XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341743

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1743 lượt.

nhưng mặt Ôn Hân lại hoa lê đẫm mưa: "Lệ Minh Thần anh xoa ở đâu đấy!"
Vốn định mang cô đến xem thử phòng bếp nhỏ của đại đội 3, rồi đến sân huấn luyện của bọn anh một chút, nhưng tình thế bắt buộc, hành trình của tiểu đoàn đã kết thúc trước thời gian.
Lúc lái xe đi về phía cổng, mắt tinh Lệ Minh Thần liếc mắt một cái là đã nhìn thấy Cao Hán và chính trị viên Triệu Hoành Thân đang chạy vội đến tiểu đoàn, anh ló đầu ra ngoài cửa sổ sẵng giọng hô to: "Doanh trưởng, em xin nghỉ, ‘ giấy xin phép nghỉ ’ đang ở phòng làm việc của anh đấy...."
Thuở bình sinh, đây là lần đầu tiên anh dùng đặc quyền với tư cách là cháu ngoại của thượng tướng.
Trở lại nội thành của thành phố C, Lệ Minh Thần đi cùng Ôn Hân đến bệnh viện thăm Ôn Lĩnh trước.
Tình trạng của Ôn Lĩnh tốt hơn mấy ngày trước nhiều, khi hai người tới nơi cũng vừa vặn là thời điểm bác sĩ tới thảo luận với người nhà về vấn đề phẫu thuật. Trong quá trình, Ôn Lĩnh vẫn bình tĩnh lắng nghe, hiển nhiên là anh đã tình nguyện tiếp nhận sự thực phẫu thuật này.
Khi lấy nước mua cơm xong quay lại Tả tiểu thư nháy mắt mấy cái với anh trai, hiển nhiên là hỏi tình hình d-d-l-q-d hẹn hò ban ngày của anh như thế nào, vậy nên bị Lệ Minh Thần vỗ một phát vào đầu: "Mọi người thật đúng là rộng rãi trong việc quản lý trẻ con."
Ngồi bên Ôn Lĩnh đến tận sáu giờ tối, cuối cùng Ôn Lĩnh lại đuổi cả đám người Ôn Hân và Tả Dữu đi.
"Anh không yếu ớt như thế, tự mình có thể chăm sóc được bản thân, huống chi tối nay anh muốn ở lại một mình."
Sự biến chuyển của Ôn Lĩnh làm Ôn Hân ngoài kinh hỉ ra cũng nửa tin nửa ngờ, trong lúc cô đang do dự thì thiếu tá Lệ đã tiếp nhận chỉ huy của Ôn Lĩnh, trực tiếp mang cô ra ngoài bệnh viện. “Để cho anh ấy thỉnh thoảng thoát khỏi những cây gậy như các em cũng không hẳn là chuyện xấu."
Không biết tại sao, Lệ Minh Thần nói với Ôn Hân những lời này cảm giác rất mờ ám, ánh mắt cũng hơi kỳ quái.
Lệ Minh Thần không yên tâm về sự an toàn của nhà họ Ôn, cố ý đi theo Ôn Hân trở về nhà, mà Tả Dữu tận lực muốn tham gia cũng bám theo như cái đuôi. May mà bình thường trong nhà không náo nhiệt như thế, nên Ôn rất hạnh phúc với kiểu trạng thái này.
Hai ngày ngủ đủ giấc vậy nên hôm sau Ôn Hân dậy từ sớm, thần sắc cũng rất tốt, vòng qua Tả Dữu còn đang ngủ, Ôn Hân xuống giường định đến nhà Quý Mai đón Noãn Noãn về.
Khi đi tới phòng khách thì Lệ Minh Thần cũng dậy rồi, hai người đi chung một cách vô cùng tự nhiên.
Nhà Quý Mai cách nhà họ Ôn không tính là xa, khi đi đến dưới tàng cây du già ở giữa con đường, Ôn Hân bỗng dưng dừng chân lại. Lệ Minh Thần nhìn theo ánh mắt của cô, trong đám trẻ đang tụ tập dưới tàng cây, người dẫn đầu không phải Ôn Noãn thì là ai.
Bởi vì Quý Mai mang thai nên Tiểu Tiền được gửi nuôi ở nhà bà Trương, vậy mà giờ nó cũng ở đây, nhưng làm Ôn Hân dở khóc dở cười là, đỉnh đầu Tiểu Tiền hoàn toàn bị chụp vào một thứ giống như quần lót.
Xa xa, cô nghe được Noãn Noãn chống nạnh nói với Hoàng Tiểu Dương đội chiếc mũ kê-pi của cảnh sát: "Đồng chí cảnh sát, tên trộm đã bị tôi chế ngự suông sẻ, mời bắt lấy! Cô tôi vẫn đang ngất trong nhà tắm, không tiếp được!"
"Sai rồi, sai rồi, Ôn Noãn, Ôn Hân là cô cậu, nhưng bây giờ cậu đang đóng là dượng của cậu, cậu phải gọi là vợ!" Trước đây không lâu Hoàng Tiểu Dương còn là kẻ thù rất ngứa mắt của Noãn Noãn, thế mà giờ cậu bé lại đang che miệng nhắc nhở Ôn Noãn.
"A…. a, làm lại. Vợ tôi vẫn còn ở đó...."
"Noãn Noãn!” Mặt Ôn Hân đã không biết biến thành cái gì rồi, cô trực tiếp tiến lên xách Ôn Noãn qua, muốn động thủ với cái mông nhỏ, "Ở đây diễn linh tinh cái gì đó!"
Tiểu Tiền đã sớm bị Ôn Noãn hành hạ đến sức cùng lực kiệt rồi, nhân cơ hội này nó gắng giãy khỏi túi sách d,d,l,q,d của cô bé, nhảy xa hơn ba mét ở ngoài xem chừng, móng vuốt còn không ngừng cào cái quần lót dính chặt trên mặt.
Khi bé phạm lỗi thì từ trước đến giờ cô sẽ đánh bé không nương tay, Ôn Noãn thấy sắp bị đánh nên sợ chết khiếp.
"Trẻ con mà, tùy tiện vui đùa chút thôi." Lúc bé đang sợ hãi, dượng út đã vươn tay cứu bé vào trong ngực, "Nhưng mà Noãn Noãn à, dượng út của con còn có thể anh minh thần võ (2) hơn cả con diễn nữa đó." Lông mày của thiếu tá tiên sinh lại bắt đầu đắc chí.
Ôn Hân mất hứng, đơn giản là vì người bán đứng cô, hơn nữa Lưu Đông là đầu sỏ gây nên còn tiết lộ bí mất, cho nên lỗi của Ôn Noãn cô tạm thời cho qua trước.
Ăn sáng xong, Ôn Hân, Lệ Minh Thần, Tả Dữu cộng thêm cô bé Noãn Noãn, một nhóm bốn người ngồi xe của Lệ Minh Thần tới bệnh viện thăm Ôn Lĩnh.
Biết là đi thăm ba, Ôn Noãn cực vui mừng, đến bệnh viện, vừa mới ra khỏi thang máy là chạy đầu vào phòng bệnh của ba, nhưng Ôn Hân nhìn thấy cháu gái vừa chạy vào phòng bệnh, ngay sau đó lại chạy ra.
"Cô, cô, dì kia tới rồi!" Răng Ôn Noãn mới chỉ dài thêm được một nửa, cô bé vừa chạy vừa nói.
(1) Cây du
(2) Anh minh thần võ: Anh minh, chỉ nội tâm thông minh sáng suốt, có tầm nhìn xa trông rộng; Thần võ, là chỉ phong thái bất phàm, thần thái phấn khởi. Anh minh thần võ là từ nói về nhân vật lỗ