Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341702

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1702 lượt.

lấy đùi, hồi lâu mới nói: "Ai cũng không thể đuổi tôi ra khỏi quân đội, tôi không có bệnh..."
"Ai cũng không muốn đuổi chú đi à..." Vào quân đội bao nhiêu năm nay, Lệ Minh Thần là tiểu tử thối không nghe lời Cao Hán nhất, tên tiểu tử thối này, nên nắm bắt cậu ta như thế nào đây...
Doanh trưởng Cao đã ưu sầu rồi, dựa theo lời của bác sĩ khoa mắt Dương Khiết nói với bọn họ, bệnh mắt này của Lệ Minh Thần, trị liệu càng sớm thì càng tốt, nếu để lâu, không mù cũng thành mù. Làm sao đây làm sao đây... Cao Hán vẽ vòng tròn tại chỗ.
Lúc này cửa doanh bộ được mở ra từ bên ngoài, nghe thấy tiếng động Cao Hán ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy cái đầu nhỏ của Triệu Hoành Thân ló vào, anh ta hướng về phía Cao Hán vẫy vẫy tay, gọi anh ra ngoài.
Cuộc đời của Lệ Minh Thần chưa bao giờ phải đối mặt với lựa chọn như vậy, dựa theo lời nói của bác sĩ, phẫu thuật trị liệu chỉ có 50% cơ hội khỏi hẳn, 50% không khỏi thì sao, chẳng lẽ muốn nửa đời sau của anh làm một người tàn phế?
Thiếu tá Lệ lại bắt đầu bức mấy cọng tóc ngắn trên đầu. Đầu tóc ngắn ngủn đột nhiên trở nên êm dịu, giọng điệu dịu dàng cùng bất mãn đột nhiên vang lên: "Thiếu tá Lệ, giấu bệnh sợ thầy không phải là một tố chất mà người lính đúng quy cách nên có, lại càng không phải là biểu hiện người đàn ông của em nên có."
Anh mãnh liệt ngẩng đầu lên, nhìn thấy Ôn Hân đang nửa cười nửa giận nhìn anh, Lệ Minh Thần thoáng cái nhảy dựng lên: "Sao em lại tới đây!"
"Em không được đến đây sao? Nếu không đến con của chúng ta biết ba của nó nhát gan ngay cả bệnh cũng không dám trị liệu..." Ôn Hân vẫn tươi cười như cũ.
"Ai bị bệnh, anh không bệnh!" Cố chấp cãi lại lần thứ hai, Lệ Minh Thần vươn thẳng cổ hai giây, đột nhiên kịp phản ứng trở lại: "Con..."
Lệ Minh Thần phản ứng trong chốc lát, hai mắt trợn to lần nữa, ánh mắt từ trên khuôn mặt của Ôn Hân liên tục dò xét đến bụng của cô, "Em, em, em... Đây, đây, đây..."
"Em cái gì, đây cái gì. Anh sắp làm ba rồi, Lệ Minh Thần, anh nghe rõ cho em, anh sắp làm cho ba, cho nên mắt nhất định..."
Giọng điệu cứng rắn của Ôn Hân đi vào chủ đề chính đột nhiên lại mắc kẹt —— thiếu tá vùi đầu vào cổ cô, chờ đón chính là cảm giác ấm nóng trên bả vai.
Đều nói đàn ông không dễ dàng rơi lệ, Lệ Minh Thần nguyện ý chỉ dâng hiến cho một lần này thôi, anh không muốn nói cho Ôn Hân, cứ trằn trọc không yên suốt cả đêm, ý niệm trong đầu mình đã từng động tới thì đã ở trên cương vị người lính rồi.
Anh thật sự sợ, sợ giống như người cha đã mất của anh, bị đẩy mạnh vào bệnh viện sau đó không được mặc quân phục này nữa.
"Vợ, nếu mắt anh bị mù thật thì làm sao đây?" Thiếu tá khụ khụ hai tiếng, dùng giọng mũi xóa đi một ít.
"Mắt có bệnh thì phải chữa, hiện tại trị liệu lại phát triển như vậy, huống chi, cho dù trị không hết vẫn còn có em nuôi anh, nếu không từ nay chúng ta cùng nhau nuôi dưỡng đứa bé trong bụng..." Ôn Hân thoải mái nói, Lệ Minh Thần muốn khóc lần nữa.
Cùng chung hoạn nạn, không phải ai ai cũng có thể làm được, dù sao bệnh của mắt anh cũng không dễ dàng trị liệu như vậy.
Ôn Hân vỗ vỗ người đàn ông cao hơn mình một cái đầu, nói: "Thiếu tá, khó chịu thì cứ khóc đi, em sẽ bớt cho anh, đúng chuẩn sáu đồng một giọt..."
Lệ Minh Thần: cô vợ này chưa được trừng trị đủ mà!
Đã quyết định sau này làm thế nào, trong lòng thiếu tá Lệ nhất thời nghĩ ra một chủ ý, có em bé, có lẽ hôn sự của bọn họ bà Nghiêm sẽ không phản đối nữa. Nhưng thiếu tá Lệ không có ý định kết thúc như vậy, anh cảm thấy tối thiểu anh nên nói một chuyện cho bà Nghiêm biết.
Lúc nhận được điện thoại của Tưởng Nhất Băng thì Nghiêm Mỹ đang ở sân bay Vân Hải của thành phố C chuẩn bị đăng ký đi Mĩ. Trong khoảng thời gian này vẫn luôn bận chuyện của Lệ Minh Thần, kết quả ở bên công ty tổng bộ có việc chưa kịp xử lý xong, vốn định thừa dịp thời gian này ổn định, tự mình tranh thủ thời gian bay qua Mĩ, thật không nghĩ đến trong lúc quan trọng này, thân thể của Lệ Minh Thần lại xảy ra chuyện như vậy
Con trai à con trai, con học cái gì không học, lại học theo Ngụy Dược từ chối trị liệu làm chi hả... Ngồi ở trong xe trên đường về, trong lòng Nghiêm Mỹ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. Bà không rõ chính là, giữa Lệ Minh Thần và Ngụy Dược, nói theo tính chất mục đích, là xui xẻo một trời một vực.






Sau khi vào quân ngũ, Lệ Minh Thần tham gia đủ các loại quân diễn lớn nhỏ không dưới mười lần, vết thương trên người cả mười lần đều không giống nhau, mà những vết sẹo sau lưng chính là những chiến tích khiến anh phải kiêu ngạo mà anh đã đạt được.
Trong số đó, biểu hiện nổi bật nhất, đồng thời còn được thủ trưởng T khen ngợi là khi tham gia diễn tập đối kháng năm ngoái... Lần đó Lệ Minh Thần mang theo hai mươi người trực tiếp đánh thẳng vào sau lưng quân hỏa lực, trở thành trận đấu kinh điển lấy ít đánh nhiều đi vào lịch sử.
Sư trưởng Cầm Trần nói với Lam Phương lời đánh gía của chỉ huy trưởng Nhất Minh, cho dù Nhất Minh có lợi hại hơn nữa thì chỉ cần gặp Lê Minh Thần xuấ