Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé
Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341690
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1690 lượt.
hướn mày: nhưng như vậy mới có thể một cú trí mạng, đơn giản mà trực tiếp.
Cáo Hán đã sớm chuồn mất, thừa dịp lúc người trong nghề là thủ trưởng Nghiêm dạy dỗ thì Tả Dữu cọ tay áo vào Ôn Hân vẫn đang chìm trong trạng thái đờ đẫn “bị lập gia đình” bên cạnh, “Chị dâu, chị yên tâm, kể cả ngày mai anh hai có đi chữa bệnh thì hôm nay em cũng có thể tổ chức một buổi hôn lễ thuận lợi vui vẻ, kể cả có phải coi tiền như rác cũng được.”
Coi tiền như rác? Lúc này trong đầu óc Ôn Hân đâu còn dư tế bào não để hiểu xem coi tiền như rác là cái gì, bây giờ cô chỉ muốn gạt đi ý niệm hai người kết hôn vội vã của ông thủ trưởng đi.
Ông ơi, ông đừng làm náo loạn nữa. Ôn Hân nhìn Nghiêm Quang Dụ đang lôi kéo Nghiêm Mỹ đi bàn chuyện cụ thể, thì cô kéo cánh tay Lệ Minh Thần. “Nếu không trị mắt thì đừng hòng em gả cho anh.”
Vợ có thuật của vợ
Cuối cùng Ôn Hân cũng hiểu được câu nói ‘nhiều người có sức mạnh lớn’ này, đặc biệt trong đám người kia còn có một thợ giày thối một mình đối mặt với ba Gia Cát Lượng, vậy thì sức mạnh lớn đó chỉ có thể lấy từ đáng sợ để hình dung.
So với lần trước gặp Tả Tuấn, thời gian bất giác đã trôi qua hai mùa hạ thu rồi, ngoại trừ thịt viên nhỏ ngoài ý muốn ở trong bụng Ôn Hân ra, thì quan hệ của hai người vẫn không thay đổi chút nào. Hormone của Tả ngựa đực lại càng vạn năm biểu hiện cả ra ngoài mặt đến chết không đổi, nhìn thấy Ôn Hân thì câu đầu tiên chính là: "Đừng gả cho cậu ấy nữa, gả cho tôi đây này, bây giờ hối hận vẫn còn kịp đấy...."
Ngày mai đã chính thức bước vào tháng một rồi, mức độ giá lạnh trong mùa đông của thành phố C cũng không kém cạnh gì, thế nhưng với thời tiết này mà cổ áo của ngựa đực vẫn lộ ra mảng thịt rõ ràng không khỏi khiến lông mi của Ôn Hân rung lên hai cái.
"Ngại hình tượng." Mấy ngày qua vừa vội vàng tra tìm tư liệu bệnh viện, vừa phải bận rộn bị đám người kia vây quanh tứ phía, tinh thần của Ôn Hân càng trở nên bình tĩnh hơn, cô nhẹ nhàng bỏ qua những lời này, xoay người đi vào trong khách sạn.
Cô, Lệ Minh Thần cùng với bà Nghiêm đã sớm định ngày mốt bắt xe lửa đến Bắc Kinh, bệnh viện của tổng quân khu bên Bắc Kinh kia, bà Nghiêm đã liên hệ được bác sĩ tiếp nhận trị liệu rồi, nghe nói là bác sĩ khoa mắt hạng nhất hạng nhì toàn quốc. Hôm nay vốn là Dữu Tử điện thoại tới, nói là đưa bọn họ đi thực hiện trước, nhưng cô đến nơi rồi mới phát hiện ngoại trừ mùi hương của vị ngựa đực tiên sinh cuốn lấy ở phía sau ra, đừng nói tới Dữu Tử, thậm chí một người đàn ông khác cũng không thấy đâu.
Nhưng Ôn Tiểu Noãn là ai kia chứ, chính là Ôn Tiểu Noãn độc nhất vô nhị, bạn nhỏ Ôn Tiểu Noãn tự khoe so với Albert Einstein thì bé có nhiều hơn hai tế bào não, chuyện gả cô lớn như vậy, sao lại không có phần của cô bé cơ chứ!
Cho nên khi cô bạn nhỏ Ôn Noãn đưa tay véo vào cái bụng to phì (bụng nhỏ của Ôn Noãn hoàn toàn đã bị phần eo chiếm lĩnh), xoa chân đứng ở trước mặt Lệ Minh Thần còn mặt hướng về phía ba ba của mình, Ôn Lĩnh nuôi con gái yêu mấy năm nay chỉ biết, hiện tại muốn không mang bé theo —— rất khó!
"Minh Thần, anh nghĩ có lẽ vẫn nên mang theo Noãn Noãn đi thôi." Ôn Lĩnh điều khiển vị trí xe lăn, day day cái trán đau đầu nói với Lệ Minh Thần. Giọng nói cứng rắn của Ôn Lĩnh vừa ra khỏi miệng, tiểu thư Tiểu Ôn lập tức bùng nổ, "Mao Mao đâu!" Đầu ngón tay như búp sáp màu của cô bé cầm lấy ngón tay bé nhỏ bên cạnh. "Mang theo mang theo mang theo, không phải dượng đã đồng ý qua với con rồi sao, Noãn Noãn ở đâu thì Mao Mao ở đó."
Lệ Minh Thần mỗi tay ôm một người, Ôn Noãn tròn như quả bóng và Mao Mao gầy như que củi, rõ ràng sức nặng hai bên không đều.
So với đại nhân, trẻ nhỏ càng thiện biến hơn. Chỉ ngay thời gian trước, Ôn Noãn còn tức chết vì trong nhà có thêm một tiểu tử, đây không phải là đối chọi với người nhà sao, không phải là không nhận người nhà sao. Nhưng từ sau khi Ôn Lĩnh tìm cô bé nói chuyện một lần, thái độ của cô bé này liền xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất đến 360 độ. Không chỉ những đồ vật trước kia kiên quyết không đưa liền cho đi, còn có một buổi trưa Ôn Lĩnh đi vào phòng ngủ xem hai đứa trẻ ngủ trưa, vậy mà phát hiện Ôn Noãn trong giấc mơ đưa tay kéo chăn che bụng của Mao Mao lại.
Lần đó Ôn Lĩnh cũng nói lại việc này cho Lệ Minh Thần biết, thiếu ta từng hỏi anh rốt cuộc đã nói gì với con bé đó, hiệu quả còn tốt hơn so với tư tưởng giáo dục của anh.
Lúc ấy, Ôn Lĩnh chỉ cười cười nói, anh đã nói cho Noãn Noãn biết mẹ của Mao Mao đã mất rồi.
Có chuyện này, Ôn Lĩnh không nói cho Lệ Mình Thần biết, thậm chí ngay cả em gái cũng không có nói, ngày đó khi đang ngủ trưa, con gái có nói mớ.
Ôn Noãn chẹp chẹp cái miệng: Mao Mao đừng sợ, mẹ không ở đây, còn có chị mà.
Tiếng "chị" kia nặng tựa ngàn cân. Con gái vẫn luôn biết tất cả.
"Minh Thần, trong hôn lễ có hoa đồng* không?" Ôn Lĩnh tựa vào ghế dựa đằng sau, âm thanh xuyên qua hai đứa nhỏ líu ríu, nói với Lệ Minh Thần ngồi hàng ghế trước. (* hai đứa trẻ tung hoa đi dằng sau cô dâu