Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341725

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1725 lượt.

chú ý đến hình tượng!"
Hiếm khi Ôn Hân hung dữ, Tả Dữu cũng không tức giận, từ từ đứng dậy, "Em nói linh tinh, vậy em cũng không nói cho người nào đó biết tuần này anh em đi làm nhiệm vụ a."
Tả Dữu còn nhớ, hành tung của đồng chí thiếu tá Lệ từ trước đến giờ không khai báo với cô, thế nào mà ngày đó sau khi đưa Ôn Hân về xong, buổi tối đang yên lành lại gửi tin nhắn, nói bộ đội có nhiệm vụ, không thể ra ngoài trong một khoảng thời gian, tình cảm mờ ám là ở chỗ này.... Tả tiểu thư phát hiện bí mật nên cười xấu xa.
Ôn Hân làm bộ như không nghe thấy, nhưng trong lòng lại thả lỏng, nói thật, không có người kia thỉnh thoảng lắc lư trước mắt, cuộc sống đúng là nhạt nhẽo rất nhiều.
Đúng lúc hai người đều có tâm sự, thư ký Tiểu Nhạc của Vạn Cương gõ cửa đi vào, “Trợ lý Ôn, Vạn Tổng muốn tôi thông báo với ngài, tối nay toàn bộ công ty sẽ đến Khải Hoàn Môn hát karaoke, cô nhất định phải tới."
Vạn Cương “bắt buộc” chắc chắn không phải chuyện tốt, điều này Ôn Hân biết. Chỉ là cô không biết, chuyện không tốt hôm nay không liên quan tới Ngụy Dược.
Bởi vì Ngụy Dược căn bản không xuất hiện.
Dựa theo lệ thường của thứ ba, buổi chiều trường tiểu học nhân dân được nghỉ nửa ngày, thừa dịp lúc nghỉ trưa Ôn Hân đúng giờ đến đón Ôn Noãn về, đến nhà, đợi Noãn Noãn để túi sách xuống, cô mới phát hiện túi sách cũ mà cô nhóc vẫn hay đeo không còn, thay vào đó là một chiếc Kitty màu hồng phấn hoàn toàn mới. Ôn Hân chống nạnh vừa định hỏi Noãn Noãn thực hư thế nào, ngoài cửa đột nhiên vang lên một tiếng phịch, nghe giống như là anh trai bị té. Ôn Hân đưa ngón tay điểm vào chóp mũi của Noãn Noãn: "Tối cô về thẩm vấn con tiếp!"
Ôn Noãn nháy mắt mấy cái, đầu óc bắt đầu nhanh chóng suy nghĩ, nên lấy cớ gì để nói rằng dì tặng bé túi sách đây?
Buổi trưa từ lúc ra khỏi cửa nhà, Ôn Hân đã nói với anh trai là tối sẽ về nhà muộn, nhưng đợi đến khi xe của công ty đưa tới đích đến, Ôn Hân mới biết, muộn của tối nay cũng phải phân thành hai loại muộn và rất muộn. Câu lạc bộ đặt trên đỉnh núi gần ngoại ô thành phố, muốn gọi xe về nhà sớm là không thể nào.
Tính tình Ôn Hân lại yên tĩnh, cô thở dài, cầm túi xách đi theo đồng nghiệp vào trong câu lạc bộ.
Có thể thấy lần này Vạn Cương ký được hai hợp đồng lớn, cho nên ra tay cũng hào phóng hơn bình thường rất nhiều, chỉ từ căn phòng bao rộng bao nhiêu mét vuông là có thể nhìn ra.
Các đồng nghiệp cắn hạt dưa, ăn đồ ăn vặt, bận rộn hát, Ôn Hân và Tả Dữu ru rú ở trong góc tán gẫu.
"Đơn từ chức của Vương Binh hôm nay đã nộp lên chỗ chị rồi." Ôn Hân nhìn đồng nghiệp trước mặt vô cùng sôi nổi, nói với Tả Dữu điềm nhiên như không.
Tả Dữu đang nắm hạt dưa cắn như cắn bọ cánh cam, nghe thấy vậy miệng dùng sức một cái, “tách” ngay cả nhân của hạt dưa cũng bị cắn nát. Cô nhổ những thứ rác rưởi trong miệng ra, vẻ mặt bướng bỉnh nói: "Chuyện anh ta từ chức liên quan gì tới em!"
Nhưng nói xong, giọng của Tả Dữu lại lập tức mềm xuống, "Chị dâu, không phải vì em anh ta mới từ chức đấy chứ?"
Tay đang đặt ở đầu gối giơ lên gõ vào đỉnh đầu cô ấy một cái, Ôn Hân nhìn Tả Dữu, nhỏ giọng nói: "Gọi bậy bạ cái gì thế?"
Tả Dữu biết mình đã phạm vào điều kiêng kị nên le lưỡi, nhấn mạnh lần nữa: "Chị, anh ta từ chức không phải vì em chứ?"
"Em nói thử xem?" Từ sau khi biết hai anh em nhà này, Ôn Hân cảm thấy tính tình của mình đã không còn buồn bực như trước nữa, Tả Dữu nhìn chằm vào cô khoảng mười giây để đợi câu trả lời, đợi tới lúc cô nhóc này sắp bị hành hạ cô mới nói: "Hẳn là không phải, chị nghe nói hắn ta đổi đến một công ty khác làm việc.... Tập đoàn Aviva."
Ôn Hân mặt mày tươi cười nhìn Tả Dữu, Tả tiểu thư chớp mắt, sau khi hiểu ra giậm chân giận dữ: hắn ta đâu phải là vì mình! Aviva (1) là tập đoàn nằm trong top 500 trên thế giới!"
Bên tai đột nhiên yên lặng làm Tả Dữu như ý thức được gì đó, cô nhìn Ôn Hân cười, lại quay đầu nhìn thử…. tất cả mọi người đang nhìn cô ——囧 a! ! o(>﹏






Trước khi học tiểu học Tả Dữu vẫn luôn ở trong đại viện của quân khu, khi đó cô thường nghe ông ngoại nói một câu: người quân nhân thật sự chính trực không phải được đào tạo dựa vào huấn luyện nghiêm khắc, mà phải dựa vào mưa bom bão đạn trên chiến trường từng chút từng chút rèn dũa.
Cho nên câu đầu tiên ông ngoại thường nói là....thời đại hòa bình không có quân nhân.
Tả Dữu không phải quân nhân nhưng lúc này cô lại cảm thấy mình tràn đầy nhiệt huyết của quân nhân, mà mảnh đạn làm cô muốn bắn tung chính là tên đàn ông trần nửa người trước mắt này.
"Tả Tuấn, anh làm gì thế!" Tả Dữu nhìn Ôn Hân, lại mở to mắt…. cơ ngực của anh trai, tức giận xắn tay áo định xông lên.
Nhưng bước chân của cô còn chưa nhảy ra làm nghiệm vụ thì đã bị Ôn Hân kéo lại, “Chị đã xử lý hắn ta rồi.” Ôn Hân nháy mắt với cô, quay mặt về phía Tả Tuấn ra hiệu.
Thật ra thì cũng không riêng gì hôm nay, mấy hôm rồi áp suất thấp của Tam đại đội trưởng vẫn bao trùm lên cả sư đoàn.
"Thật mẹ nó cháu trai!" Lệ Minh Thần cởi áo sơ mi xuống rồ