Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341689
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1689 lượt.
chú rể)
Để tên kia lo liệu, cho dù thời gian gấp gáp thì phỏng chừng cũng không thể thiếu hoa đồng được. Trong lòng Lệ Minh Thần thầm nghĩ, ngoài miệng lại nói, "Chốc lát nữa đến nơi rồi hãy nói."
Hôm nay nhà họ Ôn và nhà họ Tả đều lên đường, chẳng qua vì một chuyện —— hôn lễ ngày mai của Ôn Hân và Lệ Minh Thần.
Đúng vậy, là hôn lễ. Giấy hôn thú của hai người là giật, nên không làm tiệc rượu, bất luận là nhà họ Tả xuất thân thương gia, hay nhà họ Lệ xuất thân quân sự, bối cảnh hai nhà, thì việc xã giao trên internet hay tiệc rượu một-một cho chào người mới, từ trong thâm tâm đã chấp nhận chế độ mới, nhưng vẫn còn cảm giác kì lạ.
Đã có một người họ Tả coi tiền như rác cam chịu ra mặt nhận lấy nhiệm vụ này, thói quen "Có kẻ địch không đánh không phải quân nhân" này của Lệ Minh Thần đương nhiên sẽ không khách sáo mà tiếp nhận phần lễ này của anh cả.
Sau khi che giấu gần năm ngày, trước khi đi hai ngày, Lệ Minh Thần quyết định mượn cơ hội gặp mặt hai nhà, thông báo thời gian hôn lễ "sớm" để cho cô dâu có thời gian chuẩn bị.
Khi Lệ Minh Thần đẩy Ôn Lĩnh đi vào, Ôn Hân đang cầm khăn tay lau khóe miệng, trên khuôn mặt tràn đầy thỏa mãn, chén đĩa trên bàn đã trống trơn. Điều duy nhất có thể chứng minh chính là cô vừa ăn bao nhiêu, e chỉ có khuôn mặt của Tả Tuấn hiện tại là có thể miêu tả được.
"Bà xã, có chuyện cần nói với em......" Bữa ăn qua được phân nửa, thừa dịp lúc Ôn Hân ra ngoài đi toilet, Lệ Minh Thần cũng đi ra theo.
"Chuyện gì vậy?"
"Ngày mai chúng ta có hoạt động."
"Cũng sắp đi rồi, anh phải nghỉ ngơi cho khỏe, em không tham gia được không?" Đứng mệt, ăn càng mệt hơn, Ôn Hân phải đứng dựa vào thiếu tá để đi đến bồn rửa tay.
"Không được, hai chúng ta là nhân vật chính...... ngày mai là hôn lễ của hai ta..... Tả Tuấn thu xếp!" Nhìn thấy đôi mắt dịu dàng của vợ đang mau chóng trở nên sắc bén, thiếu tá Lệ quyết định nhanh chóng chuyển hóa nguy thành an nói ra, chẳng qua hiệu quả rất nhỏ, dấu răng trên cánh tay của ngài thiếu tá chính là bằng chứng.
"Lệ Minh Thần! Không phải bác sĩ đã nói phải nghỉ ngơi cho tốt sao! Hơn nữa thịt viên cũng phải nghỉ ngơi đấy!"
Trước sự thật trước mắt, bà Lệ ngoại trừ nghiêm chỉnh kháng nghị vài câu ra, làm gì cũng đều toi công.
Vì thế ngày hôm sau, Ôn Hân chỉ có thể mặc lễ phục truyền thống Trung Quốc đứng ở trong phòng hóa trang của tầng lầu Phù Dung hờn dỗi.
Quý Mai cầm bánh phấn ra sức trang điểm trên mặt cô, câu nói trong miệng trực tiếp nghe ra mùi chua, "Cậu đã thỏa mãn chưa, tớ chưa từng nhìn thấy cô dâu chú rể nào rảnh rang như hai người đấy. Haizz, người ta đã chuẩn bị tốt tất cả cho cậu rồi, cậu chỉ có việc đứng một chút thôi mà cũng đã ngại mệt, thân phận lớn như vậy ôi....." Đầu lưỡi của Quý Mai sắp uốn thành hoa rồi.
"Không phải tớ sợ Lệ Minh Thần không khỏe sao?" Ôn Hân khống chế bản thân, cô biết cho dù mình tức giận thì Quý Mai cũng sẽ không mảy may chìu cô.
"Vợ, em gọi anh sao?" Không biết từ lúc nào, thiếu tá Lệ mặc đường trang cùng dạng đã đứng ở cửa ngoắc ngoắc nhìn cô, miệng không tự chủ được bất giác thốt lên hai chữ, "Thật đẹp..."
Thông qua hình ảnh phản chiếu trong gương, Quý Mai vừa ở bên cạnh đánh phấn lên mặt Ôn Hân, vừa nhìn Lệ Minh Thần phía sau cô, "Thiếu tá, thật không nhìn ra, anh không mặc quân trang mà lại mặc "hồng trang" thật đúng là mang tư vị khác đó nha....."
Vì là mùa đông, áo cưới hiển nhiên không thích hợp để mặc, bởi vậy Tả Tuấn chuẩn bị cho hai người chính là bộ đường phục đỏ chót, thân thêu long phượng kim tuyến cùng với hoa đồ chiếm cứ trước ngực và cổ tay áo, vô cùng sống động.
Cũng một bộ đường trang như vậy, thân thể đã bắt đầu đẫy đà của Ôn Hân mặc vào rất vừa người, mà mặc ở trên người thiếu tá trông như thế nào lại như nhỏ hơn một vòng, khó trách Quý Mai lại nói là "có tư vị khác".
"Quý Mai, cậu định trang điểm cho cô dâu, hay là để cho mình lên sân khấu hát \'Tào Tháo cùng Dương Tu\' vậy?" Vị phụ nữ đang mang thai nào đó đã lười nhác đến mắt trợn trắng, trực tiếp cầm bánh phấn trong tay Quý Mai, phủi phủi phấn trên mặt, bắt đầu cứu vãn "mặt trắng" của cô. Quý Mai đang nén giận dưới ánh mắt của thiếu tá, mang theo những người khác trong phòng cùng nhau đi ra, cả gian phòng nhất thời chỉ còn lại hai người Ôn Hân và Lệ Minh Thần.
"Chạy đến chỗ em làm gì, không phải mẹ đã nói trước hôn lễ không được nhìn mặt nhau sao?" Thái độ của Ôn Hân rất chi là thỏa mãn trong mọi tình cảnh, người và việc nên tha thứ, cô cũng không quá dây dưa, tựa như việc xưng hô với Nghiêm Mỹ cũng vậy, bà Lệ đã cho ngài Lệ ảnh hưởng rất lớn đến hình mẫu rồi.
"Tối hôm qua có cô nàng đã trốn trong lòng anh kêu ca ầm ĩ nói ngứa lưng, cuối cùng cô nàng không ngứa ngược lại làm cho anh \'ngứa\' một đêm là ai!" Sau khi Lệ Minh Thần khẳng định trị liệu, Cao Hán đã sớm phê cho anh là nghỉ bệnh, coi như là cho tên tiểu tử này chút tiện lợi, để anh thuận tiện nghỉ kết hôn luôn.
Thời gian nghỉ kết hôn chính là thời gian nghỉ kết hôn, nhưng thời gian nghỉ kết hôn cũng không tốt, thấy thịt viên mớ