XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341679

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1679 lượt.

ến trước mặt Tả Dữu, nhìn cô.
Ngạo mạn là kết cấu kiến trúc thượng tầng xây dựng trên cơ sở tín nhiệm bản thân, Tả Dữu tự cho rằng năng lực làm việc của mình rất mạnh sau khi bị một chuyện nhỏ nghiệm chứng, phản cảm lúc ban đầu mà đại tiểu thư dành cho trợ lý Ôn đã sớm không tồn tại nữa.
"Ôn tổng, những thứ này trước đó cô cũng biết, tại sao không đưa ra sớm nói cho tôi biết?" Mắt Tả Dữu nhìn chằm chằm Ôn Hân.
"Con người chỉ có ngã xuống một phát từ chỗ vững chắc, mới có thể nhớ sai lầm đã làm mình bị đau nhiều hơn.”
Đã từng như vậy, cô vừa tốt nghiệp đại học cũng từng phạm phải sai lầm tương tự, người nọ cũng nói lời giống vậy với cô.
Ngoài cửa đột nhiên có người gõ, "Ôn tổng, Tổng giám đốc có lời muốn nói."
Vừa nãy Ôn Hân đứng lâu, chân có đau một chút, lúc này từ trên ghế đứng dậy đã hơi khó khăn, một tay vịn vào chiếc ghế ở bên cạnh.
Ánh mắt Tả Dữu nhìn cô, hoàn toàn biến mất địch ý."Tôi đỡ cô."
"Cám ơn." Đối với Tả Dữu, cô cũng không ghét.
Ôn Hân ra đến bên ngoài phòng, Vạn Cương đã đứng ở trong phòng đợi một lúc lâu, nhìn cô ra ngoài, Vạn Cương xoa tay, cảm xúc có chút kích động: "Tuyên bố với mọi người chuyện này, Vạn Bác đã thuận lợi đạt được mục đích với bộ phận điện tử của Thiên Hòa, Vạn Bác sẽ lập tức phải chính thức đổi tên là Thiên Hòa Vạn Bác, trở thành công ty con chuyên nghiên cứu linh kiện điện tử dưới danh nghĩa Thiên Hòa."
"Vậy Vạn Tổng, chúng ta chẳng phải là bị Thiên Hòa thu mua rồi...." Một nhân viên lâu năm nói chen vào.
"Đúng vậy a." Chút mất mác xuất hiện trên mặt Vạn Cương, đối với một công ty mà nói, không có gì khổ sở bằng việc giao đứa con của mình vào trong tay người khác, nhưng dù sao cũng tốt hơn là nhìn đứa con của mình chết dần đi dưới điều kiện càng ngày càng khắc nghiệt."Nhưng tôi bảo đảm, Thiên Hòa Vạn Bác có thể phát triển tốt hơn Vạn Bác cũ, đãi ngộ của mọi người cũng sẽ càng tốt!"
Đám người sôi trào.
Trong muôn vàn hưng phấn, trong lòng Ôn Hân đập thình thịch không ngừng.
Mục đích bơm tiền ban đầu của công ty trong vòng hai ngày đã biến thành thu mua toàn bộ chi phí như hiện tại, ai ở trong đó tác động đến quyết định cực kỳ quan trọng, không cần nói, cô cũng biết.
Đều nói thời gian là vũ khí sắc bén mài mòn tất cả tình cảm, nhưng hiển nhiên canh cánh trong lòng về quá khứ, không chỉ một mình cô.
"Ôn Hân, đến phòng làm việc của tôi một chút." Vạn Tổng bổ nhiệm, Ôn Hân thầm đưa ra quyết định trong lòng.






Gió muốn lặng mà không lặng được


"Vạn Tổng, tôi muốn từ chức." Hôm nay thật sự đứng quá lâu, sợi dây bị thương ở chân nối liền tới tim, đau đớn phức tạp. Ôn Hân cau mày nói với Vạn Cương đứng ở của sổ quay lưng về phía cô.
Điếu thuốc vừa mới châm trên tay Vạn Cương còn chưa hút, chỉ có đỉnh điếu thuốc là bị cháy xem một chút, giới hạn giữa trắng và xám được vạch ra rõ ràng.
"Ôn Hân, cô và Ngụy Tổng có quan hệ gì à?" Vạn Cương không trực tiếp đáp ứng đề nghị của cô, giơ điếu thuốc cầm trên tay lên, trực tiếp ném vấn đề này xuống trước mặt cô.
Giống như bí mật được giấu trong bóng tối đột nhiên bị người ta phát hiện, kéo ra ánh mặt trời. mặt Ôn Hân tái nhợt khó chịu.
"Vạn Tổng, câu hỏi này của ông không liên quan đến việc tôi từ chức, tôi có thể không trả lời."
"Cẩn thận!"
"Á...."
Sau hai tiếng kêu đó, "Starbucks" bị dọa phát ngốc, cả người trên dưới chỉ sợ động một cái sẽ làm cho hặc là hai tá đang giơ trong tay hoặc là cà phê xao động không ổn định.
Tả Dữu vừa trừng "Starbucks" , vừa đi đỡ Ôn Hân vì tránh hắn ta mà vọt sang một bên.
"Anh không nhìn đường à, không biết cô ấy bị thương ở chân sao, đâm tới mạnh thế ." Tả Dữu vừa đỡ Ôn Hân dậy, trong miệng còn nhỏ giọng nói thầm không chịu bỏ qua "Thật không biết hai hố nhỏ trên mặt là dùng làm bóng đèn hay là dùng để thở." (Theo ý của TD ý hai cái lỗ chính là hai con mắt)
Nửa câu sau của Tả Dữu rất nhỏ, nhưng so sánh về tính uy hiếp thì hiệu quả hơn nửa câu đầu rât nhiều....tất cả mọi người trong phòng làm việc đều yên lặng.
Ôn Hân cũng có chút sững sờ, cho đến khi vết thương trên chân giật giật mới kéo Ôn Hân về hiện thực, "Cô để ý đến đỡ tôi à?" Cô hỏi Tả Dữu.
Đại tiểu thư hình như cũng nhận ra mình thái độ trước mình đối xử với Ôn Hân chuyển biến quá nhanh, không tự nhiên nhón mũi chân, vươn tay.
Trên quảng trường trước cửa Vạn Bác, Tả Dữu ở bên cạnh Ôn Hân hơi không được tự nhiên . Lúc cô ấy xoắn ngón tay, Ôn Hân lên tiếng: "Các đồng nghiệp kinh ngạc vì trước kia cô ghét tôi như thế, vừa rồi lại che chở cho tôi. Tôi cũng rất kinh ngạc."
Lời của Ôn Hân hoàn toàn làm ngón tay Tả Dữu như bánh quai chèo: "Tôi không ghét cô.... . Được rồi, chỉ xíu xiu thôi.... Được rồi được rồi, tôi thừa nhận trước kia vô cùng ghét cô, đó cũng là bởi vì cô luôn làm ra vẻ cao cao tại thượng, trừ dáng dấp ra còn có thể là vì cô luôn chỉ ra sai lầm trong công việc của người khác.... Nhưng mà sau này tôi, sau này...."
"Sau này phát hiện trong bụng tôi còn có dụng ý, không