Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341744

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1744 lượt.

sinh, ngày mai lại kiểm tra đánh úp bất ngờ, chớ đừng nói chi là thỉnh thoảng đi đến trong quân khu tham gia tổng hợp.
Cũng chính vì điều này, mà bản lĩnh của ông cụ không giảm sút bao nhiêu so với năm đó, đúng vậy, chân của ông đi đứng không lưu loát thì ông trực tiếp lấy ba-toong thay thế, tiếng cộp cộp là để phân biệt hai thứ là cẳng chân và cánh tay của thiếu tá.
"Được rồi, được rồi, ông đúng là gừng càng già càng cay, cháu phục ông được chưa." Nghiêm Quang Dụ dù sao cũng lớn tuổi, Lệ Minh Thần ít nhiều cũng không dám dùng bản lĩnh thật, anh xoa cánh tay da dày thịt béo nhận thua.
Nghiêm Quang Dụ hơi thở gấp, lôi tay Lệ Minh Thần ngồi lại sô pha, "Con người không thuận theo tuổi già là không thể được ." Ông cụ cảm thán một tiếng, thuận miệng hỏi tới quá trình đi Vân Nam đặc huấn của Lệ Minh Thần.
"Nên thừa dịp còn trẻ mà huấn luyện nhiều một chút đi, đừng uổng phí danh tiếng của ba cháu." Nhớ tới người con rể mất sớm, Nghiêm Quang Dụ lại thổn thức.
Dù sao cũng quen đặt chuyện của ba vào trong lòng nên Lệ Minh Thần pha trò, nằm dạng cả tay chân dựa vào trên sô pha, "Để cháu đơn độc ở lại, ông nói đi, có tôn chỉ gì muốn truyền đạt...."
Những thứ khác đều thuận theo cha chính là điệu bộ diễn xuất của người cháu ngoại có chút lưu manh này, Nghiêm Quang Dụ lại gõ gậy ba toong cộp cộp hai tiếng, nhưng bắt đầu phạt từ nhỏ cũng chẳng ăn thua gì với Lệ Minh Thần, Nghiêm Quang Dụ dẫn dắt lính hơn nửa đời người cũng vô lực, nên dứt khoát mặc kệ.
"Chuyện của cháu và Ôn Hân, ông không muốn quản, cô bé kia mặc dù gia thế có hơi kém, nhưng là cô gái tốt. Còn về phần Nghiêm Mỹ, cháu hãy tự mình nghĩ cách đi, ranh giới tiêu chuẩn của đứa con gái này của ông sẽ không tùy tiện thay đổi...." Năm đó khi chồng hi sinh tại mặt trận, Nghiêm Mỹ l-q-d không thèm quan tâm đến mệnh lệnh của ông vẫn bỏ lại Lệ Minh Thần ba tuổi mà đi lấy chồng là thương nhân ở miền nam xa xôi, bắt đầu từ thời khắc đó, Nghiêm Quang Dụ coi như hoàn toàn hiểu, chủ kiến của con gái ông không giống người bình thường.
"Chuyện của cháu, cháu sẽ tự mình làm chủ." Qua được cửa của ông ngoại rồi, nên anh hoàn toàn tước bỏ việc tham khảo ý kiến ở chỗ mẹ, "Ông ngoại, không có việc gì nữa thì cháu đi trước đây, nhân tiện ông giúp cháu xin Cao Hán nghỉ một tuần, cháu muốn chuyên tâm ở bên cạnh vợ….”
May mà Lệ Minh Thần chạy nhanh, nếu không cây gậy nện trên cửa gỗ không biết sẽ hạ cánh xuống đâu rồi.
"Thằng nhóc xấu xa!" Ông cụ bị tính khí của cháu ngoại làm cho dở khóc dở cười.
Mặc dù Lệ Minh Thần không muốn thừa nhận, nhưng anh vịt chết còn mạnh miệng cũng không chịu nổi sự thật như vậy....sau khi gặp ông ngoại, cảm xúc của Ôn Hân vừa mới tốt lên được chút xíu lại kém đi rồi.
Thiếu tá Lệ không hiểu ngọn nguồn lại bắt đầu công việc nghiên cứu diệt trừ tận gốc.
"Lệ Minh Thần?"
"Có!" Hít thở không khí của quân đội làm máu thuộc về quân nhân trong huyết quản của thiếu tá cũng bắt đầu tác quái, nghe thấy Ôn Hân gọi, Lệ Minh Thần quay gót chân đồng thời tạo kiểu tư thế nhà binh trả lời câu hỏi của thủ trưởng.
Ôn Hân đứng ở cửa hồi lâu, càng nghĩ trong lòng càng nặng nề, giờ bị đại đội trưởng lưu manh hiếm khi nghiêm túc làm cho không nhịn được phải phì cười.
Một đôi binh nhì cất bước đi qua, nhìn thấy Tam đại đội trưởng đang đứng bên đường làm tư thế nghiêm với một cô gái, mấy người trong đó không nhịn được quay đầu nhìn thêm mấy cái, người dẫn đầu đội thấy vậy lớn tiếng quát, “Nhìn gì, nhìn gì chứ hả, chuyên tâm đi đều bước đi, sau này sẽ có một ngày các cậu được ngắm vợ mình.”
Lệ Minh Thần đứng từ xa khua khua quả đấm về phía tiểu đội trưởng của tiểu đội 5, ý bảo hiện tại trêu ghẹo anh, cẩn thận sau này mình sẽ trả đũa.
Chỉ là Lệ Minh Thần quay người lại, vẫn có ý định hỏi thăm Ôn Hân: "Vợ yêu, em không bị ông cụ dọa thật đó chứ?" Anh kéo cô đến phía sau cái cây tương đối hẻo lánh, vuốt đầu cô nói.
Ôn Hân cúi đầu, rất lâu sau mới ngẩng đầu lên nhìn Lệ Minh Thần nói: "Lệ Minh Thần, anh có từng suy nghĩ không, gia cảnh giữa chúng ta khác biệt như thế, sau này rốt cuộc có thể ở bên nhau được hay không? Tình cảm của con người có hạn, em đã không có nhiều tình cảm để lãng phí nữa rồi, nếu như chúng ta không thể nào, hay là nhanh chóng tách ra đi...."
Sau khi nói ra những lời này, Ôn Hân mới cảm nhận được, cô có bao nhiêu luyến tiếc với người đàn ông trước mặt này.
"Nói linh tinh cái gì đấy!" Lời của Ôn Hân khiến Lệ Minh Thần lập tức nhíu chặt mày, anh quýnh lên, duỗi tay kéo Ôn Hân vào trong ngực, rồi giơ bàn tay lên đánh một cái xuống mông cô.
Trái tim khó chịu hồi lâu công thêm đau đớn trên mông làm Ôn Hân không nhịn được, cúi đầu khóc, "Nhưng em sợ...."
"Sợ cái rắm á, mặc kệ là ai, cũng đừng nghĩ tới việc ngăn cản Tam đại đội trưởng anh lấy vợ." Nhìn Ôn Hân khóc, Lệ Minh Thần hơi hối hận vì lúc nãy ra tay hơi nặng, vì vậy ôm cô vuốt ve, "Nếu em không yên tâm, anh sẽ đi viết báo cáo ngay bây giờ, sau chúng ta sẽ đi lĩnh giấy chứng nhận kết hôn, em thấy được không?"
Lệ Minh Thần rất nghiêm túc,


Insane