Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Không Nghe Lời, Vậy Mời Xuống Giường!

Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341930

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1930 lượt.

không muốn thanh danh cả đời của mình phải hủy trên người vợ. Sau này gặp đồng đội bọn họ đều không nhịn được hỏi anh trước: Lão Tam cậu đúng là ghê tởm quá đi, vợ đi trên đường cũng không dạy tốt, còn nói khoác mà không biết ngượng rằng muốn bình định tiểu đoàn của chúng ta, mơ mộng hão huyền….”
Giọng Lệ Minh Thần ồm ồm, bắt chước giọng nói Tứ Xuyên của người anh em trong tiểu đoàn doanh trưởng Hồ Vạn Duyên.
Lệ Minh Thần lớn lên từ nhỏ ở phương Bắc, nói chuyện hoàn toàn là tiếng phổ thông tiêu chuẩn, nói năng rất rõ ràng, bỗng dưng muốn anh chuyển đầu lưỡi nói như người Tứ Xuyên, dù sao cũng không thích ứng được, đặc biệt là câu mơ mộng hão huyền kia, quả thực giống như lò xo bị kéo lên, theo lông mày run run của thiếu tá, phát âm cũng bật ra lúc lên lúc xuống, khiến Ôn Hân muốn nghiêm mặt cũng không nghiêm nổi, bĩu môi, "Nói linh tinh, ai là vợ anh."
"Được rồi ông ơi, muốn con tập luyện cùng ông thì đợi ngày nào đó quay về nhà đi, đây chính là cô vợ mà cháu phải cực khổ lắm mới theo đuổi được, ông đừng có vừa mở miệng đã dọa cho người ta tử trận chứ." l.q.d Không khí căng thẳng bị câu nói không đàng hoàng của thiếu tá làm tình hình hơi tế nhị, cô không hiểu hình thức chung đụng giữa thuộc hạ và thủ trưởng nên như thế nào, nhưng cô hiểu ít nhất cũng không nên là kiểu không biết điều này của Lệ Minh Thần.
Nghe lời nói của Lệ Minh Thần, miệng ông cụ hừ hừ hai tiếng, "Nếu như một cây gậy này của ông mà có thể dọa cho người ta chạy mất, vậy thì hoàn toàn không có hy vọng làm cháu dâu ngoại của ông.”
Lệ Minh Thần thật sự cảm thấy ông ngoại tuy tuổi đã cao nhưng hành vi vẫn không đứng đắn, nếu như dán lên trên miệng ông hai vệt râu, nói không chừng còn có thể khoác lác cho bạn cả hướng đồ thị tiến công nữa đấy.
Anh cũng học theo bộ dạng đó, hừ một tiếng, kéo tay Ôn Hân giới thiệu: "Ông ngoại anh, ông Nghiêm, thượng tướng không biết điều nhất trong lịch sử, không ai...."
Lệ Minh Thần chưa nói dứt lời, trên đùi rắn chắc đã trúng một cây gậy của Nghiêm Quang Dụ.
Đại đội trưởng Lệ yên lặng rồi.
Theo sự tĩnh lặng của Lệ Lão Tam, cục diện cũng hoàn toàn yên tĩnh lại."Ngồi." Tay Nghiêm Quang Dụ cầm cây gậy thuận thế chỉ vào hai chiếc ghế gỗ ở bên cạnh, ý bảo họ ngồi.
Đầu óc Ôn Hân vẫn như cọc gỗ, Lệ Minh Thần thấy vậy thuận tay ấn cô xuống chỗ ngồi, "Ông ấy là con cọp giấy chenqiucao.l.q.d bề ngoài hung ác, đừng sợ." Nhân lúc ngồi xuống, Lệ Minh Thần ghé vào tai Ôn Hân nhỏ giọng an ủi.
"Tùng tùng." Cây gậy của Nghiêm Quang Dụ lại quay về vai trò vốn có của nó, quét sạch tạp âm ở hiện trường, Lệ Minh Thần ngậm miệng.
"Dáng dấp gầy teo, mà lá gan lại rất lớn, lúc nãy không sợ tôi sẽ đánh xuống thật sao?" Ông Nghiêm nghiêm mặt hỏi.
"Bất luận ông xuất phát với thân phận thủ trưởng quân đội hay là ông ngoại của anh ấy, dù là thân phận nào đi chăng nữa thì cháu nghĩ, một người quân nhân có tố chất nhất định sẽ không xuống tay với những người dân nhỏ bé như chúng cháu...." Ôn Hân khẽ ngẩng đầu, nhìn Nghiêm Quang Dụ ngồi ở sô pha đối diện, trả lời không kiêu ngạo không tự ti, cuối cùng cô đột nhiên mỉm cười, "Huống chi, ông là ông ngoại của Lệ Minh Thần, chắc chắn không chỉ có tố chất bình thường như vậy."
"Ha ha, đúng là không nhìn ra, cô nhóc này người không lớn, nhưng miệng lại rất ngọt ngào." Nghiêm khắc hồi lâu cuối cùng trên mặt thượng tướng Nghiêm cũng lộ ra nụ cười đầu tiên sau khi vào cửa, Ôn Hân không ngờ, những nếp nhăn trên mặt khi cười lên của lão quân nhân cũng rất ôn hòa. “Nhưng mà, cô bé à, so sánh ta với thằng cháu trai lụn bại này thì ông lão như ta phải chịu thiệt rồi...."
Ôn Hân không nhịn được cười, ông ngoại của Lệ Minh Thần thật đáng yêu.
Loại trường hợp này tương tự như kiểu lần đầu gặp mặt phụ huynh, bởi vì sự dũng cảm ngoài ý muốn lúc mở màn của Ôn Hân, đã khiến ông Nghiêm phải đánh giá lại, bởi ban đầu vì vấn đề gia thế mà cô bị ông cho điểm thấp, nhưng giờ đây điểm số đó lại tăng vọt một cách nhanh chóng.
Trò chuyện qua loa khoảng mười phút, Nghiêm Quang Dụ cúi đầu gõ gõ cây gậy ba toong, cuối cùng bất ngờ đuổi Ôn Hân ra khỏi phòng làm việc của tiểu đoàn trước.
"Ở ngoài cửa đợi lệnh!" Trước khi cửa đóng lại, ông hạ mệnh lệnh cuối cùng cho Ôn Hân.
Nhìn cánh cửa khép chặt, theo sát phía sau cô nghe thấy tiếng đánh nhau lách ca lách cách, tâm tình Ôn Hân hơi phức tạp: ông ngoại của Lệ Minh Thần lại là thượng tướng, mà mối quan hệ anh em giữa anh, Tả Dữu và Tả Tuấn cũng hơi phức tạp, hình như cũng biểu thị sự hiển hách của gia đình Lệ Minh Thần, có thể lắm chứ?
Lệ Minh Thần không biết những suy nghĩ nhỏ bé lung tung lúc này của Ôn Hân, bởi vì anh đang bận đánh cùng ông ngoại.
Nếu như nhớ không lầm, năm nay ít nhất Nghiêm Quang Dụ cũng là ông lão 73 tuổi rồi. Kể từ tám năm trước sau khi rời khỏi vị trí tư lệnh viên của quân khu B, ông cũng không rảnh rang gì, lqd nói là làm hiệu trưởng vinh dự của Trường Đại học Công nghệ Quốc phòng Trung Quốc, nhưng còn bận rộn hơn cả hiệu trưởng chính thức, chẳng hạn như hôm nay tổ chức huấn luyện học