hai tay tiểu Ôn trống không ấm ức lã chả chực khóc.
Ôn Hân liếc nhìn bạn nhỏ Mao Mao đang đứng trong góc ôm thật chặt một vài món đồ chơi trong tay, khóe miệng hơi cong lên, gật đầu với Ôn Lĩnh, “Anh cứ đi ra đi.”
Ôn Lĩnh đi đứng bất tiện, thời gian từ phòng ngủ đến phòng khách vừa đúng thời gian cho Ôn Hân cân bằng lại cảm xúc. Chờ đến khi anh trai trượt xe lăn đi ra, Ôn Hân bắt đầu hòa giải màn nhạc dạo không mấy vui vẻ này.
“Em đã nhìn thấy, là chị ta...” Trong lúc nói chuyện, trong đầu Ôn Hân đột nhiên xuất hiện người mặc bộ váy trắng đơn giản, giọng nói của cô cũng trầm trầm. Vốn là, Ôn Hân vì anh trai vẫn còn tình cảm với Giản Di, khi nghe được tin xác nhận, người đàn ông nói không khóc, nhưng vẫn có đau lòng. Nhưng Ôn Lĩnh thì không có, biểu hiện của anh chỉ hơi ngẩn ra.
Qua một lúc lâu, Ôn Hân vẫn trầm mặc nghe được một câu nói ngoài ý muốn của anh trai.
Ôn Lĩnh nói, “Hân Hân, anh muốn cho Mao Mao ở lại...” Nhìn vào mắt em gái, anh nói tiếp, “Về sau nuôi con bé như con nuôi vậy.”
“Không được! Tại sao chứ!”
Ôn Hân còn chưa lên tiếng, Tả Dữu cầm muôi đã chạy thẳng từ phòng bếp ra, “Đầu óc của anh bị lừa đá lại còn nuôi cá vàng ở trong đầu rồi phải không Ôn Lĩnh, anh nghĩ như thế nào vậy hả, kể cả chị ta có chết thì anh đã quên khi còn sống chị ta đã làm gì với anh hả? Đã không báo đáp lại còn để lại một gánh nặng lớn như vậy... Hơn nữa không phải đứa bé kia còn có ba sao?”
“Giữ Mao Mao lại hay không đều là chuyện của nhà họ Ôn chúng tôi, không liên quan đến người ngoài.”
Đối với sự kích động của Tả Dữu, Ôn Hân ít nhiều có chút không hiểu, nhưng anh trai tính tình ôn hòa lại có thể nói ra


Pair of Vintage Old School Fru