Tác giả: Ngô Đồng Tư Ngữ
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341756
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1756 lượt.
. Trong lúc cô ảo não thì truyền đến một âm thanh mà cô không muốn nghe thấy nhất, “Cần tôi giúp một tay không?”
Ôn Hân nhanh chóng kéo áo vừa mới vén lên xuống, đứng dậy trừng Tả Tuấn, "Tại sao anh còn chưa đi?"
Ngựa đực giương mắt phượng, "Trước khi đi dù sao cũng phải chào chủ nhà một câu đã chứ.” Cũng không đợi Ôn Hân trả lời, Tả Tuấn không mời mà tự vào, ngồi ở bên giường, "Bản thân với không tới thì đừng có miễn cưỡng.”
Lại là mùi nước hoa kia, Ôn Hân chán ghét muốn đứng dậy, cơ thể vừa mới đứng lên liền bị một sức mạnh túm nằm úp xuống giường.
Dưới mặt là khăn trải giường vải cotton mềm mại, phía trên là mùi quen thuộc, nhưng cả người Ôn Hân lại thấy lạnh, "Tả Tuấn, anh!"
"Ôn tiểu thư, xin hãy nhớ hai điều, thứ nhất, chiêu ngoặt tay ra sau lưng không phải chỉ mình cô biết, thứ hai, không nên đưa sô cô la cho đàn ông tụt huyết áp, hậu quả rất nguy hiểm...."
Ôn Hân bị giữ tay, chỉ có thể mặc cho cái người đáng ghét kia chấm chấm từng chút bông khử trùng trên eo.
"Phụ nữ ấy à, phải ngoan ngoãn một chút thì mới khiến người ta yêu...." Trước khi bông băng rời khỏi, Ôn Hân cảm thấy trên lưng bị một thứ gì đó nóng nóng ướt ướt dán xuống một cái…. là Tả Tuấn hôn cô!
"Khốn kiếp!" Khi Tả Tuấn buông cô ra thì Ôn Hân không tiếp tục khách sáo nữa.
Trước khi đóng cửa chính, Ôn Hân nhìn chằm chằm mắt gấu mèo của tên ngựa đực bị mình đẩy ra khỏi cửa nhà, vẫn chưa hết giận. Nhưng cô biết, Tả Tuấn nếu như làm thật với mình, cô nhất định chạy không thoát.
Tâm tình thật kinh khủng Ôn Hân ngay cả tắm cũng không tắm mặc luôn quần áo nằm lên giường, trước lúc ngủ, cô cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Lệ Minh Thần, nội dung rất đơn giản, chỉ có ba chữ: Lệ Minh Thần.
Đợi trong chốc lát, đối phương không trả lời, cô biết thói quen của Lệ Minh Thần là buổi tối tắt máy, dứt khoát không đợi nữa, cũng tắt máy đi ngủ.
Cả đêm mộng mị hỗn độn, chỉ có nghĩ tới một ngày nữa là có thể gặp anh, Ôn Hân đang ngủ mới có thể mỉm cười.
Sáng sớm, Ôn Hân xoa mặt sưng lên mở máy, đang định đi rửa mặt, điện thoại khôi phục tín hiệu liền bắt đầu hát bài Quân Hiệu(**).
(**) Quân Hiệu: Là loại tiếng kèn quân đội tiêu chuẩn của Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc 107: thông thường có kèn tấn công, kèn tập hợp khẩn cấp, kèn rời giường, kèn luyện tập, kèn ăn cơm, kèn tắt điện….
Lệ Minh Thần từng nói, những quân tẩu của tiểu đoàn quân tiên phong thiết kế tiếng chuông chuyên thuộc về ông xã của mình, về căn bản nếu như không phải Quân Hiệu thì là Quốc Ca Quân Ca. Vì thế khi thiếu tá dây dưa khong ngớt đòi đổi chuông điện thoại cho cô, Ôn Hân đành phải gắng gượng chọn một bài, tiếng chuông Quân Hiệu vẫn coi như dễ nghe hơn.
Đều nói cửa nhà quyền quý thâm sâu như biển, Ôn Hân thấy, cô vừa mới đi vào doanh trại mà đã khó đi ra rồi.
"A lô...." Lúc nghe được âm thanh, Ôn Hân mới biết, người đàn ông này vừa ngốc vừa chính trực lại thỉnh thoảng có hơi đần nhưng làm cô yên tâm biết bao."Ôn Hân, trễ vậy còn gửi tin nhắn, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không! Em? Ôn Lĩnh? Hay là nhóc con?”
Ôn Hân vốn đang nhẫn nhịn uất ức nghe được lời của Lệ Minh Thần, đâu còn bi thương, "Tại sao anh lại đoán là Dữu Tử?"
"Thủy Quả?" Lông mày Lệ Minh Thần nhíu lại, hướng về phía đồng đội đi chạy thể dục buổi sáng đang đợi anh ở bên cạnh khoát tay ý bảo anh ta đi trước, tiếp tục nói với Ôn Hân: "Với lực phá hoại của con nhóc đó, giữa tổn thương người khác và bị tổn thương anh nghiêng về cái thứ nhất. Rốt cuộc thì sao, hiện tại vẫn cần anh chạy tới chứ?"
Ôn Hân nhắm mắt lại gần như có thể hoàn toàn tưởng tượng ra được vẻ mặt rối rắm hai hàng lông mày nhíu chặt của thiếu tá, “Không ai xảy ra chuyện hết, chỉ là….”
"Chỉ là thể nào!" Lệ Minh Thần tính tình nóng nảy cố khống chế âm lượng."Chỉ là…. Hơi nhớ anh...."
"Cái gì? !" Lần đầu tiên âm thanh khẩu hiệu trong quân đội không to rõ, mà là tạp âm chói tai, hại anh không nghe rõ lời của Ôn Hân.
"Em nói…. Em! Nhớ! Anh !"
Điện thoại đã tút tút, nhưng Lệ Minh Thần lại không sao đặt được điện thoại xuống, rìa thao trường của sư đoàn, một người lính phục vụ lâu năm đang đứng như tượng điêu khắc.
Hạnh phúc là chuyện nhỏ, cô trước giờ không tuân theo định luật bảo toàn năng lượng, làm nhiều không có nghĩa là đạt được nhiều, nhưng không làm thì nhất định không đạt được gì cả.
Thiếu tá Lệ làm được, cũng nhận được.
Ôn Hânvứt khăn giấy lau miệng xuống thùng rác bên cạnh cửa rồi mở cửa đi ra ngoài, vừa ra khỏi cửa liền nhìn thấy chiếc Ferrari gây họa tối qua vẫn dừng ở cửa nguyên hình nguyên dạng, mà Tả ngựa đực vẫn lấy tư thế lẳng lơ đứng trước xe, bộ dạng gác chân hiển nhiên là đang đợi cô. Chỉ là dường như Tả thiếu gia khổng tước cũng đồng thời quên mất một chuyện, trên thế giới này chưa bao giờ có một con chim khổng tước mắt gấu mèo.
Thấy Ôn Hân không để ý tới anh ta, Tả ngựa đực cũng không giận, trực tiếp bước một bước dài ngăn ở trước mặt Ôn Hân."Nếu cô không lái được xe bằng tay phải, tôi cũng không ngại đứng ở trước của nhà cô treo biển làm thuê."
Trời